Chương 2/10 · Bằng chứng sống
Tác giả: Em Sâu
Sáng hôm sau, Đàm Tịnh Nghi đến quán cà phê cũ từ bảy giờ ba mươi. Cô chọn góc khuất nhất, lưng áp sát tường lạnh, tay phải luồn trong túi áo khoác, ngón tay siết chặt cán dao gọt trái cây. Ánh mắt cô quét qua khe cửa, dõi theo từng bóng người qua lại trên phố.
Không phải lo lắng suông. Đêm qua, kẻ lạ mặt ấy vẫn còn đọng lại trong tâm trí cô như một vết cắt chưa lành. Chiếc cặp tóc hoa giấy của An Nhiên trong tay hắn – một thông điệp không cần lời. Chúng biết tất cả. Chúng đang chơi đùa. Và cô không còn đường lùi.
Đúng tám giờ, cửa quán bật mở. Lục Kiến Thần bước vào – vest đen tuyền, cà vạt xám tro, gương mặt lạnh như tượng đá. Anh tiến thẳng đến bàn cô, đặt tập hồ sơ dày xuống mặt bàn gỗ, rồi mới ngồi xuống đối diện. Không chào hỏi, không vòng vo. Dáng ngồi thẳng tắp, đôi mắt đen như giếng sâu nhìn xoáy vào cô.
– Cha tôi là thẩm phán đã ký lệnh đình chỉ vụ của bạn cô.
Giọng anh trầm và đều, như đang đọc một bản tường trình, không có lấy một chút cảm xúc. Tịnh Nghi siết chặt cán dao hơn. Cô không đáp, chờ đợi.
– Và bây giờ, chính người đó sắp bị giết. Chúng ta có kẻ thù chung.
Tịnh Nghi cười nhạt, nụ cười không chạm tới mắt.
– Luật sư Lục, anh muốn tôi làm con tốt để rửa tội cho dòng họ? Tôi đã kiểm tra – gia đình anh hưởng lợi từ cái chết của An Nhiên.
Cô buông từng từ như những nhát dao. Lục Kiến Thần không chớp mắt. Anh không biện bạch, cũng không tỏ ra bất ngờ. Chỉ im lặng đặt lên bàn một con chip đen nhỏ, kích cỡ bằng móng tay.
– Toàn bộ email của nhà báo Trịnh Hoàng Minh trước khi chết. Ông ta bị ép xe tải tông chết. Cô tự xác minh.
Tịnh Nghi nhìn con chip, rồi nhìn anh. Một thoáng im lặng nặng nề trôi qua. Cô vươn tay, nhét con chip vào túi áo, không nói lời nào. Kiến Thần đứng dậy, để lại tiền cà phê trên bàn, và rời đi trước. Bước chân anh dứt khoát, không một lần quay đầu.
Tịnh Nghi vẫn ngồi yên, mắt dõi theo bóng lưng anh khuất nơi cửa. Cô tự hỏi liệu đây có phải là một cái bẫy khác không. Nhưng con chip cần được kiểm tra. Và nếu những gì anh nói là thật, thì cô không thể bỏ qua.
Trên đường về, khi băng qua cầu vượt dành cho người đi bộ, giác quan thứ sáu của cô bỗng réo lên. Tiếng động cơ gầm rú phía sau, lớn dần một cách bất thường. Cô không cần ngoảnh đầu. Phản xạ được mài dũa qua hai năm sống trong sợ hãi và thù hận mách bảo cô điều tồi tệ nhất.
Một chiếc xe tải phía sau tăng tốc, lạng làn rồi lao thẳng vào lối đi bộ, nơi vừa có vài người đang thong thả bước. Tiếng la hét vỡ òa. Tịnh Nghi không suy nghĩ, cô lao người qua lan can, hai tay bám chặt vào thanh sắt lạnh buốt. Toàn thân treo lơ lửng bên ngoài, bên dưới là dòng xe cộ tấp nập.
Ầm!
Chiếc xe tải đâm sầm vào lan can ngay chỗ cô vừa đứng. Sắt thép cong vênh, mảnh vỡ bắn tung tóe. Nó không dừng lại, lùi ra, rồi bỏ chạy, hòa vào dòng xe đông đúc. Trong tích tắc, Tịnh Nghi kịp nhận ra logo mờ của tập đoàn Gia Hưng trên thùng xe. Tim cô đập thình thịch, như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô trèo lên, lưng áo rách toạc, vài vết xước trên cánh tay rớm máu. Người đi đường xúm lại, hỏi han, nhưng cô gạt họ ra, lảo đảo đứng dậy.
Bàn tay run rẩy móc điện thoại. Gọi cho Kiến Thần.
– Họ vừa định giết tôi. – Giọng cô run, nhưng vẫn mang đầy thách thức. – Nếu anh liên quan, tôi sẽ không tha đâu.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Rồi giọng anh vang lên đều đều, không một chút dao động.
– Vậy tối nay cô tự đến kho hàng số 7, cảng cũ. Tôi sẽ cho cô thấy sự thật.
Cô cúp máy, cắn môi đến bật máu. Vị tanh của sắt tràn vào miệng. Cô biết mình đang lao vào hang cọp. Nhưng không còn lựa chọn nào khác.
Tối đó, cô mặc đồ đen, giắt con dao vào ủng, lẻn đến kho hàng theo chỉ dẫn.
Kho hàng số 7 nằm ở khu cảng cũ bỏ hoang, chìm trong bóng tối đặc quánh. Mùi dầu mỡ và sắt gỉ xộc lên nồng nặc. Cô lần theo ánh đèn pin nhỏ, từng bước cẩn trọng trên nền bê tông nứt nẻ. Những container cũ kỹ xếp chồng lên nhau như những khối bê tông khổng lồ chết chóc.
Một container để ngỏ ở cuối dãy. Cánh cửa sắt nặng nề hé mở, như một cái miệng há hốc trong đêm. Tịnh Nghi nín thở, tiến vào.
Bên trong, ánh đèn pin quét qua. Cô khựng lại. Một xác chết nằm co quắp trên sàn, đôi mắt mở trừng trừng. Là người đàn ông từng cung cấp thông tin cho cô về Phạm Gia Bảo – ông ta từng hứa sẽ đưa thêm bằng chứng, nhưng đã mất liên lạc hai tuần nay. Trên tay nạn nhân còn nắm chặt một mảnh giấy nhàu nát. Cô cúi xuống, cạy từng ngón tay đã cứng đờ. Dãy số tài khoản ngân hàng hiện ra.
Số tài khoản đứng tên cha cô – Đàm Chính Nhân.
Tịnh Nghi chết lặng. Tai cô ù đi, tay run rẩy không giữ nổi con dao. Dao rơi xuống sàn, phát ra tiếng keng lanh lảnh. Cha cô – người luôn tỏ ra chính trực, người vẫn hàng tháng quyên góp cho các quỹ từ thiện – lại có liên quan đến đường dây này? Hay đây là một cú giáng đầy tính toán để buộc cô dừng lại?
Ngay lúc ấy, cửa container đột ngột sập xuống với tiếng rít kim loại chói tai. Cánh cửa sắt khóa chặt.
Một màn hình nhỏ ở góc trần sáng lên: đồng hồ đếm ngược – 60 giây. Kèm theo đó là tiếng xì rợn người: hơi gas trắng đục phun ra từ ống dẫn.
Tịnh Nghi vùng dậy, đập cửa điên cuồng. Nhưng vô ích. Lớp sắt dày cộp, không có tay nắm bên trong. Tiếng đồng hồ tích tắc vang lên, mỗi giây như một nhát búa đóng vào tim.
Cô tựa lưng vào tường, cố hít thở đều. Tuyệt vọng dâng lên cuồn cuộn. Hình ảnh An Nhiên lại hiện về – nụ cười hiền, đôi mắt buồn. Chẳng lẽ kết thúc như thế này sao?
Ầm!
Một tiếng nổ khô vang lên từ phía ngoài, cắt ngang dòng suy nghĩ. Cánh cửa container bật tung, văng ra ngoài với sức mạnh khủng khiếp. Khói bụi mù mịt, Lục Kiến Thần xông vào, trên tay là bình cứu hỏa. Mặt anh dính đầy bụi bặm, một vết cắt dài trên trán rướm máu.
– Đi!
Anh túm lấy cô, kéo chạy qua lối thoát phụ khuất sau thùng hàng. Hơi gas đuổi sát sau lưng, mùi khét lẹt của kim loại cháy xộc lên. Họ lao qua những chướng ngại vật – thùng gỗ, dây xích – Kiến Thần vừa chạy vừa dùng bình cứu hỏa đập phá mọi thứ cản đường.
Ra đến ngoài, họ không dừng lại. Chạy tiếp qua bãi container rộng lớn. Đúng lúc băng qua một dãy thùng hàng, một tiếng nổ nhỏ vang lên phía sau – ngọn lửa bùng lên từ chiếc container, liếm vào bầu trời đêm.
Mưa lạnh buốt đổ xuống, như muốn dập tắt những tàn khói cuối cùng. Tịnh Nghi áp lưng vào tường kho hàng, quần áo lấm lem dầu mỡ và bụi bặm, tay vẫn nắm chặt con dao vừa nhặt lại trên đường chạy. Hơi thở hổn hển, từng đợt lạnh cắt da cắt thịt.
Kiến Thần đứng cách đó vài mét, cũng thở dốc, máu từ vết cắt trên trán chảy dài xuống thái dương. Áo sơ mi trắng của anh rách vài chỗ, dính đầy vết bẩn. Họ nhìn nhau trong im lặng. Chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng gió từ sông thổi vào làng lạnh.
Rồi anh quay lưng, ném cho cô một chiếc chìa khóa. Nó rơi xuống đất, nảy lên vài cái trước khi nằm im trong vũng nước mưa.
– Chỗ ở an toàn của tôi. Đến hay không tùy cô.
Giọng anh vẫn điềm nhiên như không, như thể vừa rồi chưa từng có một cú suýt chết. Rồi anh bước đi, bóng dần tan vào màn mưa dày đặc.
Tịnh Nghi nhặt chiếc chìa khóa lên. Nó lạnh buốt trong lòng bàn tay. Cô nhìn theo bóng anh, lần đầu tiên tự hỏi: Liệu anh ta có thực sự là kẻ thù?
Nhưng chỉ một giây sau, cô lắc đầu. Không thể dễ dàng tin. Rút điện thoại – màn hình đã nứt nhưng vẫn hoạt động – cô bấm số gọi cho hacker quen.
– Điều tra Lục Kiến Thần. Từ lúc mới sinh.
Cô cúp máy, lau vết máu trên môi. Con đường phía trước càng lúc càng rối rắm. Nhưng cô không còn đường lui. Chỉ có thể tiến lên, từng bước một, cho đến khi sự thật được phơi bày.
Dù sự thật ấy có đau đớn đến đâu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện