Chương 1/11 · Ánh trăng không thể chạm tới
Tác giả: Sâu Yêu
Sau ngày hôm ấy, Tịch Dao không vẽ nữa.
Cô vẫn đến thư viện, vẫn mang theo cuốn sổ phác thảo, nhưng bút chì chỉ lướt trên giấy rồi dừng lại. Cô vẽ một đường cong rồi gạch bỏ. Cô vẽ một mảnh trăng rồi xé trang giấy. Lâm Tử Kỳ hỏi cô có chuyện gì, cô chỉ lắc đầu, nói không sao.
Nhưng cô biết, có gì đó không ổn.
Vết sẹo ấy. Cô nhìn thấy ở đâu rồi?
Cô cố nhớ lại. Nhưng ký ức như một dòng sông đục ngầu, chỉ thấy chìm dưới đáy là những mảnh vụn không thể ghép lại. Một ngôi nhà cũ. Mưa. Tiếng người la hét. Và vết máu chảy trên khuôn mặt một đứa trẻ.
Cô rùng mình.
Chiều thứ bảy, cô rời thư viện sớm hơn mọi khi. Không về nhà, cô rẽ vào con phố nhỏ sau trường. Ở đó có một quán cà phê cũ, nằm khuất giữa những tán cây bàng già. Quán mang tên "Mùa Cũ" – một cái tên chẳng có gì đặc biệt, nhưng Tịch Dao thích vì nó yên tĩnh, gần như lãng quên.
Cô đẩy cửa.
Tiếng chuông gió leng keng. Bên trong vắng khách, chỉ có một người ngồi ở góc cuối, cạnh cửa sổ.
Cô nhận ra anh ngay. Bờ vai rộng, mái tóc đen gọn gàng, chiếc áo sơ mi trắng đơn giản. Anh đang cúi xuống, tay cầm một vật gì đó lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Cô không thấy rõ, nhưng có thể đoán đó là chiếc nhẫn bạc – chiếc nhẫn anh thường xoay trên ngón tay trỏ khi ngồi một mình.
Tịch Dao không tính đến gần. Cô định quay ra, nhưng chân cô dừng lại. Anh không để ý đến cô. Mắt anh nhìn vào chiếc nhẫn, rồi nhìn ra cửa sổ, ra những tán cây bàng trơ trụi, ra bầu trời xám xịt cuối thu.
Ánh mắt anh rất buồn.
Cô chưa từng thấy ai có ánh mắt buồn như thế. Nó không phải là nỗi buồn ồn ào, không phải là nỗi buồn muốn người khác biết. Nó là nỗi buồn lặng lẽ, chôn sâu, như một tảng đá ngầm dưới mặt nước phẳng lặng.
Cô vô tình bước tới. Tiếng giày của cô vang nhẹ trên sàn gỗ.
Anh ngước lên.
Khoảnh khắc ấy, Tịch Dao thấy rõ chiếc nhẫn trên tay anh. Nó là một chiếc nhẫn bạc đơn giản, không hoa văn, chỉ có một dòng chữ khắc ở mặt trong. Cô không kịp đọc. Anh đã nhanh chóng nắm chặt tay, bỏ chiếc nhẫn vào túi áo khoác.
"Xin lỗi," cô nói, giọng hơi ngượng. "Tôi không cố ý..."
Anh không trả lời. Mắt anh nhìn cô một lúc rồi lại nhìn ra cửa sổ. Bàn trước mặt anh có một tách cà phê đen đã nguội, và một bức ảnh cũ – một bức ảnh nhỏ, ố vàng, để trong một khung gỗ mộc.
Cô nhìn thoáng qua bức ảnh. Chỉ kịp thấy có hai người đàn ông đứng cạnh nhau, cả hai đều mặc sơ mi trắng, một người cao hơn, người kia thấp hơn, nhưng không thấy rõ mặt.
"Tôi đến đây thường xuyên," cô nói, cố phá vỡ sự im lặng. "Không ngờ cũng thấy anh ở đây."
Anh gật đầu, một cái gật nhẹ, như thể không muốn nói chuyện.
Tịch Dao hiểu ý. Cô toan quay đi, nhưng chân cô vướng phải chân bàn. Cô loạng choạng, tay với tìm điểm tựa. Cả cơ thể cô ngả về phía trước. Bàn tay cô đập vào góc bàn, hất văng một thứ gì đó.
Chiếc nhẫn bạc rơi xuống sàn.
Nó lăn tròn, lăn mãi, rồi dừng lại dưới chân cô. Một tia sáng mờ từ đèn đường hắt vào, làm lộ rõ dòng chữ khắc bên trong.
Cô cúi xuống nhặt lên. Ngón tay cô chạm vào mặt nhẫn lạnh ngắt. Cô đưa lên mắt, đọc dòng chữ:
"Chấn Hải"
Tịch Dao sững người.
Chấn Hải.
Cái tên ấy. Cô đã nghe ở đâu rồi?
Chưa kịp nghĩ tiếp, bàn tay anh đã giật chiếc nhẫn khỏi tay cô. Cô giật mình ngước lên.
Anh đang nhìn cô. Đôi mắt anh tối lại, sâu hun hút, như một vực thẳm không đáy. Cô chưa từng thấy anh như thế – không phải giận dữ, mà là một sự lạnh lùng đến đáng sợ. Một sự lạnh lùng che giấu điều gì đó.
Anh không nói gì. Chỉ nhìn cô một lúc, rồi cầm chiếc nhẫn, cầm bức ảnh, đứng dậy bỏ đi.
"Chờ đã –" cô gọi với theo.
Nhưng cánh cửa quán đã đóng lại. Tiếng chuông gió vang lên một lần nữa, rồi tắt hẳn.
Tịch Dao đứng im tại chỗ. Cô nhìn xuống bàn tay mình. Nó vẫn còn hơi lạnh từ chiếc nhẫn.
Chấn Hải.
Tên cha anh. Một người đàn ông đang ngồi tù.
Cô không biết gì về anh. Nhưng bỗng nhiên, cô cảm thấy giữa họ có một sợi dây vô hình, mảnh và mong manh, nhưng kéo căng đến mức có thể đứt bất cứ lúc nào.
Cô bước ra khỏi quán. Phố vắng. Anh đã đi xa. Chỉ còn những tán cây bàng già, rụng lá vàng đầy lối đi.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện