Chương 1/10 · Bằng chứng sống
Tác giả: Em Sâu
Đêm. 2:17 sáng.
Tòa nhà Học viện Luật Trung ương chìm vào im lặng đặc quánh. Hành lang tầng năm hun hút gió lùa, chỉ còn tiếng cọt kẹt của cánh cửa sổ cũ kỹ vọng lại như tiếng thở dài. Trong phòng nghiên cứu riêng khóa kín, thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt Đàm Tịnh Nghi.
Đôi mắt phượng sau cặp kính gọng bạc long lanh những tia máu. Suốt hai năm ròng, cô đã dành hàng ngàn giờ trong căn phòng này để ráp nối từng mảnh vỡ của sự thật. Ngón tay lướt trên bàn phím, từng dòng mã hóa cuối cùng đang ráp vào bộ hồ sơ khổng lồ – tin nhắn, video, lời khai, những thứ có thể hạ bệ một con quái vật.
Phòng lạnh ngắt vì điều hòa hỏng. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng cũ, tóc buộc thấp, vài lọn rơi xuống thái dương. Nhịp gõ phím đều đều như nhịp tim, chỉ thỉnh thoảng ngắt quãng bởi một hơi thở sâu. Đêm nay, nó sẽ hoàn thiện.
“An Nhiên, chờ tớ một chút nữa thôi.”
Giọng cô thì thầm như lời khấn, nhưng chữ “thôi” nghẹn lại nơi cổ họng. Ký ức bất chợt chồm dậy, sống động đến nhức nhối.
Mười ba tuổi. Tiếng còi xe cứu thương xé toang bầu trời xám xịt, mái tóc đen của An Nhiên phủ kín khuôn mặt trắng bệch trên nền bê tông lạnh. Cô đứng chôn chân ở hành lang tầng ba, không dám tiến lại gần. Cảm giác bất lực ấy đã nhai nát tâm can cô suốt tám năm, biến thành một lời hứa: Đòi lại công bằng.
Ngón trỏ run run nhấn nút “Sao lưu cuối cùng”. Đến giây phút này, toàn bộ hồ sơ sẽ được mã hóa và gửi tới ba máy chủ an toàn, xóa bỏ khả năng bị triệt đường.
Màn hình tối sầm một giây.
Rồi bừng lên.
Không phải thanh tiến trình, mà là dòng chữ đỏ như máu:
“Dữ liệu không tồn tại.”
Dưới dòng chữ, một biểu tượng mặt cười nhấp nháy thong thả, từng nhịp đều như trêu ngươi.
Tim Tịnh Nghi ngưng một nhịp. Cổ họng cô khô khốc. Không thể nào. Cô lập tức mở hệ thống, ngón tay gõ lệnh kiểm tra đường truyền – toàn bộ dữ liệu trên máy chủ cục bộ, cả bản sao dự phòng tự động, đã bị xóa sạch. Không dấu vết. Không log. Như thể chưa từng tồn tại.
Tường lửa của cô mạnh nhất viện, vậy mà…
Cảm giác rét buốt chạy dọc sống lưng. Không phải lạnh từ điều hòa, mà là cái lạnh của nỗi sợ đang trườn lên gáy. Cô đứng bật dậy, chiếc ghế đổ ầm xuống sàn, đôi tay run rẩy ấn vào thái dương.
“Không… không thể mất…”
Hai năm. Từng đoạn ghi âm, từng bức ảnh, từng lời khai – tất cả đều là máu và nước mắt. Cô lao tới góc phòng, dùng sức đẩy tấm thảm cũ, để lộ két sắt sàn nhỏ. Ngón tay run run xoay mật khẩu. Tiếng “rắc” khô khốc xé toang màn đêm tĩnh mịch.
Cánh cửa sắt bật mở.
Bên trong trống rỗng.
Chỉ còn một tờ giấy trắng gấp tư. Cô run rẩy mở ra. Nét mực đỏ tươi, viết tay, nét chữ cố tình nghiêng ngả:
“Mày là kẻ tiếp theo.”
Máu trong người Tịnh Nghi đông đặc. Cảm giác hoang mang lập tức bị lý trí nghiền nát. Kẻ đó không đột nhập chỉ để xóa dữ liệu. Hắn còn muốn cô biết: Hắn luôn đứng sát sau gáy cô. Hắn biết từng chi tiết nhỏ nhất về cuộc điều tra của cô. Và hắn đã ở đây, trong chính căn phòng này, khi cô vừa rời đi chưa đầy mười phút.
Điện thoại trên bàn rung lên. Màn hình sáng gắt:
Số lạ.
Tịnh Nghi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Đầu óc tỉnh táo đến lạnh lẽo. Cô nhấn nút nghe, không lên tiếng.
Im lặng vài giây.
Rồi một giọng đàn ông trầm lạnh vọng ra, chậm rãi như nghiền nát từng chữ:
“Đàm Tịnh Nghi, cô đang tìm thứ này sao?”
Tiếng xé giấy rợn óc vang lên qua loa. Cô nghe rõ từng thớ giấy bị xé toạc – giống hệt âm thanh của việc hủy một bản gốc tài liệu. Sau đó là một tiếng cười khô khốc, rồi cúp máy.
Làn da cô nổi gai ốc. Tay cô siết chặt điện thoại đến trắng bệch. Nhưng đúng lúc sự hoảng loạn bắt đầu trào lên, ánh mắt cô lia tới khe cửa phòng – nơi có một vật nhỏ màu đen lăn lăn dưới chân.
Một chiếc USB.
Nó không có ở đó trước khi cô mở két sắt. Kẻ đó cố tình để lại. Tịnh Nghi cúi xuống, ngón tay lạnh ngắt cầm lên. Cô cắm vào ổ. Mở lên.
Đoạn video chất lượng thấp, đầy noise, nhưng đủ để khiến cô hóa đá.
Mười ba giây.
An Nhiên bị dìm mặt vào bồn nước. Mái tóc đen xõa tan trong làn nước đục ngầu, bong bóng vỡ òa khi cô vùng vẫy. Tiếng ho sặc sụa nghẹt trong cổ họng, tiếng cười the thé của ai đó ngoài khung hình. Rồi màn hình đen ngòm, hiện lên dòng chữ điện tử lạnh lẽo:
“Ngừng lại, hoặc bố mẹ cô sẽ là người tiếp theo.”
Cơ thể Tịnh Nghi cứng đờ. Mỗi thớ thịt đều căng như dây đàn. Đầu óc trống rỗng trong một khoảnh khắc, rồi một cơn thịnh nộ quen thuộc từ từ len lỏi, xâm chiếm từng tế bào. Nỗi sợ không biến mất, nhưng nó bị nghiền nát dưới sức nặng của cơn giận. Cơn giận mà cô đã kìm nén suốt tám năm.
Tay cô run bần bật khi rút USB ra. Nhưng giọng nói thì trầm và sắc như lưỡi dao cùn cứa vào đêm. Cô bấm gọi lại số vừa liên lạc.
Hai hồi chuông.
Đầu dây bên kia nhấc máy. Im lặng.
Tịnh Nghi gằn từng tiếng:
“Mày đã phạm một sai lầm. Mày vừa cho tao biết chính xác mày sợ điều gì.”
Đầu dây im lặng thêm ba giây – dài hơn mọi phản ứng thông thường. Rồi “tút” – cúp máy.
Nhưng chưa kịp thở phào, màn hình điện thoại lại sáng. Một tin nhắn từ số lạ:
“Ra ngoài, nhìn bên trái.”
Trái tim cô đập thình thịch, nhưng lý trí bảo rằng nếu chạy theo, cô sẽ rơi vào bẫy. Cô không chạy. Cô bước từng bước chậm rãi ra phía ban công – nơi cửa kính đang mở hé, gió lùa vào lạnh buốt.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, vỉa hè đối diện chỉ có một bóng đen. Hắn đứng bất động như một bức tượng, mặc áo khoác dài, mũ kéo thấp che kín mặt. Tay hắn giơ cao một thứ nhỏ xíu phản chiếu lấp lánh trong đêm: chiếc cặp tóc hình hoa giấy bằng nhựa mờ, đã ngả màu thời gian.
Món đồ duy nhất của An Nhiên mà cô chưa tìm thấy.
Cô nhận ra nó ngay lập tức. Trái tim như ngừng đập. Là nó – cái ngày An Nhiên mất, trên tóc cô ấy không còn chiếc cặp hoa giấy yêu thích nữa. Và giờ nó ở đây, trong tay kẻ lạ.
Bóng đen từ từ vẫy chào – động tác chậm rãi như thách thức, như muốn nói: Tao biết mày đang nhìn. Rồi hắn quay lưng, bước từng bước thong thả tan vào màn đêm, sau những tán cây dày đặc.
Tịnh Nghi không đuổi theo. Đôi tay cô bấu chặt lan can đến bật máu, các đốt ngón tay trắng bệch. Gió lạnh táp vào mặt, mang theo mùi ẩm mốc của đêm thu. Đôi mắt phượng nheo lại, tia lửa căm hờn bùng lên dữ dội. Trong lồng ngực, nỗi sợ dần tắt ngấm, chỉ còn một lời thề sắc như cạnh thép:
“Mày muốn chơi à? Được. Lần này, tao sẽ là kẻ kết thúc.”
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện