Chương 9/10 · Bằng chứng sống
Tác giả: Em Sâu
“Mẹ cô ấy chết rồi. Cô còn muốn tiếp tục sao?”
Giọng Phạm Gia Bảo vọng ra từ đoạn ghi âm trong điện thoại mà cảnh sát thu được. Tịnh Nghi ngồi trong bóng tối, nắm chặt lá thư nhàu nát. Cô đứng dậy, mở cửa:
“Đúng. Tao sẽ kết thúc mày – không bằng hận thù, mà bằng cuộc đời mày không bao giờ có được.”
Nhưng cánh cửa mở ra chỉ để đón ánh sáng hắt từ hành lang trống rỗng. Cô ngồi bệt xuống sàn, ôm đầu gối.
Một tuần kể từ đám tang, cô tự nhốt mình trong căn hộ tối om, không ăn, không ngủ. Từng câu nói của Phạm Gia Bảo như mũi khoan xoáy vào vết thương: nếu cô không phát trực tiếp, mẹ đã không chết. Lá thư của An Nhiên nhàu nát trong tay, nhưng cô chưa đủ can đảm mở ra. Chỉ cần chạm vào dòng chữ tím nhạt, nước mắt lại trực trào.
Bên ngoài, đều đặn mỗi sáng, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Lục Kiến Thần đặt hộp cháo nóng trước thềm, gọi tên cô thật khẽ, rồi lặng lẽ ngồi tựa lưng vào tường hành lang. Anh không đòi hỏi cô mở cửa, chỉ ở đó, như một điểm neo giữa cơn bão.
Có hôm cô nghe thấy tiếng anh thở dài, rồi lại cất bước ra về.
Sự kiên nhẫn ấy như nước ấm thấm dần vào lòng đất nứt nẻ, nhưng cô vẫn chưa thể đáp lại.
Ngày thứ ba sau khi âm thanh kia im bặt, một âm thanh khác vang lên – nhỏ thôi, như tiếng ai đó đặt thứ gì đó xuống sàn. Rồi im lặng.
Tịnh Nghi chờ cả buổi sáng. Cuối cùng, cô hé cửa.
Trên bậc thềm, một nhành hoa giấy nhựa màu tím nhạt nằm cạnh mẩu giấy viết bằng nét chữ trẻ con:
“Chị ấy thích hoa này đúng không? Em làm tặng chị.”
Duy An đứng cuối hành lang, run rẩy nhưng không bỏ chạy. Cậu cố nở một nụ cười méo xệch.
Lần đầu tiên sau đám tang, Tịnh Nghi bước hẳn ra, ôm chầm lấy cậu, khóc nức nở. Cậu bé mười tám tuổi cũng khóc, vai run lên trong vòng tay cô.
Nhành hoa giấy – món đồ mà An Nhiên từng nâng niu – như một lời nhắn rằng cô vẫn còn điều để bảo vệ.
---
Được Duy An thúc đẩy, chiều hôm sau, cô tìm đến trại tạm giam.
Qua tấm kính dày, Đàm Chính Nhân già nua, râu tóc bơ phờ, khóc không thành tiếng.
“Con tha lỗi cho cha.” Tịnh Nghi nói, giọng bình tĩnh đến lạ. “Nhưng con không thể tha thứ cho chính mình – không phải vì vụ án, mà vì con đã không trân trọng mẹ khi còn cơ hội.”
Ông nắm chặt ống nghe, van vỉ:
“Hãy sống tiếp, Tịnh Nghi. Vì mẹ con, vì An Nhiên.”
Cô gật nhẹ.
Đứng dậy. Lần đầu tiên, đôi vai ấy không còn gồng lên gánh tội lỗi của cả thế giới.
---
Tối hôm đó, trên sân thượng đầy gió, cô mở lá thư cuối cùng.
Những dòng chữ tím nhạt đã nhòe đi vì thời gian:
“Gửi Tịnh Nghi, người bạn dũng cảm nhất tớ từng biết.
Hãy sống thật hạnh phúc, thay tớ.<br />Đừng để bóng tối nuốt chửng cậu.<br />Yêu thương một người, làm điều cậu giỏi nhất – giúp đỡ người khác.<br />Tớ luôn ở bên cậu.”
Cô gập thư, ngước lên bầu trời đầy sao, thì thầm:
“Tớ hứa.”
Nước mắt rơi, nhưng lần này không phải vì đau đớn.
Cô rút điện thoại, bấm số của người đã kiên nhẫn gõ cửa suốt một tuần qua.
“Anh có thể đến đây không?”
---
Lục Kiến Thần đến, trên tay vẫn cầm hộp cháo ấm.
Họ ngồi cạnh nhau trên sân thượng, im lặng nhìn thành phố lên đèn.
Cô nghiêng đầu, môi chạm nhẹ bờ vai anh.
Anh không quay lại, nhưng bàn tay từ từ đan vào tay cô.
“Ngày mai, chúng ta sẽ mở trung tâm.” Cô nói, giọng nhẹ tênh.
“Cùng nhau.” Anh đáp.
Ánh sao lọt qua kẽ tay, hai bóng người dựa vào nhau.
Dưới kia, phố xá đông đúc, nhưng lòng họ lần đầu tiên không còn bóng ma.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện