Chương 10/11 · Ánh trăng không thể chạm tới
Tác giả: Sâu Yêu
Ba ngày sau phiên tòa.
Tịch Dao ngồi trước giá vẽ trong studio, nhưng bút lông không chạm vào mặt vải. Trên khung vẽ trắng chỉ có một mảng màu xám xanh loang lổ – không phải trời, không phải mây. Chỉ là một khoảng không vô định.
Cô nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Những giọt mưa đập vào kính, lăn dài, rồi vỡ tan. Tay cô run nhẹ, đầu bút lông chạm vào canvas, để lại một vệt đen ngoằn nghoèo.
Không vẽ được gì cả.
Cô đặt bút xuống, nhìn ra ngoài. Phố xá ẩm ướt, những tán cây xơ xác. Xa xa, một chiếc ô đen di chuyển chậm rãi. Cô nhớ bóng lưng Lương Hạc Minh hôm ở tòa án, nhớ cái nắm tay của mẹ anh, nhớ câu nói: “Nó mang dòng máu của kẻ thù.”
Không phải lỗi của em, anh đã nói thế.
Nhưng lỗi của ai? Của cha cô? Của mẹ anh? Của thời gian mười lăm năm?
Tịch Dao nhặt bút lông lên, nhúng vào màu trắng. Cô vẽ một vòng tròn mờ nhạt ở góc canvas – ánh trăng. Rồi cô vẽ những mảng màu xám đen phủ lên trên. Mây. Mây che trăng.
Bức tranh về tình yêu không thể với tới.
Cô không biết mình đã ngồi bao lâu. Chỉ biết khi ngước lên, trời đã sập tối, mưa đã tạnh. Ánh đèn đường hắt vào studio, tạo những bóng dài trên sàn.
Và anh đứng ở cửa.
Lương Hạc Minh mặc một chiếc áo khoác đen, tóc hơi ướt. Anh không gõ cửa, không gọi. Chỉ đứng đó, nhìn cô, nhìn bức tranh dang dở.
Tịch Dao không quay lại. Cô biết anh ở đó. Cô nghe thấy tiếng thở của anh, tiếng bước chân nhẹ trên sàn gỗ. Anh đến gần, dừng lại sau lưng cô.
Im lặng.
Cô cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh. Mùi cà phê đen quen thuộc. Mùi mưa.
“Em vẽ gì thế?” Giọng anh khàn khàn.
“Trăng,” cô nói, mắt vẫn nhìn vào bức tranh. “Nhưng mây che mất rồi.”
Anh không trả lời. Một lúc lâu sau, anh lên tiếng: “Mây rồi sẽ tan.”
Tịch Dao lắc đầu.
“Mẹ anh thế nào rồi?”
Cô hỏi, giọng nhẹ đến mức tưởng như không có.
Lương Hạc Minh im lặng. Cô biết câu trả lời. Mẹ anh vẫn không chấp nhận. Mẹ anh sẽ không bao giờ chấp nhận.
“Em không trách anh,” cô nói, tay siết chặt cán bút. “Em không thể trách anh.”
“Nhưng em đau,” anh nói, như một nhận định, không phải câu hỏi.
Nước mắt cô rơi. Không kịp ngăn. Những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, rơi xuống bàn tay đang nắm chặt.
Và rồi, anh ôm cô từ phía sau.
Không một lời nào. Cánh tay anh vòng qua eo cô, nhẹ nhàng, như sợ cô vỡ ra. Ngực anh áp vào lưng cô, ấm áp. Tim anh đập – từng nhịp, từng nhịp, chậm rãi và vững chãi.
Cô không cử động. Cô để mình chìm trong vòng tay anh. Nước mắt vẫn rơi, nhưng không còn lạnh nữa.
“Mẹ em…” cô thì thầm.
“Em đã làm đủ rồi,” anh nói, giọng bên tai cô. “Em đã chọn rồi.”
Cô quay người lại trong vòng tay anh, nhìn vào mắt anh. Dưới ánh đèn studio, mắt anh có một tia gì đó rất buồn, rất kiên định.
“Còn anh?”
Anh không trả lời. Anh cúi xuống, trán chạm trán cô. Họ nhắm mắt. Những giọt mưa còn đọng trên tóc anh rơi xuống má cô.
“Anh chọn em,” cuối cùng anh nói. “Dù mẹ anh có giận, dù thế gian có trách. Anh chọn em.”
Tịch Dao khóc. Cô khóc thật to, như chưa từng khóc. Những tiếng nấc nghẹn lại trong lồng ngực. Anh ôm chặt cô hơn, hôn lên tóc cô.
Ngoài cửa sổ, mây đen bắt đầu tan. Một vầng trăng non ló ra, mờ ảo. Ánh trăng rọi vào studio, hắt lên bức tranh dang dở của cô.
Bức tranh trăng bị mây che.
Nhưng bây giờ, trăng đã ra khỏi mây.
Cô dụi mặt vào ngực anh, nói nhỏ: “Em sợ lắm.”
“Anh cũng sợ,” anh thú nhận. “Nhưng có em ở đây, anh không sợ nữa.”
Họ ngồi xuống sàn studio, giữa những lọ màu, những bút vẽ, và bức tranh dang dở. Anh kể cho cô nghe về ba ngày qua: mẹ anh khóc, cha anh im lặng, ngôi nhà trở nên lạnh lẽo. Cô kể cho anh nghe về cuộc gọi của cha cô, về việc ông đồng ý cho cô tiếp tục vẽ nhưng không nhắc đến anh.
“Ít nhất em cũng không bị cấm vẽ,” cô cười, nụ cười gượng gạo.
“Lát nữa anh phải về,” anh nói, nhìn đồng hồ. “Mẹ anh vẫn đợi.”
Cô gật đầu. Cô biết anh phải về. Cô biết cuộc chiến chưa kết thúc. Nhưng ít nhất, bây giờ, họ có nhau.
Anh đứng dậy, kéo cô đứng lên. Trước khi ra khỏi cửa, anh quay lại, nhìn bức tranh.
“Em vẽ thêm đi,” anh nói. “Vẽ trăng ra khỏi mây.”
Cô nhìn bức tranh, rồi nhìn anh. Cô gật đầu.
Anh bước ra cửa. Nhưng rồi anh quay lại, bước nhanh về phía cô, ôm cô thêm lần nữa. Lần này, anh ôm chặt hơn, gấp gáp hơn, như thể sắp xa nhau một thế kỷ.
“Anh yêu em,” anh thì thầm.
Cô sững người. Đây là lần đầu tiên anh nói ra. Bằng giọng khàn khàn, bằng hơi thở gấp, bằng tất cả những gì anh có.
“Anh yêu em, Tịch Dao.”
Cô ôm chặt lưng anh, ngón tay bấu vào áo khoác. Cô không nói gì. Cô chỉ khóc thêm một lần nữa, nhưng lần này là nước mắt của niềm vui.
Khi anh rời đi, cô đứng trước giá vẽ, nhìn bức tranh. Một lúc lâu sau, cô nhặt bút lông lên, nhúng vào màu trắng, và bắt đầu vẽ.
Cô vẽ trăng ra khỏi mây.
Đêm đó, Lương Hạc Minh về đến nhà. Mẹ anh ngồi trong phòng khách, không ngủ. Bà nhìn anh, ánh mắt phức tạp.
“Con đi gặp nó?”
“Dạ.”
Bà im lặng. Rồi bà nói: “Con biết mẹ không đồng ý.”
“Con biết.”
“Nhưng con vẫn đi.”
“Dạ.”
Lương Uyển Như nhắm mắt. Bà thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Khi mở mắt ra, bà nhìn con trai, thấy vết sẹo nhỏ trên mày anh - vết sẹo từ những ngày thơ ấu, khi cha anh bị bắt và anh ngã xuống cầu thang trong cơn hoảng loạn.
“Nó có tốt với con không?”
Lương Hạc Minh ngước lên. Trong mắt anh, có một tia sáng mà bà chưa từng thấy.
“Có ạ.”
Lương Uyển Như không nói gì thêm. Bà đứng dậy, đi vào phòng ngủ. Trước khi đóng cửa, bà nói, giọng rất khẽ:
“Ngày mai, mời nó đến ăn cơm.”
Cánh cửa đóng lại. Lương Hạc Minh đứng trong phòng khách, tim đập mạnh. Anh nhìn ra cửa sổ, thấy trăng đã lên cao.
Anh chọn em.
Và bây giờ, có lẽ, mẹ anh cũng đang chọn anh.
Trong studio, Tịch Dao vẽ đến khuya. Bức tranh dần hiện ra: một vầng trăng tròn, sáng, xuyên qua những tầng mây. Dưới trăng, có hai bóng người, nhỏ bé nhưng không tách rời.
Cô ngừng tay, nhìn tác phẩm của mình. Rồi cô mỉm cười.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, nụ cười của cô thật sự chạm đến mắt.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện