Chương 15/15 · Kẻ bị coi thường: Cuộc trả thù của Luật sư mồ côi
Chương 15: Ánh Sáng Cuối Đường
Tác giả: Sâu Yêu
Văn phòng của tôi nằm ở tầng ba của một tòa nhà cũ kỹ, cuối một con hẻm nhỏ trên phố Khai Minh. Cửa sổ nhìn ra một cây bàng già, lá đã bắt đầu ngả sang màu vàng úa.
Tôi mở lại văn phòng luật sư của mình vào tuần trước. Một phòng nhỏ, hai bàn làm việc, tủ hồ sơ bằng sắt cũ kỹ, bảng hiệu làm bằng nhôm mạ kẽm ghi “Lâm Tịch – Luật sư Hình sự”. Tôi tự tay treo nó lên tường, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Dương Hiểu nói tôi bị điên. “Em đáng ra có thể nhận lời mời từ mấy công ty lớn.” <br />Tôi chỉ cười. Tôi không muốn ở đó. Tôi muốn ở nơi tôi có thể tự do lựa chọn vụ án của mình, tự do nhìn vào mắt những thân chủ nghèo khó và nói: “Tôi sẽ giúp chị.”
Hơn một tháng trôi qua kể từ phiên tòa cuối cùng. Lương Vũ Phàm ngồi trong trại giam, chờ ngày chuyển đến nhà tù liên bang. Các đồng phạm của hắn lần lượt bị bắt. Mạng lưới buôn người tan rã. Những nạn nhân sống sót bắt đầu được bồi thường và hỗ trợ tâm lý.
Ngô Uyển Nhi gọi cho tôi tuần trước. Giọng cô ấy không còn run rẩy nữa. Cô ấy nói: “Tôi đã xin được việc ở một tiệm bánh nhỏ. Lương không cao, nhưng tôi có thể ngủ được.”
Tôi mỉm cười khi gác máy. Đó là tất cả những gì tôi muốn.
Chiều nay, tôi đang sắp xếp lại mấy tập hồ sơ cũ thì nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang. Tiếng bước chân nặng, đều, quen thuộc.
Cửa mở.
Cố Dực Thần đứng đó, mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn đến khuỷu. Một tay hắn cầm hai ly cà phê, tay kia đút túi quần. Vết thương bên vai đã khỏi hẳn, chỉ còn vết sẹo hồng nhạt lộ ra khi hắn cử động.
“Nghe nói em khai trương văn phòng.” Hắn ném một ly cà phê lên bàn tôi. “Đến xem thế nào.”
Tôi nhận ly cà phê. Nóng hổi. Đen, không đường – gu của tôi.
“Anh để ý kỹ nhỉ.”
“Nhân viên quán quen rồi.” Hắn kéo ghế ngồi đối diện tôi, mắt lướt quanh căn phòng. “Không tồi.”
“Nói dối.”
“Ừ, hơi nhỏ.” Hắn nhếch mép. “Nhưng có cửa sổ tốt.”
Tôi nhìn ra ngoài. Qua khung cửa sổ, thành phố Nam Thành hiện ra lung linh dưới ánh hoàng hôn. Những tòa nhà cao tầng phía xa bắt đầu lên đèn. Màu cam, màu tím, màu xanh đậm, hòa lẫn với màn đêm đang buông xuống từ từ.
“Em không định quay lại công ty lớn?” Hắn hỏi, giọng bâng quơ.
“Không.”
“Vì sao?”
Tôi nhấp một ngụm cà phê. “Vì ở đó, em chỉ là một bánh răng. Ở đây, em là cả cỗ máy.”
Hắn không nói gì, chỉ gật đầu, mắt vẫn dán vào tôi.
Khoảng lặng kéo dài. Không khí trong phòng bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn. Những ngày tháng săn đuổi, những đêm mất ngủ, những giọt mồ hôi và máu – tất cả dường như đã lùi xa, chỉ còn lại chúng tôi trong căn phòng nhỏ này, đối diện nhau qua hai ly cà phê.
“Còn em?” Hắn hỏi bất ngờ. “Sao?” “Sau ba năm. Em cảm thấy thế nào?”
Tôi im lặng. Câu hỏi của hắn chạm vào một nơi sâu kín nhất trong tôi. Mất một lúc, tôi mới trả lời. “Em từng nghĩ nếu thoát khỏi đó, em sẽ chỉ muốn trả thù.” Tôi nhìn vào đáy ly cà phê đen. “Nhưng bây giờ… em muốn sống. Thực sự sống.”
Hắn không đáp. Chỉ đặt ly cà phê xuống bàn, đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ánh chiều tà tạt vào mặt hắn, tô lên đường nét góc cạnh của khuôn mặt.
“Anh cũng vậy,” hắn nói khẽ. “Sau khi gặp lại em, anh mới biết thế nào là sống.”
Tim tôi ngừng đập một nhịp.
Tôi đứng dậy, bước đến bên cạnh hắn. Cả thành phố trải rộng dưới chân chúng tôi, lấp lánh ánh đèn như một bức tranh. Gió thổi qua ô cửa sổ, mang theo mùi hoa sữa cuối mùa và tiếng ồn xa của phố phường.
“Em không biết tương lai sẽ thế nào,” tôi nói. “Nhưng em biết em không cần phải đối mặt với nó một mình nữa.”
Hắn quay sang nhìn tôi. Mắt hắn sâu thẳm, như chứa đựng cả bầu trời chiều.
“Em không cần nữa,” hắn nói. “Anh ở đây rồi.”
Tôi không trả lời. Tôi chỉ đưa tay ra, nắm lấy tay hắn. Nắm thật chặt.
Hắn siết lại.
Chúng tôi đứng đó, cùng nhìn về phía hoàng hôn. Mặt trời từ từ lặn sau những tòa nhà, để lại một vệt đỏ rực cuối trời. Thành phố từ từ chìm vào màn đêm, nhưng tôi không thấy sợ.
Vì trong tay tôi, có một bàn tay ấm áp.
Và tôi biết, cuối cùng, tôi đã tìm thấy nơi mình thuộc về.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
