Chương 10/10 · Bản hợp đồng đen
Tác giả: Sâu Yêu
Ba tháng sau.
Phòng số 4 không còn là nơi của những bản hợp đồng đen tối. Những chiếc bàn dài phủ vải nhung đen đã được dọn đi, thay vào đó là một không gian trang trọng với di ảnh của cố chủ tịch Hoắc Nghiêm – ông nội của Hoắc Dĩ Thành – đặt chính giữa, bên dưới là những bó hoa trắng. Hội đồng quản trị mới của tập đoàn Hoa Viễn tổ chức phiên họp đầu tiên tại đây, như một lời khẳng định: di sản của ông sẽ được tiếp nối trong ánh sáng.
Hoắc Dĩ Thành đứng trước di ảnh, tay nắm chặt tập hồ sơ. Anh mặc Âu phục đen, khuy tay áo bạc lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Không khí trong phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng điều hòa thổi nhẹ và tiếng giày của vài thành viên hội đồng bước vào. Nhưng anh không quay lại. Mắt anh dán vào đôi mắt trong ảnh – đôi mắt nghiêm nghị nhưng ấm áp của người đàn ông đã nuôi dạy anh.
"Ông nội." Giọng anh trầm, chỉ đủ cho mình nghe. "Cháu đã tìm ra sự thật. Nhưng người cháu cần cảm ơn nhất... lại là người từng bị gia tộc chúng ta hủy hoại."
Anh đặt tập hồ sơ lên bệ thờ. Đó là toàn bộ bằng chứng minh oan cho Lâm Chính Đình – cha của Lâm Tịnh Hàm, người đã bị chính tập đoàn này vu oan mười một năm trước. Cũng chính tập hồ sơ này đã khiến cô suýt đánh đổi mạng sống.
Cánh cửa phòng mở ra. Lâm Tịnh Hàm bước vào, tay trái vẫn còn băng trắng vắt qua vai, nhưng bước chân đã vững vàng. Cô mặc một bộ vest trắng, chiếc đồng hồ dây da cũ của cha vẫn đeo trên cổ tay. Ánh mắt cô lướt qua di ảnh, rồi dừng lại ở anh.
"Buổi họp sắp bắt đầu." Cô nói, giọng nhẹ nhưng rành rọt.
Anh quay lại. Trong khoảnh khắc, ánh mắt họ chạm nhau – không còn sự nghi ngờ, chỉ có một thứ bình yên hiếm hoi mà cả hai chưa từng có trong suốt những tháng ngày đối đầu.
"Vết thương của em?" Anh hỏi.
"Đủ để nhắc tôi nhớ rằng mình đã sống sót." Cô mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, nhưng lần đầu tiên không còn che giấu điều gì.
Buổi họp diễn ra ngắn gọn. Hoắc Dĩ Thành tuyên bố tập đoàn sẽ không bị thôn tính, mọi tài sản tham nhũng bị thu hồi, và Lục Hoài Chương cùng đồng bọn sẽ phải trả giá trước pháp luật. Chu Thừa Vũ – giờ đã là phó chủ tịch – ngồi ở góc bàn, vết thương ở bụng vẫn khiến anh ta thỉnh thoảng nhăn mặt, nhưng ánh mắt kiên định. Mẹ của Lâm Tịnh Hàm cũng có mặt, ngồi ở hàng ghế dành cho khách mời, tay nắm chặt chiếc khăn, mắt đỏ hoe.
Khi tuyên bố minh oan cho cố giám đốc tài chính Lâm Chính Đình, Hoắc Dĩ Thành nhìn thẳng vào Lâm Tịnh Hàm. Cô đứng dậy, cúi đầu nhận lời xin lỗi chính thức từ tập đoàn. Không ai nói gì thêm, nhưng trong khoảnh khắc ấy, mười một năm oan khuất như được gột rửa.
Chiều hôm ấy, họ cùng nhau đến nghĩa trang ngoại ô Thượng Hải. Ngôi mộ của Lâm Chính Đình nằm dưới một gốc tùng già, gió thổi nhẹ mang theo mùi cỏ ẩm. Lâm Tịnh Hàm đặt một bó hoa cúc trắng lên mộ, rồi lùi lại, để Hoắc Dĩ Thành tiến lên.
Anh không nói gì trong một lúc lâu. Rồi anh lấy từ trong túi áo ra một tập tài liệu mỏng – không phải hồ sơ, mà là một bản hợp đồng được in trên giấy trắng ngà, đóng dấu đỏ của tập đoàn, nhưng những dòng chữ bên trong lại không hề mang tính ràng buộc.
"Con đặt lên mộ bác một lời hứa." Anh cất giọng, trầm và chậm, như từng lời được cân đong cẩn thận. "Không phải để chuộc lỗi – vì chẳng ai có thể chuộc được những gì bác đã chịu đựng. Mà là để cam kết với người con gái bác để lại: từ nay, cô ấy sẽ không bao giờ phải đứng một mình nữa."
Anh đặt bản hợp đồng lên mộ. Những dòng chữ đầu tiên hiện ra dưới ánh nắng chiều: "Đối tác bình đẳng, người yêu vĩnh viễn."
Lâm Tịnh Hàm nhìn bản hợp đồng ấy, rồi nhìn anh. Mắt cô cay xè, nhưng cô không khóc. Cô chưa bao giờ khóc trước mặt bất kỳ ai, kể cả trước mộ cha. Nhưng bàn tay cô run run khi rút từ túi xách ra một tập tài liệu khác – bản hợp đồng đen tối ngày nào, đã nhàu nát, vấy máu và mực.
Cô xé nó.
Những mảnh vụn bay trong gió, có mảnh vướng vào bia mộ, có mảnh bay xa, hòa vào đất. Cô xé chậm rãi, từng chút một, như đang xé bỏ từng lớp xiềng xích đã trói buộc mình suốt ba năm. Khi mảnh cuối cùng rời tay, cô thở ra một hơi dài, lần đầu tiên cảm thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng.
"Cha." Cô thì thầm. "Con đã làm được rồi."
Hoắc Dĩ Thành tiến đến bên cô, vòng tay qua vai cô – nhưng không siết chặt, chỉ đặt nhẹ, như một lời hỏi thăm không lời. Cô ngả đầu vào vai anh, mắt nhắm lại.
Họ đứng như thế rất lâu, cho đến khi hoàng hôn nhuộm tím cả nghĩa trang.
Tối hôm ấy, họ trở lại tòa nhà tập đoàn Hoa Viễn. Hành lang tầng 58 vắng lặng, chỉ có tiếng giày của hai người vang lên đều đặn. Nhưng thay vì đi về phía văn phòng tổng tài, họ rẽ vào một lối quen thuộc – hướng về phòng số 4.
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Nhưng bên trong đã khác.
Không còn bàn hợp đồng dài lạnh lẽo. Thay vào đó là một chiếc bàn tròn nhỏ, trên đó đặt một lọ hoa hồng đỏ và hai ly rượu. Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn tường cổ điển phủ lên mọi thứ một màu mật ong. Bức di ảnh của cố chủ tịch vẫn ở đó, nhưng giờ đây có thêm một khung ảnh nhỏ khác – ảnh của Lâm Chính Đình, mỉm cười hiền hậu.
"Em đã sắp xếp chuyện này từ khi nào?" Hoắc Dĩ Thành hỏi, giọng có chút ngạc nhiên.
"Khi anh còn đang họp với luật sư." Cô đáp, bước vào trong. "Tôi nghĩ phòng này xứng đáng có một ký ức khác. Không chỉ là nỗi đau."
Anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm. Cô đứng dưới ánh đèn, mái tóc đen buông lơi, chiếc đồng hồ của cha vẫn điểm nhịp đều đặn. Anh nhớ lại lần đầu gặp cô ở chính căn phòng này – khi ấy cô lạnh lùng như một lưỡi dao, còn anh là kẻ nắm mọi quân bài. Giờ đây, cô vẫn sắc sảo, nhưng lưỡi dao ấy đã chọn cách bảo vệ anh thay vì chĩa vào anh.
Anh tiến đến chiếc bàn, nơi đặt một tập tài liệu mỏng khác – lần này là giấy đăng ký kết hôn, đã được điền sẵn thông tin.
"Còn thiếu chữ ký của em." Anh nói.
Cô bước tới, cầm cây bút lên. Nhưng trước khi ký, cô dừng lại, nhìn thẳng vào mắt anh: "Anh có chắc không? Tôi không phải mẫu phụ nữ dễ bảo. Tôi sẽ chất vấn mọi quyết định của anh. Tôi sẽ không bao giờ đứng sau anh – chỉ đứng bên cạnh."
"Tôi biết." Anh nhếch môi, nụ cười nửa miệng hiếm hoi. "Đó là lý do tôi muốn ký."
Cô ký. Nét chữ sắc gọn, thẳng băng. Rồi đến lượt anh – nét chữ mạnh mẽ, như khắc vào giấy.
Xong xuôi, anh gỡ chiếc nhẫn bạc ở ngón trỏ tay phải – chiếc nhẫn anh vẫn vô thức xoay mỗi khi căng thẳng suốt bao năm qua. Anh cầm tay trái của cô, nhẹ nhàng đeo nó vào ngón áp út.
"Điều khoản cuối cùng." Giọng anh khàn đặc. "Không ai được bỏ đi trước người kia."
Cô chạm vào chiếc nhẫn, cảm nhận hơi ấm từ tay anh vẫn còn vương trên mặt bạc. Rồi cô ngước lên, ánh mắt sáng nhưng không còn sắc lạnh – thay vào đó là một tia ấm áp lần đầu tiên cô cho phép mình thể hiện.
"Vậy còn những bí mật?" Cô hỏi, giọng khẽ như gió thoảng.
Anh cúi xuống, môi chạm nhẹ lên trán cô. "Sẽ không còn bí mật nào giữa chúng ta. Từ nay, mọi hợp đồng chỉ là lời hứa."
Ánh đèn phòng số 4 phủ lên họ một màu vàng ấm. Bên ngoài cửa sổ, thành phố Thượng Hải lên đèn, xa hoa và hối hả. Nhưng trong căn phòng này, thời gian như ngừng lại. Họ đứng đó, hai con người từng là đối thủ, từng nghi ngờ, từng suýt mất nhau – giờ đây chỉ còn là hai nửa của một bản hợp đồng không bao giờ đáo hạn.
Mười một năm oan khuất khép lại. Một cuộc chiến quyền lực kết thúc. Nhưng thứ tình yêu sinh ra từ bóng tối nhất ấy, lại là thứ ánh sáng duy nhất có thể xóa nhòa mọi vết thương.
Chiếc đồng hồ của cha cô trên tay vẫn tích tắc đều đặn, như nhịp tim của một lời chứng giám. Và trong phòng số 4, lần đầu tiên, không ai còn cảm thấy lạnh lẽo.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện