Chương 9/10 · Bản hợp đồng đen
Tác giả: Sâu Yêu
Cánh cửa phòng số 4 bật mở.
Không một tiếng gõ, không một lời báo trước. Lục Hoài Chương bước vào như thể hắn vừa trở về từ cõi chết – và đúng là hắn đã từng chết, ít nhất là trên giấy tờ. Bộ vest xám tro không một nếp nhăn, mái tóc muối tiêu chải ngược gọn gàng, đôi mắt sâu hoắm như hai hố đen nuốt trọn ánh sáng vàng vọt của căn phòng.
Theo sau hắn là mẹ.
Lâm Tịnh Hàm siết chặt tập tài liệu trong tay. Mẹ cô – bà Lâm Mộc Thanh – gương mặt hốc hác hơn cả lần cuối cô gặp ở bệnh viện, hai cổ tay bị trói bằng dây zip trắng, đôi môi khô nứt mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng không thành tiếng. Một gã đàn ông cao lớn mặc đồ đen giữ chặt khuỷu tay bà, ánh mắt vô cảm như đã quen với công việc này.
Hoắc Dĩ Thành không nhúc nhích. Anh đứng cạnh bàn hợp đồng, tay phải buông thõng, ngón trỏ vô thức xoay nhẫn bạc – chậm, đều, như nhịp đếm ngược.
“Trò chơi kết thúc rồi.” Lục Hoài Chương cười lạnh. Hắn đưa tay ra hiệu, gã đàn ông áo đen lập tức dí thứ gì đó vào hông bà Lâm. Một khẩu súng, họng đen ngòm. “Giao nốt dữ liệu. Nếu không, bà ấy sẽ chết ngay trước mắt hai đứa.”
Lâm Tịnh Hàm nhìn mẹ. Bà Lâm run rẩy, nhưng ánh mắt lại không sợ hãi – chỉ có sự xấu hổ và van nài. Đôi mắt ấy nói điều mà bà không thể thốt ra: Đừng lo cho mẹ.
Cô quay sang Hoắc Dĩ Thành. Ánh mắt họ chạm nhau trong một phần nghìn giây – đủ để truyền đi một mệnh lệnh không lời. Cô hít một hơi, bước lên một bước.
“Dữ liệu đây.” Cô giơ tập tài liệu lên. “Nhưng thả mẹ tôi ra trước.”
Lục Hoài Chương nhếch môi. Hắn không phải loại người dễ bị mặc cả. “Cô nghĩ cô có quyền ra điều kiện sao?”
“Tôi nghĩ ông cần dữ liệu này hơn tôi cần mạng sống.” Giọng cô lạnh và đều, như đang đọc báo cáo tài chính. “Nếu tôi chết ở đây, tất cả dữ liệu sẽ tự động gửi đến cảnh sát và báo chí trong vòng mười phút. Ông có muốn thử không?”
Đó là lời nói dối. Cô chưa thiết lập bất kỳ hệ thống tự động nào. Nhưng Lục Hoài Chương không cần biết điều đó.
Hắn im lặng ba giây. Rồi gật đầu với gã đàn ông áo đen. Dây zip bị cắt. Bà Lâm loạng choạng, suýt ngã xuống sàn. Lâm Tịnh Hàm lao tới đỡ mẹ, nhưng khoảnh khắc ấy, cánh cửa phòng lại bật mở.
Chu Thừa Vũ bước vào.
Anh ta mặc bộ vest xanh đen, sơ mi trắng không cà vạt, tay phải cầm một chiếc điện thoại đang mở sẵn màn hình ghi âm. Gương mặt anh ta không còn vẻ căng thẳng thường ngày – thay vào đó là sự bình thản đến lạnh lùng.
“Chú Chương.” Chu Thừa Vũ lên tiếng. “Cháu đã làm theo lời chú ba năm rồi. Giờ đến lượt cháu đòi nợ.”
Đồng tử Lục Hoài Chương co rút. “Thằng ngu. Mày dám—”
Nhưng Chu Thừa Vũ đã hành động. Anh ta ném chiếc điện thoại về phía Hoắc Dĩ Thành, đồng thời lao thẳng vào gã đàn ông áo đen đang giữ súng. Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Viên đạn găm vào tường, để lại một lỗ thủng sâu hoắm trên tấm thạch cao. Chu Thừa Vũ và gã kia vật lộn trên sàn, tiếng thở dốc và tiếng va đập lẫn vào nhau.
Hoắc Dĩ Thành bắt lấy điện thoại. Màn hình hiển thị thanh ghi âm đang chạy – 00:02:15, 00:02:16, 00:02:17…
“Mở loa ngoài.” Anh nói, giọng trầm và sắc như lưỡi dao.
Giọng Lục Hoài Chương vang lên từ chiếc điện thoại, méo mó nhưng rõ ràng từng chữ: “Tao đã dàn dựng cái chết của tao mười một năm trước. Hoắc lão gia không chịu ký hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, nên tao phải ép ông ta. Ai ngờ tim ông ta yếu vậy. Chết ngay trong phòng họp…”
Lục Hoài Chương sầm mặt. Hắn vung tay, một khẩu súng khác từ trong áo khoác lóe lên dưới ánh đèn. “Mày tưởng trò ghi âm đó cứu được chúng mày sao?”
Hoắc Dĩ Thành không lùi. Anh đứng chắn trước Lâm Tịnh Hàm và bà Lâm, dáng người như một bức tường đen. “Không cứu được. Nhưng đủ để gửi đi.”
Anh giơ điện thoại lên. Trên màn hình, thanh tiến trình gửi email đã đạt 98%.
Lục Hoài Chương nổ súng.
Nhưng người ngã xuống không phải Hoắc Dĩ Thành.
Lâm Tịnh Hàm lao ra từ phía sau lưng anh, đẩy anh sang một bên. Viên đạn găm vào vai trái cô, xuyên qua lớp vest trắng, qua da thịt, qua xương. Cô không kêu lên. Chỉ có tiếng thở gấp và một cái nhăn mày rất nhẹ. Máu thấm ra, nhuộm đỏ cổ áo, chảy dọc theo cánh tay, nhỏ từng giọt xuống sàn gỗ.
“Tịnh Hàm!” Giọng Hoắc Dĩ Thành vỡ ra.
Nhưng cô không nhìn anh. Cô nhìn thẳng vào mắt Lục Hoài Chương, tay phải run rẩy móc từ túi áo ra một con chip nhỏ – con chip cuối cùng, thứ mà cha cô đã giấu trong đồng hồ suốt mười một năm.
“Đây là thứ ông muốn.” Cô nói, giọng đứt quãng vì đau. “Nhưng ông sẽ không bao giờ chạm vào được.”
Cô thả con chip vào lòng bàn tay Hoắc Dĩ Thành, ngón tay cô chạm vào da anh, lạnh ngắt. Máu từ vai cô thấm ướt áo anh, ướt cả tập tài liệu trên bàn, ướt cả những điều khoản đã từng trói buộc họ.
Cùng lúc đó, Chu Thừa Vũ vùng dậy. Anh ta đã bị đâm một nhát vào bụng trong lúc vật lộn, máu loang đỏ cả sàn, nhưng tay anh ta vẫn siết chặt cổ gã đàn ông áo đen, ghì hắn xuống. Một tiếng rắc khô khốc vang lên. Gã kia gục xuống.
Cửa phòng bật mở lần thứ ba.
Lần này là cảnh sát. Họ ập vào như một cơn lốc, súng ống lăm lăm, tiếng hô “Không được động đậy” vang lên từ mọi hướng. Lục Hoài Chương bị quật ngã, hai tay bị khóa lại sau lưng. Hắn vùng vẫy, nhưng không thoát được.
Trước khi bị áp giải ra khỏi phòng, hắn quay đầu lại. Ánh mắt hắn chạm vào Hoắc Dĩ Thành – người cháu mà hắn từng dạy dỗ, từng coi như con ruột, từng phản bội.
“Tao không thua.” Hắn cười, điên dại và khô khốc như tiếng gió rít qua khe cửa. “Tao chỉ cho chúng mày thấy thế nào là sự phản bội trọn vẹn. Mày nghĩ mày thắng rồi sao? Nhìn lại đi, thằng nhóc. Người mày yêu đang chảy máu đến chết kìa.”
Hoắc Dĩ Thành không quay lại. Anh đã quỳ xuống bên cạnh Lâm Tịnh Hàm, hai tay giữ chặt vai cô, cố gắng ngăn dòng máu đang tuôn ra. Áo vest của anh đã cởi ra, vo tròn ép vào vết thương, nhưng máu vẫn chảy – ấm, nóng, và đỏ thẫm như màu rượu vang hỏng.
“Hợp đồng…” Cô thì thào, môi tái nhợt. “Đáo hạn chưa?”
Anh siết chặt cô, giọng run rẩy – lần đầu tiên trong ba mươi năm, giọng anh run rẩy: “Không. Chưa bao giờ có kỳ hạn. Em không được chết – đó là điều khoản duy nhất tôi van xin em tuân theo.”
Cô mỉm cười, rất nhẹ, rất yếu, nhưng mắt vẫn mở. Vẫn nhìn anh. Vẫn còn đó tia sáng sắc lạnh của một cô gái từng bước vào căn phòng này với một bản hợp đồng và một trái tim đầy thù hận.
Bên ngoài, còi xe cấp cứu hú vang. Ánh đèn vàng của phòng số 4 vẫn cháy, phủ lên hai bóng người đang ôm chặt lấy nhau giữa vũng máu và những mảnh vỡ của một cuộc chiến đã kéo dài mười một năm.
Trên sàn, con chip cuối cùng vẫn lặng lẽ nhấp nháy đèn LED đỏ – như một trái tim nhỏ bé vẫn đang đập, chờ được mở ra.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện