Chương 11/11 · Ánh trăng không thể chạm tới
Tác giả: Sâu Yêu
Sân thượng tối nay không có gió.
Tịch Dao đến trước. Cô mặc chiếc váy dài màu kem, tóc xõa ngang lưng. Trong tay cô là một cuộn giấy – bức tranh cô đã vẽ đêm qua.
Cô ngồi xuống bệ xi măng, ngước nhìn trăng. Trăng tròn vành vạnh, treo lơ lửng giữa bầu trời đêm không một gợn mây. Nhưng cô biết, mây sẽ đến. Chỉ là vấn đề thời gian.
Tiếng bước chân vang lên sau lưng.
Cô không quay lại. Cô biết là ai.
Lương Hạc Minh bước lên sân thượng, tay cầm hai ly cà phê. Anh đặt một ly bên cạnh cô, rồi ngồi xuống. Khoảng cách giữa họ chỉ một gang tay.
“Anh tưởng em không đến.”
“Em cũng tưởng anh không đến.”
Cả hai cùng cười nhẹ. Nụ cười mong manh như ánh trăng.
Anh đưa ly cà phê cho cô. Cô nhận lấy, ngón tay chạm vào tay anh. Cả hai đều khựng lại.
“Tay em lạnh quá.”
“Ừ. Tối nay hơi lạnh.”
Nhưng cô biết, không phải vì trời lạnh. Cô lạnh vì cô sợ. Sợ những gì sắp nói ra.
Họ im lặng một lúc. Tiếng xe cộ dưới phố vọng lên, xa xôi như từ thế giới khác. Trăng vẫn sáng, nhưng cô thấy nó đang bắt đầu bị mây che.
“Em có mang gì không?” Anh hỏi, chỉ vào cuộn giấy trong tay cô.
Tịch Dao gật đầu. Cô mở cuộn giấy ra. Bức tranh dần hiện ra dưới ánh trăng.
Đó là bức tranh về sân thượng này. Hai bóng người ngồi cạnh nhau, lưng quay về phía người xem. Phía trước họ là một vầng trăng khổng lồ, sáng đến chói mắt. Nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy vầng trăng ấy được tạo nên từ vô số vết nứt nhỏ, như thể nó đã từng vỡ tan và được ghép lại.
Lương Hạc Minh nhìn bức tranh hồi lâu. Anh không nói gì, chỉ đưa tay chạm vào những vết nứt trên vầng trăng.
“Đẹp không?” Cô hỏi, giọng khẽ.
“Đẹp.” Anh đáp.
“Nhưng... nó đã từng vỡ.”
“Ừ. Nhưng nó vẫn sáng.”
Anh quay sang nhìn cô. Trong mắt anh, có một tia sáng mà cô chưa từng thấy. Không phải ánh sáng của chiến thắng, mà là ánh sáng của sự bình yên.
“Mẹ anh... hôm nay có hỏi về em.”
Tịch Dao khựng lại. Cô không dám nhìn anh.
“Bà hỏi gì?”
“Bà hỏi em thích ăn gì.”
Cô mở to mắt. Quay sang nhìn anh. Anh cười, nụ cười có chút ngượng ngùng.
“Anh nói em thích trà sữa trân châu. Bà bảo cái đó không tốt cho sức khỏe. Rồi bà tự đi chợ, mua đồ nấu chè.”
Nước mắt cô bất ngờ rơi.
Cô không kìm được. Cô đã cố gắng rất nhiều để không khóc, nhưng khi nghe anh nói câu ấy, mọi nỗ lực đều sụp đổ.
Anh không nói gì. Chỉ đưa tay, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô. Đầu ngón tay anh ấm áp, chạm vào má cô như chạm vào thứ gì đó quý giá.
“Em sợ lắm.” Cô nói, giọng nghẹn lại.
“Sợ mẹ anh không chấp nhận em. Sợ cha mẹ em không chấp nhận anh. Sợ tất cả.”
“Anh biết.”
“Em sợ một ngày nào đó, em sẽ đánh mất anh.”
Anh kéo cô vào lòng. Vòng tay anh ôm chặt lấy cô, như thể muốn bảo vệ cô khỏi tất cả những nỗi sợ ấy.
“Anh cũng sợ.” Anh thì thầm bên tai cô.
“Nhưng anh biết một điều.”
Cô ngước lên nhìn anh.
“Dù có bao nhiêu mây che, trăng vẫn ở đó. Và dù có bao nhiêu chuyện xảy ra, anh vẫn ở đây. Với em.”
Cô khóc nhiều hơn. Nhưng lần này, nước mắt không còn mặn đắng.
Họ ngồi đó, dưới ánh trăng, không nói thêm gì về tương lai. Không hứa hẹn. Không cam kết. Chỉ có hiện tại.
Một lúc sau, cô ngước lên nhìn trăng. Mây đã bắt đầu kéo đến, che khuất một góc trăng. Nhưng trăng vẫn sáng, vẫn chiếu rọi qua những khe hở của mây.
“Anh này.”
“Ừ?”
Cô chỉ lên trăng.
“Anh có muốn chạm vào trăng không?”
Anh nhìn theo tay cô. Rồi anh đưa tay lên, xòe rộng bàn tay, như thể có thể nắm lấy vầng trăng trên cao.
“Không chạm được đâu.” Anh nói, giọng nhẹ như gió.
“Vậy sao anh còn giơ tay?”
Anh quay sang nhìn cô. Trong mắt anh, có hình ảnh của cô, nhỏ bé nhưng rõ ràng dưới ánh trăng.
“Vì em ở đây.”
Cô khựng lại. Rồi cô mỉm cười. Nụ cười rạng rỡ hơn cả ánh trăng.
Cô cũng đưa tay lên, đặt tay mình vào lòng bàn tay anh. Những ngón tay đan vào nhau, chặt đến nỗi không gì có thể tách rời.
“Vậy thì...” Cô nói, giọng khẽ nhưng kiên định.
“Chúng ta cùng không chạm vào trăng nữa.”
Anh nhìn cô, không hiểu.
“Thay vào đó, chúng ta chạm vào nhau.”
Anh cười. Lần đầu tiên, cô thấy mắt anh sáng như vậy.
Họ nắm tay nhau, ngồi đó đến khi trăng lên cao nhất. Bóng họ đổ dài trên sân thượng, hòa vào nhau, không thể phân biệt đâu là bóng của ai.
Trăng vẫn sáng, dù mây đã phủ kín một nửa bầu trời.
Họ biết, sẽ còn nhiều ngày mưa. Sẽ còn nhiều thử thách. Sẽ còn nhiều lần nước mắt.
Nhưng ít nhất, họ có nhau.
Và điều đó, với họ, là đủ.
Tịch Dao dựa đầu vào vai Lương Hạc Minh. Anh siết chặt tay cô hơn.
“Về thôi.” Cô nói.
“Ừ.”
Nhưng cả hai đều không đứng dậy.
Họ ngồi thêm một lúc nữa, dưới ánh trăng không thể chạm tới.
Bởi vì, đôi khi, thứ quý giá nhất không phải là thứ bạn có thể nắm bắt, mà là thứ bạn có thể cùng nhau ngắm nhìn.
Và tình yêu của họ, cũng như ánh trăng ấy.
Không thể chạm tới, nhưng có thật.
Vĩnh viễn có thật.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện