Chương 1/10 · Bản hợp đồng đen
Tác giả: Sâu Yêu
3 giờ sáng.
Điện thoại rung lên một nhịp dài trên tủ đầu giường. Lâm Tịnh Hàm mở mắt, ánh sáng màn hình hắt vào gương mặt không chút ngái ngủ. Cô đã quen với những đêm mất ngủ từ lúc quyết định vào Hoa Viễn.
Một tin nhắn không đầu số.
Kèm theo là video trực tiếp: căn phòng bệnh viện mờ tối, mẹ cô nằm nghiêng, máy trợ tim nhấp nháy đều đặn. Góc quay từ trần nhà – ai đó đã đặt camera theo dõi.
Bàn tay cô siết chặt quanh điện thoại.
Dòng chữ bên dưới video được ghép từ những mảnh giấy cắt dán, kiểu chữ thô ráp:
Xuống phòng số 4. Đừng để tôi phải gọi lần hai.
Lâm Tịnh Hàm tắt màn hình. Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm sàn gỗ lạnh. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua rèm cửa, soi bóng cô đơn độc. Cô mất đúng ba phút để thay quần áo – chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen, mái tóc buộc thấp sau gáy. Trên cổ tay, chiếc đồng hồ dây da cũ của cha vẫn đeo dù chẳng hợp với bộ vest công sở.
Cô không gọi cảnh sát. Không gọi cho ai khác.
Người gửi tin nhắn đó đủ khả năng đặt camera trong phòng bệnh viện – đồng nghĩa với việc mạng sống của mẹ cô nằm trong tay hắn. Chống đối lúc này là ngu dốt.
Xe taxi dừng trước tòa nhà Hoa Viễn lúc 3 giờ 47 phút. Sảnh chính tối om, chỉ còn vài ngọn đèn khẩn cấp. Bảo vệ nhận ra cô, cau mày định hỏi nhưng Lâm Tịnh Hàm chỉ lắc đầu, quẹt thẻ vào cổng từ. Thang máy lên tầng 4 phát ra tiếng kêu khe khẽ, mỗi con số nhảy trên màn hình như nhịp tim cô đập chậm lại.
Cửa mở. Hành lang dài hun hút, cuối dãy là cánh cửa gỗ nặng trịch với biển đồng nhỏ khắc số 4. Không một bóng người. Ánh đèn vàng duy nhất hắt ra từ khe cửa.
Cô đẩy cửa.
Căn phòng rộng thênh thang. Bàn hợp đồng bằng gỗ mun đặt chính giữa, xung quanh là sáu chiếc ghế bọc da đen. Trên tường, một chiếc đồng hồ cổ đang tích tắc. Và bên khung cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn, Hoắc Dĩ Thành đứng quay lưng, bộ âu phục xám than như tan vào bóng tối bên ngoài.
Anh không quay lại.
"Cô đến nhanh hơn tôi nghĩ."
Giọng anh trầm, chậm, mỗi từ như được đo đếm.
Lâm Tịnh Hàm dừng lại cách bàn hai bước – vừa đủ gần để không tỏ ra yếu thế, vừa đủ xa để có đường rút lui. Cô đã học được từ lâu rằng trong thế giới này, mỗi centimet khoảng cách đều là vũ khí.
"Mẹ tôi mà bị gì, dù là một sợi tóc," cô cất giọng, đều và lạnh, "anh sẽ là người đầu tiên tôi tìm."
Hoắc Dĩ Thành xoay người. Ánh đèn vàng hắt lên nửa khuôn mặt anh – góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt một mí sâu hun hút. Ngón trỏ tay phải anh xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc – một thói quen mà những người làm việc lâu với anh đều biết: khi căng thẳng, anh sẽ xoay nhẫn.
"Mẹ cô vẫn ổn." Anh bước về phía bàn, rút một tập tài liệu dày từ cặp da đặt trên mặt bàn. "Còn cô thì không. Ba năm. Một nghìn hai trăm bốn mươi bảy file. Mỗi lần cô ở lại sau giờ làm, mỗi lần cô truy cập máy chủ kế toán vào lúc nửa đêm – tôi đều có bản sao."
Tập tài liệu được đẩy về phía cô. Bên trong là những bản in thời gian truy cập, danh sách file, cả những đoạn camera ghi lại cảnh cô một mình trong văn phòng tối. Bằng chứng rành rành.
Lâm Tịnh Hàm không chạm vào nó. Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
"Vậy sao anh không tống tôi vào tù? Hay gọi cảnh sát ngay từ lần đầu tiên?"
Khóe môi Hoắc Dĩ Thành nhếch lên một đường rất nhẹ – nếu không nhìn kỹ, cô đã nghĩ đó là ảo giác.
"Vì tôi có cách dùng người tốt hơn."
Anh rút từ trong túi áo một phong bì màu đen, trải ra trước mặt cô. Bản hợp đồng dày năm trang, từng điều khoản được đánh số rõ ràng.
"Cô có ba mươi ngày, kể từ 0 giờ hôm nay." Ngón tay anh gõ nhẹ lên dòng chữ in đậm. "Truy ra kẻ phản bội trong hội đồng quản trị – kẻ đã rò rỉ thông tin cho đối thủ, và kẻ đã gây ra cái chết của chủ tịch tiền nhiệm. Đổi lại, tôi sẽ minh oan cho Lâm Trường Sơn – cha cô – trước toàn bộ tập đoàn. Toàn bộ hồ sơ vụ biển thủ sẽ được mở lại, và tôi dùng quyền lực để đảm bảo một phiên điều trần công khai."
Tim Lâm Tịnh Hàm đập mạnh một nhịp, nhưng mặt cô không đổi sắc. Cái tên Lâm Trường Sơn – cha cô – bị nhắc đến như một quân bài mặc cả.
"Còn mẹ tôi?"
"Bà ấy sẽ được chuyển đến bệnh viện tư nhân dưới sự bảo vệ của đội an ninh Hoa Viễn. Hai mươi tư giờ mỗi ngày, bảy ngày mỗi tuần. Tôi cam kết không ai chạm vào được bà, kể cả kẻ vừa gửi cho cô video kia."
Lâm Tịnh Hàm cúi xuống đọc hợp đồng. Ánh mắt cô lướt qua từng dòng chữ, nhanh như một cỗ máy quét. Não bộ cô tự động tách từng điều khoản, phân tích điểm mạnh, điểm yếu, lỗ hổng.
Điều 1: Đối tượng tạm thời ký kết – Lâm Tịnh Hàm – có trách nhiệm điều tra và cung cấp bằng chứng về hành vi phản bội của thành viên hội đồng quản trị trong vòng 30 ngày.
Điều 2: Hoắc Dĩ Thành sẽ cung cấp toàn bộ quyền truy cập dữ liệu mật cấp A và cấp B, nhưng mọi hoạt động truy cập sẽ được ghi lại.
Điều 3: Nếu hoàn thành, cha cô sẽ được minh oan và mẹ cô được bảo vệ vĩnh viễn.
Điều 4: Nếu thất bại, mọi bằng chứng sao chép trái phép sẽ được giao cho cơ quan chức năng.
Cô dừng lại ở điều 4. Rồi ngẩng lên.
"Thiếu."
Hoắc Dĩ Thành nhướng mày – cử chỉ đầu tiên không nằm trong kịch bản của anh.
"Thiếu cái gì?"
"Điều khoản phụ." Cô rút bút từ túi áo – một cây bút máy cũ kỹ, nắp bạc đã xước. "Tôi muốn thêm hai điều."
Không đợi anh đồng ý, cô lật mặt sau bản hợp đồng, bắt đầu viết. Nét chữ đanh, gọn.
Điều 5: Mọi hành động trong quá trình điều tra phải được thông báo minh bạch giữa hai bên. Bên A (Hoắc Dĩ Thành) không được giấu bên B (Lâm Tịnh Hàm) bất kỳ phát hiện hoặc nghi vấn nào.
Điều 6: Nếu bà Lâm Mộc Thanh (mẹ của bên B) chịu bất kỳ tổn hại nào về thân thể hoặc tinh thần – dù trực tiếp hay gián tiếp – trong thời gian hợp đồng có hiệu lực, hợp đồng này lập tức vô hiệu. Toàn bộ bản sao dữ liệu thuộc về bên B sẽ bị hủy, và bên A phải chịu trách nhiệm pháp lý về hành vi đe dọa ban đầu.
Cô đẩy tờ giấy về phía anh. "Ký vào đây. Cả hai điều."
Hoắc Dĩ Thành cầm lên, đọc. Đôi mắt anh lướt chậm hơn bình thường – dấu hiệu anh đang thực sự cân nhắc. Ngón tay xoay nhẫn ngày càng nhanh.
"Cô không tin tôi."
"Tôi không tin ai hết."
Một khoảng lặng kéo dài. Đồng hồ trên tường điểm bốn giờ, âm thanh vang lên khô khốc.
Rồi Hoắc Dĩ Thành rút bút ký – chữ ký sắc cạnh như con người anh. Anh ký cả vào bản chính lẫn điều khoản phụ cô vừa viết.
"Được." Anh đẩy tập tài liệu về phía cô. "Đến lượt cô."
Lâm Tịnh Hàm nhận bút, nhưng không ký ngay. Cô nhìn anh thêm một giây – một giây dài đến mức không khí trong phòng như đông lại. Cô tìm kiếm điều gì đó trong đáy mắt anh: một tia lừa dối, một dấu hiệu của cái bẫy. Nhưng chỉ thấy bóng tối và sự kiên định của một kẻ sẵn sàng đánh cược mọi thứ.
Cô ký.
Ba nét bút dứt khoát: Lâm – Tịnh – Hàm.
Cô thả cây bút xuống mặt bàn, nó lăn vài vòng rồi dừng lại. Cô đẩy tập tài liệu về phía anh.
"Tôi sẽ tìm ra kẻ phản bội. Nhưng nếu anh giấu tôi bất cứ điều gì, tôi sẽ tự tay xé nát hợp đồng này – và xé nát anh."
Hoắc Dĩ Thành nhếch môi. Không phải nụ cười, chỉ là một đường cong lạnh lẽo. Ngón tay anh xoay nhẫn bạc, chậm rãi, như đang thưởng thức lời đe dọa vừa rồi.
"Tôi mong chờ điều đó."
Cô đứng dậy. Khi bước ra cửa, giọng anh vang lên sau lưng:
"Lâm Tịnh Hàm. Có một thứ cô nên biết."
Cô dừng bước, không quay đầu.
"Kẻ gửi video đêm nay không phải là tôi."
Một nhịp im lặng.
"Nghĩa là có một kẻ thứ ba cũng muốn cô tham gia cuộc chơi này."
Lâm Tịnh Hàm nắm chặt tay nắm cửa. Cô không trả lời, chỉ đẩy cửa bước ra hành lang tối. Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng, để lại Hoắc Dĩ Thành một mình dưới ánh đèn vàng.
Anh nhìn xuống bản hợp đồng. Nét chữ của cô vẫn còn ướt mực – sắc gọn, không một nét thừa. Giống hệt con người cô.
Chiếc nhẫn bạc trên ngón trỏ ngừng xoay.
“Ba mươi ngày.” Anh lẩm bẩm, giọng trầm như tiếng đồng hồ vừa điểm. “Đủ để cứu cả hai – hoặc để cả hai cùng chết.”
Bên ngoài cửa sổ, thành phố Thượng Hải vẫn ngủ say trong màn sương sớm. Nhưng bên trong tòa nhà Hoa Viễn, một cuộc chiến vừa bắt đầu – không phải bằng tiếng súng, mà bằng những điều khoản và chữ ký. Và ở trung tâm của nó, hai con người chưa từng tin ai ngoài chính mình đã ký vào một bản hợp đồng mà số phận của họ đan vào nhau như hai lưỡi dao kề cận.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện