Chương 2/11 · Ánh trăng không thể chạm tới
Tác giả: Sâu Yêu
Buổi tối hôm ấy, Tịch Dao bị mẹ kéo vào phòng thay đồ, xoay người cô trước gương như một con búp bê.
“Mặc cái này đi. Con gái nhà Tịch phải chỉnh tề một chút.”
Tịch Dao nhìn chiếc váy dài màu kem, thấy mình như một thứ đồ trang trí. Cô muốn nói cô có việc, có bài tập, nhưng mẹ đã đẩy cô ra cửa.
Xe đưa cô đến một nhà hàng sang trọng. Cha cô – Tịch Trọng Sơn – ngồi ở bàn lớn, bên cạnh là một người đàn ông trạc tuổi ông và một chàng trai trẻ mặc vest.
“Đây là Tiểu Vương, con trai của chú Vương, đối tác của ba. Hai đứa làm quen đi.”
Tịch Dao gượng cười. Chàng trai tên Vương nhìn cô từ đầu đến chân, cười tươi, nói gì đó về trường mỹ thuật. Cô gật đầu cho qua. Tiếng ly chạm nhau, tiếng cười xã giao. Cô cảm thấy ngột ngạt, như thể bức tường đang ép lại gần.
Cô xin phép ra ngoài hít gió. Hành lang dài, đèn vàng lờ mờ. Cô dựa vào tường, thở ra một hơi thật dài.
“Tịch Dao.”
Cô giật mình. Lương Hạc Minh đứng ở cuối hành lang, mặc áo sơ mi đen, tay cầm chiếc áo khoác. Anh nhìn cô, ánh mắt không rõ là ngạc nhiên hay lo lắng.
“Sao anh ở đây?”
Anh không trả lời. Chỉ nhìn về phía phòng tiệc, rồi lại nhìn cô.
“Em đang bị ép.”
Đó không phải câu hỏi. Mà là khẳng định.
Tịch Dao bất ngờ, chưa kịp nói gì, anh đã nắm cổ tay cô, kéo đi. Cô vội chạy theo, giày cao gót lộp cộp trên nền đá. Qua cầu thang, qua cửa phụ, lên những bậc thang hẹp. Cô không biết anh đưa mình đi đâu, nhưng cô không muốn dừng lại.
Cánh cửa sắt mở ra. Gió ùa vào, mát rượi. Một sân thượng rộng, trên cao nhìn thấy toàn bộ khu phố cổ Gia Lăng. Đèn đường vàng, những mái ngói cũ, và trên đầu là trăng – tròn, sáng, lặng lẽ.
Anh thả tay cô ra. Cô thở hổn hển, nhìn quanh.
“Sao anh biết em ở đây?”
Anh không nhìn cô. Anh dựa vào lan can, mắt nhìn về phía xa.
“Tôi thấy em lên xe.”
Cô sững lại. Anh đã thấy cô. Và anh đã đi theo.
“Em không muốn ở dưới đó, đúng không?”
“Không.” Cô lắc đầu. “Em ghét những bữa tiệc thế này.”
Anh gật nhẹ, không nói thêm. Cô đến gần, đứng cạnh anh. Gió thổi tóc cô bay.
“Cảm ơn anh.”
“Không có gì.”
Im lặng. Trăng sáng. Tiếng xe từ xa vọng lại.
Lát sau, anh ngồi xuống sàn, dựa vào tường. Cô cũng ngồi xuống, để chân duỗi ra.
“Anh hay lên sân thượng lắm à?”
“Trước đây hay. Hồi còn nhỏ, nhà tôi cũng có sân thượng.”
Cô nghiêng đầu nhìn anh. Anh không nhìn lại, nhưng cô thấy khóe miệng anh hơi cong, như nhớ về điều gì đó.
“Lúc đó, cha tôi thường kéo tôi lên xem trăng. Ông nói, trăng ở đâu cũng sáng, nhưng trên sân thượng thì gần hơn.”
Giọng anh nhẹ, chậm, như đang kể một câu chuyện rất xa. Cô lặng lẽ lắng nghe.
“Mẹ tôi hay mắng, bảo hai cha con bị điên. Nhưng tối nào ba cũng kéo tôi lên. Ông chỉ tay lên trời, nói về chòm sao, về những câu chuyện cổ.”
“Nghe ấm áp quá,” cô nói khẽ.
Anh cười nhẹ, nụ cười nhanh chóng tan biến.
“Sau đó thì không còn nữa.”
Cô không hỏi thêm. Biết rõ đó là khi cha anh bị bắt.
Một lát, cô đưa tay chỉ lên trăng.
“Hồi bé, em hay ngồi vẽ trăng. Vẽ mãi, vẽ mãi, nhưng chưa bao giờ vẽ được chính xác. Mẹ em bảo tại em vẽ không tập trung. Nhưng em nghĩ, tại trăng không thể chạm tới.”
Anh nhìn cô, mắt anh tối lại. Cô nhận ra, liền quay sang.
“Vết sẹo trên mày anh – có từ hồi bé phải không?”
Anh khựng lại. Tay anh vô thức đưa lên, chạm vào xương mày trái. Một động tác rất nhanh, như thói quen.
“Chuyện cũ thôi.”
Giọng anh nhạt nhẽo, nhưng cô kịp thấy ánh mắt anh đổi khác. Một tia đau đớn lướt qua, nhanh đến mức tưởng chừng cô nhìn nhầm.
“Có phải… liên quan đến cha anh không?”
Anh không trả lời. Anh đứng dậy, quay lưng về phía cô.
“Trời sắp khuya rồi. Về đi.”
Cô cũng đứng lên. Cô muốn hỏi thêm, nhưng thấy bờ vai anh căng cứng dưới ánh trăng.
“Anh giận em à?”
Anh lắc đầu, không quay lại.
“Không. Nhưng có những chuyện, không nên hỏi.”
Cô bước tới, đứng đối diện anh. Anh nhìn xuống, tránh mắt cô.
“Vậy khi nào anh sẵn sàng, em sẽ nghe.”
Anh ngước lên. Mắt anh có điều gì đó lay động.
“Tại sao… em quan tâm?”
Cô mỉm cười, nhẹ như gió.
“Vì anh đã kéo em lên đây. Vì em nghĩ, người kéo người khác khỏi bữa tiệc gia đình, là người biết thế nào là cô đơn.”
Anh im lặng. Cô thấy tay anh siết chặt hàng rào, các đốt ngón tay trắng bệch.
“Về thôi. Tôi đưa em xuống.”
Anh đi trước, cô theo sau. Khi đến cửa, cô ngoái lại nhìn trăng lần cuối. Trăng vẫn sáng, nhưng bóng anh đổ dài trên sân thượng, khuất trong bóng tối.
Cô chợt nhận ra: mình vừa chạm vào một vết thương chưa lành.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện