Chương 10/10 · Bằng chứng sống
Tác giả: Em Sâu
“Em có sợ không?”
Lục Kiến Thần hỏi, giọng trầm nhưng ấm áp lạ thường. Họ đang đứng trước tấm vải đỏ che tấm biển “Trung tâm An Nhiên”. Tay Tịnh Nghi run run cầm kéo, lưỡi kéo lấp lánh dưới nắng sớm. Cô ngước lên nhìn anh, một giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt.
“Có.” Cô cười, giọt nước mắt lăn trên má. “Nhưng lần này, em sợ một cách hạnh phúc.”
Sáu tháng đã trôi qua kể từ đêm trên sân thượng. Sáu tháng đủ để những vết thương lên da non, đủ để nỗi đau không còn quặn thắt mỗi khi nhớ về mẹ. Sáng nay, Tịnh Nghi dậy từ lúc bình minh còn chưa ló rạng. Cô đứng trước gương, ngắm người con gái trong đó – áo sơ mi trắng thêu những nhành hoa giấy tím vụng về. Món quà của Duy An. “Em tập cả tháng đấy ạ.” Cậu đã nói vậy, mắt long lanh. Cô vuốt nhẹ những đường chỉ, thấy tim mình mềm đi như cánh hoa dưới mưa.
Đôi mắt phượng sắc lạnh ngày nào giờ dịu đi, không còn kính gọng bạc, chỉ còn nét lo âu pha chút mong chờ. Tịnh Nghi hít một hơi dài. Hôm nay là ngày của An Nhiên. Của những đứa trẻ sẽ không phải khóc một mình như cô ấy.
Lục Kiến Thần đứng ngoài cửa, vest xám chỉn chu, cà vạt xanh nhạt – sắc màu của hy vọng mà họ đã chọn. Anh không giục, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Khi cô quay ra, anh nắm tay cô, xiết nhẹ:
“Đi thôi. Bọn nhỏ đang chờ.”
Cô gật đầu, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang. Suốt sáu tháng qua, anh vẫn kiên nhẫn như thế. Từng buổi sáng gõ cửa căn hộ tối tăm, từng bát cháo còn ấm, từng lần im lặng ngồi bên cô khi cô chẳng muốn nói gì. Tình yêu của anh không ồn ào, chỉ lặng lẽ như dòng sông ngầm, nhưng cô biết, nó đủ sâu để cô không bao giờ chìm.
Chiếc xe lăn bánh qua những con phố Sài Gòn sớm mai. Hàng me bên đường xanh mướt, vài tia nắng xuyên qua kẽ lá, nhảy múa trên gương mặt cô. Tịnh Nghi tựa đầu vào cửa kính, nhìn dòng người vội vã. Đã bao lâu rồi cô mới thấy thành phố này bình yên đến vậy?
Xe dừng trước ngôi nhà hai tầng sơn trắng, cổng vòm phủ kín những cây hoa giấy vừa chớm nụ. Tấm biển “Trung tâm An Nhiên” vẫn còn ẩn sau tấm vải đỏ. Một nhóm trẻ con trong khu phố đã tụ tập, có đứa rụt rè nấp sau lưng mẹ. Vài phụ huynh dắt con đến, ánh mắt họ vừa hy vọng vừa lo lắng – những đứa trẻ từng bị bắt nạt, từng sợ hãi đến mức không dám đến trường. Hôm nay, chúng sẽ có một nơi để tìm đến.
Tịnh Nghi bước xuống xe, thoáng thấy một bóng dáng cao gầy đứng dưới tán cây bên kia đường. Cha cô – Đàm Chính Nhân – mặc bộ đồ giản dị, tay cầm bó cúc trắng. Ánh mắt hai cha con chạm nhau. Bao nhiêu tháng qua, cô chưa thể gọi một tiếng “ba”. Bà ngoại đã mất, mẹ cũng ra đi, chỉ còn ông trong căn nhà trống trải. Nhưng vết thương lòng vẫn còn rỉ máu. Ông định bước tới, rồi lại dừng, chỉ khẽ gật đầu rồi quay lưng. Cổ họng cô nghẹn ứ.
Kiến Thần khẽ đặt tay lên lưng cô: “Để anh mời bác vào.”
“Không.” Cô lắc đầu, mắt đỏ hoe. “Cứ để ba đứng đó. Hôm nay là ngày của An Nhiên. Con… con cần thời gian.”
Anh siết nhẹ vai cô, không nói gì thêm. Cô biết, anh hiểu. Có những tổn thương cần thời gian để chữa lành, không thể vội vã.
Duy An, trong chiếc áo đồng phục tình nguyện viên, đứng cạnh bục phát biểu, tay run run cầm tập giấy. Cậu đã cao hơn, gương mặt bớt hốc hác, dù ánh mắt vẫn còn chút sợ sệt. Thấy Tịnh Nghi tiến lên, cậu mỉm cười run run. Cô xoa đầu cậu:
“Cảm ơn em.”
“Em… em tập nói cả tuần rồi.” Cậu lí nhí, chỉ vào tờ giấy. “Mong là không quên.”
“Em làm được mà.” Cô cười, nhẹ nhàng như gió.
Giây phút cắt băng khánh thành, Tịnh Nghi cầm kéo, Kiến Thần đứng bên cạnh. Dưới sân, lũ trẻ nín thở. Cô nhìn sang anh, và anh hỏi câu ấy – câu hỏi như mở ra cả một chương mới. Khi lưỡi kéo “roẹt” một đường, tấm vải đỏ rơi xuống, những chữ “Trung tâm An Nhiên” hiện ra dưới nắng. Tiếng vỗ tay vang lên. Bóng bay đủ màu được thả lên trời, bọn trẻ reo hò. Cô quay sang anh, nụ cười vẫn còn ướt nước mắt.
Bài phát biểu của cô không dài. Cô bước lên bục, giọng run nhưng rõ ràng:
“Hôm nay, chúng tôi mở trung tâm này vì một người bạn. Cô ấy tên An Nhiên – người đã không có ai đứng về phía mình tám năm trước. Chúng tôi ở đây để không đứa trẻ nào phải khóc một mình nữa.”
Cô nghẹn lời, nước mắt lại trào ra. Kiến Thần bước tới, lặng lẽ đưa khăn tay. Cô nắm lấy tay anh, lấy lại bình tĩnh:
“Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần trả thù là đủ. Nhưng hóa ra, cách duy nhất để chiến thắng bóng tối là thắp lên một ngọn đèn. Trung tâm An Nhiên – chính là ngọn đèn ấy.”
Giữa những tiếng vỗ tay, một cậu bé chừng mười tuổi rụt rè bước lên. Đôi mắt cậu bé to, hoảng sợ như chú nai con lạc mẹ. Cậu dúi vào tay cô một bông hoa giấy bằng giấy nhàu nát:
“Chị ơi… cho chị.”
Tịnh Nghi ngồi thụp xuống, ôm chầm lấy đứa trẻ. Mùi cơ thể trẻ thơ, mái tóc mềm như tơ. Cô khóc nức nở. Đứa bé không hiểu vì sao chị lại khóc, nhưng cũng ôm chặt lấy cô, bàn tay nhỏ xíu vỗ về lưng cô vụng về. Dưới hàng ghế đầu, Duy An òa khóc theo. Những giọt nước mắt không còn chát đắng, mà như tưới mát cho những mầm xanh vừa nhú.
Giữa đám đông, một lẵng hoa lớn được mang tới. Thiệp ghi: “Mẹ xin lỗi vì đã không đứng về phía con sớm hơn. – Mẹ của Kiến Thần.” Anh nhìn tấm thiệp, khóe môi giật nhẹ. Cô chạm tay anh, hai người trao nhau ánh nhìn thấu hiểu. Đã từ lâu, họ không cần nói quá nhiều. Mỗi cái nắm tay, mỗi cái chạm vai đều đủ để truyền đi tất cả.
Sau buổi lễ, khi khách đã vơi dần, Tịnh Nghi và Kiến Thần ở lại dọn ghế. Nắng chiều vàng như mật rải khắp sân. Gió mang theo hương hoa giấy thoang thoảng. Cô gấp từng chiếc ghế, lòng lâng lâng như vừa trút được tảng đá ngàn cân.
Anh bỗng nắm tay cô, giọng trầm ấm:
“Anh có quà cho em.”
Từ túi áo, anh lấy ra một sợi dây chuyền bạc mảnh, mặt khắc chữ “A” viết tay nắn nót. Cô nhìn thấy, tim như ngừng đập.
“Đây là…” Cô thở dốc, tay run bần bật.
“Quà sinh nhật mười ba tuổi của An Nhiên cho em. Anh tìm thấy trong hộp đồ cũ bà ngoại em giữ lại hồi dọn nhà.”
Cô nhận lấy, nước mắt lặng lẽ rơi. Sợi dây chuyền mỏng manh, mặt bạc hơi xước vì thời gian, nhưng chữ “A” vẫn rõ nét. Cô nhớ, năm đó An Nhiên đã dành dụm tiền ăn sáng để mua nó, nói rằng “A” là viết tắt của “An Nhiên”, cũng là “An lành”.
“Bao nhiêu năm rồi… Em không dám đụng vào đồ của cô ấy.”
“Cô ấy hẳn muốn em đeo nó.” Anh vén lọn tóc mai của cô, cài dây chuyền vào cổ. Đầu ngón tay chạm nhẹ gáy cô, nóng bỏng. Cô ngước lên, ánh mắt gặp nhau. Không cần lời, anh cúi xuống, đôi môi chạm nhẹ vào môi cô – như cánh hoa giấy vừa rơi, mềm mại và run rẩy. Nụ hôn đầu tiên, chậm rãi, dò dẫm, rồi sâu lắng khi cô vòng tay ôm anh. Cô cảm nhận được vị mặn của nước mắt, nhưng cũng có vị ngọt của bình yên.
Khi tách ra, cô thì thầm, nụ cười nở trên môi:
“Em không sợ nữa rồi.”
Anh áp trán vào trán cô:
“Anh cũng vậy.”
Cô một mình bước vào phòng chính, nơi treo bức ảnh lớn của An Nhiên – cô gái mười bốn với nụ cười rạng rỡ, tay cầm nhành hoa giấy tím. Cô đứng lặng hồi lâu, tay chạm vào mặt dây chuyền, rồi thì thầm:
“Tớ đã sống tiếp rồi. Như cậu mong.”
Bức ảnh dường như sáng bừng dưới nắng chiều. Ngoài sân, tiếng cười trẻ thơ vang lên. Cô quay ra, thấy Kiến Thần đang chơi đùa cùng lũ trẻ dưới giàn hoa giấy, Duy An cũng đang cười – nụ cười rạng rỡ đầu tiên kể từ ngày cậu ra làm chứng.
Cô bước tới, nắm tay anh. Cả hai cùng nhìn về phía cổng, nơi những cánh hoa giấy đầu mùa rơi lả tả như lời chúc phúc. Bóng cha cô đã khuất, nhưng bó cúc trắng ông để lại trên ghế đá vẫn còn đó. Một ngày nào đó, cô sẽ gọi ông một tiếng “ba”. Nhưng hôm nay, trái tim cô đã đủ nhẹ để bắt đầu.
Trái tim cô, lần đầu sau tám năm, nhẹ bẫng – không còn bóng ma.
-HẾT
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện