Chương 2/10 · Bản hợp đồng đen
Tác giả: Sâu Yêu
Cánh cửa tủ sắt cũ kêu lên một tiếng két khô khốc. Lâm Tịnh Hàm quỳ trên sàn gỗ lạnh, ánh sáng từ chiếc đèn bàn duy nhất trong phòng mẹ hắt lên những vết rỉ sét bám quanh khung cửa. Mùi long não và giấy cũ xộc vào mũi. Bên trong, xếp ngay ngắn là những tập hồ sơ đã ngả màu – hóa đơn viện phí, đơn thuốc, và một phong bì giấy kraft dày.
Cô rút ra một tấm ảnh.
Cha cô đứng cạnh một người đàn ông lạ mặt. Cả hai mặc vest, đứng trước cổng tập đoàn Hoa Viễn. Góc ảnh bị cắt xén, nhưng bàn tay của người đàn ông kia đặt trên vai cha cô – cử chỉ thân mật đến mức đáng ngờ. Phía sau tấm ảnh, ba chữ viết bằng mực xanh đã phai: Đừng tin ai.
Nét chữ của cha.
Cô lật lại mặt trước. Người đàn ông trong ảnh có dáng cao, mái tóc hoa râm, nhưng gương mặt bị một vết mực đen xóa mờ. Cố tình. Ai đó đã chủ đích che giấu danh tính của ông ta.
Điện thoại trong túi áo rung lên.
Màn hình hiện tên Hoắc Dĩ Thành. Cô ấn nút nhận cuộc gọi, mắt vẫn dán vào tấm ảnh.
"Tôi vừa nhận được email nặc danh." Giọng anh trầm hơn bình thường, như thể vừa nén điều gì đó. "Mẹ cô đã nhận tiền từ quỹ đen của tập đoàn."
Ngón tay cô siết chặt tấm ảnh. Mép giấy cứa vào da thịt.
"Bao nhiêu?"
"Hai triệu nhân dân tệ. Chuyển khoản vào tài khoản cá nhân của bà ấy, ngày 19 tháng 11."
Ngày 19 tháng 11. Mười ngày sau khi cha cô chết.
"Tôi cần bằng chứng."
"Tôi đã gửi vào mail của cô. Nhưng có một vấn đề." Một khoảng lặng. "Email này cũng được gửi cho tôi từ một máy chủ ảo. Không thể truy ngược. Cùng một kiểu với tin nhắn đêm qua."
Lâm Tịnh Hàm đứng dậy. Đầu gối tê cứng vì quỳ quá lâu. "Nghĩa là K lại ra tay."
"Hoặc ai đó muốn chúng ta nghĩ vậy." Giọng anh trầm xuống. "Cô đang ở đâu?"
"Nhà mẹ tôi."
"Tôi sẽ cho người đến đón. Chúng ta cần nói chuyện trực tiếp."
"Không cần." Cô đút tấm ảnh vào túi áo khoác. "Tôi sẽ tự đến. Ba mươi phút nữa."
Cô cúp máy trước khi anh kịp trả lời.
*
Văn phòng tầng 59 chìm trong thứ ánh sáng xanh nhạt từ màn hình máy tính. Hoắc Dĩ Thành đứng quay lưng ra cửa sổ, tay phải xoay chiếc nhẫn bạc – động tác quen thuộc mỗi khi anh suy nghĩ. Trên bàn làm việc, tập hồ sơ về dự án "Hải Đăng" đã được trải ra như một bản đồ chiến trường.
Lâm Tịnh Hàm bước vào, không gõ cửa.
"Dự án Hải Đăng." Cô đặt tấm ảnh lên bàn, ngay trên tập hồ sơ. "Nó là gì?"
Hoắc Dĩ Thành không quay lại. "Một dự án viễn thông được phê duyệt cách đây sáu năm. Ngân sách 500 triệu nhân dân tệ. Nhưng không có bất kỳ trạm phát sóng nào được xây dựng. Không hợp đồng thi công. Không báo cáo nghiệm thu."
"Một dự án ma."
"Chính xác." Anh xoay người, ánh mắt chạm vào tấm ảnh trên bàn. "Và người ký phê duyệt là Hoắc Minh Lãng."
Cô bước đến gần bàn, cúi xuống nhìn tập hồ sơ. Những con số nhảy múa trước mắt – dòng tiền được bơm vào các công ty vỏ bọc, rồi biến mất như chưa từng tồn tại. "Cha tôi có liên quan không?"
"Trên giấy tờ, không. Nhưng..." Anh đẩy về phía cô một bản sao kê. "Tài khoản nhận tiền cuối cùng của dự án Hải Đăng trùng khớp với tài khoản đã chuyển tiền cho mẹ cô."
Cô cầm tờ giấy lên. Những dòng giao dịch li ti như vết kiến bò. Ngày 19 tháng 11. Số tiền: 2,000,000 NDT. Người chuyển: Công ty TNHH Đầu tư Tinh Hải – một trong những công ty vỏ bọc của Hải Đăng.
"Mẹ cô biết gì về việc này không?"
"Tôi sẽ hỏi bà."
"Không." Hoắc Dĩ Thành vòng qua bàn, đứng chắn trước mặt cô. "Nếu bà ấy thực sự nhận tiền từ K, thì việc cô chất vấn trực tiếp sẽ đánh động đến hắn. Để tôi cử người điều tra trước."
"Đây là mẹ tôi." Cô ngước lên nhìn anh, giọng lạnh. "Không phải một đầu mối điều tra."
"Đây là một mắt xích." Anh không nhượng bộ. "Và nếu mắt xích này đứt, cả hai chúng ta đều rơi."
Họ nhìn nhau. Ánh mắt như hai thanh kiếm kề vào cổ nhau – không ai muốn lùi bước.
"Tôi sẽ nói chuyện với bà." Cô nhắc lại, giọng chậm và rắn. "Nhưng tôi cần anh cho tôi một ngày. Chỉ một ngày thôi."
Anh im lặng. Ngón tay xoay nhẫn chậm lại. Rồi dừng hẳn.
"Mười hai tiếng." Anh nói. "Từ bây giờ đến 10 giờ tối. Sau đó, nếu cô không có câu trả lời, tôi sẽ can thiệp theo cách của mình."
Cô gật đầu, quay người bước ra. Nhưng khi tay chạm nắm cửa, giọng anh lại vang lên:
"Tịnh Hàm."
Cô dừng lại, không quay đầu.
"Người đàn ông trong ảnh..." Anh ngập ngừng một giây – điều hiếm thấy ở con người này. "Tôi nghĩ tôi đã gặp ông ta. Rất lâu rồi. Nhưng không nhớ là ở đâu."
Cô siết chặt tay nắm cửa. Rồi đẩy cửa bước ra, để lại anh một mình với tấm ảnh và những con số ma.
*
Bệnh viện Nhân dân số 3, khu nội trú tim mạch.
Mẹ cô ngồi trên giường, lưng tựa vào gối, đôi mắt mệt mỏi nhìn ra cửa sổ. Chiếc máy trợ tim bên cạnh nhấp nháy đều đặn, phát ra những tiếng bíp yếu ớt. Khi thấy con gái bước vào, bà giật mình, nụ cười vội vã nở trên môi.
"Tiểu Hàm, sao con không gọi trước? Mẹ còn chưa kịp..."
"Mẹ." Cô kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, rút từ trong túi ra bản sao kê ngân hàng. "Ngày 19 tháng 11, mười ngày sau khi cha mất. Ai đã gửi cho mẹ số tiền này?"
Nụ cười trên môi mẹ cô đông cứng lại.
"Con... con tìm thấy nó ở đâu?"
"Không quan trọng." Cô đặt tờ giấy lên chăn. "Con chỉ cần biết sự thật."
Bàn tay mẹ cô run lên, những ngón tay gầy guộc bấu chặt vào mép chăn. Bà không nhìn vào tờ giấy – như thể nó là một bản án.
"Mẹ... mẹ không còn cách nào khác." Giọng bà vỡ ra. "Họ nói nếu mẹ không nhận số tiền này, con sẽ gặp tai nạn giống cha con."
"Họ là ai?"
"Mẹ không biết. Chỉ có một cuộc điện thoại. Giọng đàn ông, bị bóp méo. Hắn tự xưng là K."
Lâm Tịnh Hàm cảm thấy thứ gì đó trong lồng ngực vỡ vụn. "Mẹ đã nhận tiền để che giấu tội ác của kẻ đã giết cha?"
"Không!" Mẹ cô bật khóc, nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác. "Mẹ nhận tiền để bảo vệ con! Hắn ta nói nếu mẹ không hợp tác, con sẽ chết. Mẹ không thể mất cả chồng lẫn con gái!"
"Vậy là mẹ chọn cách im lặng?" Cô đứng dậy, giọng lạnh đến mức chính cô cũng không nhận ra. "Mẹ để cha mang tiếng xấu, để con sống trong dối trá suốt tám năm?"
"Tiểu Hàm..."
"Mẹ biết con đã làm gì trong tám năm qua không?" Cô lùi lại một bước, ánh mắt khô khốc. "Con đã sao chép từng tập hồ sơ, đọc từng báo cáo tài chính, chỉ để tìm ra một kẽ hở – một bằng chứng chứng minh cha vô tội. Và giờ con phát hiện ra chính mẹ đã nhận tiền từ kẻ thù."
Mẹ cô níu lấy tay cô, những ngón tay yếu ớt nhưng siết chặt đến phát đau. "Mẹ không còn lựa chọn nào khác – hắn ta nắm mạng sống của con!"
Cô rút tay ra, lạnh đến thấu xương.
"Vậy thì mẹ vừa cho con một lý do để không tin bất kỳ ai nữa. Kể cả mẹ."
Bà buông tay. Tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng. Chiếc máy trợ tim bên cạnh bắt đầu kêu lên những tiếng bíp dồn dập – nhịp tim của bà đang tăng vọt.
Lâm Tịnh Hàm quay lưng bước ra khỏi phòng. Cánh cửa khép lại sau lưng, ngăn cách hai mẹ con như một bức tường vô hình. Cô đứng ở hành lang bệnh viện, hai tay run lên – không phải vì khóc, mà vì cơn giận dữ đang cuộn trào trong lồng ngực.
K. Dù kẻ đó là ai, hắn đã hủy hoại gia đình cô hai lần. Lần thứ nhất bằng cách giết cha cô. Lần thứ hai bằng cách biến mẹ cô thành đồng phạm.
*
Đêm.
Lâm Tịnh Hàm quay về văn phòng của mình ở tầng 57. Cả tầng vắng tanh, chỉ còn ánh đèn hành lang hắt những vệt sáng yếu ớt lên sàn đá cẩm thạch. Cô mở cửa phòng làm việc, định lấy một số tài liệu cần thiết.
Nhưng ngay khi bước vào, cô dừng lại.
Ngăn bàn bị kéo ra. Tập tài liệu cô để ngay ngắn trên mặt bàn giờ nằm lệch sang một bên. Ai đó đã lục soát nơi này.
Cô bước đến gần, kiểm tra từng ngăn kéo. Máy tính xách tay vẫn còn, nhưng chồng hồ sơ về dự án Hải Đăng cô vừa photo ban chiều đã biến mất. Không phải trộm cắp thông thường – kẻ này biết chính xác thứ cần tìm.
Và rồi cô nhìn thấy nó.
Ở góc ngăn bàn thứ hai, nơi lẽ ra chỉ có bút và giấy note, một con chip nhỏ màu đen nằm lặng lẽ. Kích thước, hình dáng, thậm chí cả đường vân trên bề mặt – giống hệt con chip trong đồng hồ của cha cô.
Cô nhặt nó lên, đặt vào lòng bàn tay. Lạnh ngắt. Như một lời nhắn không cần chữ.
Điện thoại rung lên. Một tin nhắn từ số lạ:
"Món quà nhỏ cho cô. Hãy cắm nó vào máy tính. Hoặc đừng – nếu cô sợ những gì mình sắp thấy."
Cô siết chặt con chip trong tay, cảm nhận những cạnh sắc cứa vào da thịt. Rồi cô rút điện thoại, bấm số của Hoắc Dĩ Thành.
"Tôi cần gặp anh. Ngay bây giờ."
"Có chuyện gì?"
"Ai đó đã vào văn phòng tôi." Cô nhìn con chip trong tay. "Và để lại một thứ. Một con chip – giống hệt cái trong đồng hồ của cha tôi."
Đầu dây bên kia im lặng ba giây.
"Đừng chạm vào bất cứ thứ gì khác." Giọng anh trầm xuống, gấp gáp hơn. "Tôi sẽ xuống ngay."
Cô cúp máy. Mắt vẫn dán vào con chip đen ngòm trong lòng bàn tay – như thể nó là một con mắt đang nhìn ngược lại cô. Một con mắt của người đã chết.
Của cha cô.
Hay của K?
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện