Chương 1/15 · Bí mật dưới lô đất số 47
Tác giả: Em Sâu
“Rắc!”
Âm thanh nhỏ bé ấy vang lên như một vết nứt trong không gian tĩnh mịch.
Gót giày da bóng loáng của kẻ xa lạ vừa giẫm nát cọng cỏ dại duy nhất mà Hoắc Trạch vừa nhặt lên từ luống rau hữu cơ.
Anh cúi xuống, ngón tay thon dài chậm rãi nhặt lên phần thân cỏ đã nát bét.
Lá cỏ gãy gập, nhựa cây màu xanh nhợt dính vào đầu ngón tay anh.
Ánh mắt Hoắc Trạch lạnh như băng, chậm rãi lia từ ngọn cỏ nát sang bộ vest xám ngay trước mặt.
---
5 giờ 47 phút sáng.
Nông trại Hòa Viên còn cuộn mình trong màn sương tháng Chín.
Hoắc Trạch đứng giữa luống rau hữu cơ rộng chưa đầy nửa sào, sương sớm còn đọng long lanh trên từng chiếc lá.
Anh mặc chiếc sơ mi xanh nhạt đã cũ, ống tay áo xắn cao đến khuỷu tay, để lộ cánh tay rám nắng với những đường gân nổi rõ.
Đôi mắt anh – sâu và hờ hững – lướt qua từng giọt sương còn đọng trên lá. Bốn mươi bảy giọt trên cây cải thảo. Ba mươi hai giọt trên cà chua. Những con số tự động cập nhật trong đầu anh như một thói quen, một nghi lễ bắt đầu ngày mới.
Mỗi buổi sáng, anh đều kiểm tra từng luống rau, từng chiếc lá, từng cọng cỏ.
Nông trại này là tất cả.
Là di sản mẹ để lại.
Là bình yên duy nhất còn sót lại trong cuộc đời anh.
Cách đó không xa, tiếng gà mái cục tác vọng ra từ phía chuồng. Bà ngoại Lý Tú Phương ngồi trên chiếc ghế mây trước hiên nhà, mái tóc bạc lấp lánh dưới những tia nắng đầu tiên.
Bà đang rót trà vào chiếc cốc sứ đã sứt miệng, đôi tay nhăn nheo run run nhưng vẫn vững vàng.
Giọng bà trong veo như làn gió sớm:
“Trạch à, con gà mái mơ tối qua lại ngủ ngoài chuồng đấy…”
Hoắc Trạch khẽ quay đầu, ánh mắt bất giác dịu đi đôi phần. Anh định đáp lời bà, thì tiếng động cơ gầm rú từ xa lao tới.
Một chiếc Mercedes đen bóng xé toang màn sương, dừng sững ngay trước cổng nông trại.
Ba người đàn ông bước xuống.
Hai kẻ mặc vest xám, mắt lạnh như rắn, đứng chắn hai bên. Kẻ cầm cặp da đi đầu – bộ vest xám đắt tiền, nụ cười mỏng như lưỡi dao – bước tới, gót giày da bóng cố tình nghiền lên đám cỏ dại ven đường, nơi Hoắc Trạch vừa nhặt.
“Cậu là Hoắc Trạch?” Gã lên tiếng, mắt liếc nhanh khắp nông trại như định giá từng thước đất.
Không đợi anh trả lời, hắn mở cặp da, rút ra một tập hồ sơ dày, giọng nói đều đều như một bản tuyên bố được học thuộc lòng:
“Tập đoàn Thịnh Đạt. Khu này đã được phê duyệt quy hoạch. Nông trại của cậu sẽ giải tỏa. Đền bù tám mươi vạn tệ – ký ngay.”
Tám mươi vạn.
Con số ấy như một cú tát vào mặt Hoắc Trạch.
Anh biết giá trị thực của năm mươi hecta này – gần một ức tệ.
Và hơn hết, đây là mảnh đất mà mẹ anh đã dành cả đời gìn giữ.
Bà ngoại thốt lên, giọng không giấu nổi lo lắng:
“Trạch à, gì vậy? Mấy người là ai?”
Nhưng Hoắc Trạch đã đứng chắn ngay trước bà, như một bức tường lạnh lùng và bất động.
Ánh mắt anh vẫn hờ hững như mặt hồ tĩnh, nhưng sâu bên dưới là tảng băng trôi đang âm thầm dịch chuyển.
Anh nhìn thẳng vào gã đại diện, giọng đều như nước:
“Về đi.”
Gã đàn ông nhếch môi, không hề bất ngờ. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên tấm danh thiếp kẹp trong tập hồ sơ, giọng từ tốn nhưng mang theo hàm ý:
“Cậu nên suy nghĩ lại. Lần sau chỉ là lời nói, nhưng lần sau nữa… sẽ không nhẹ nhàng thế đâu.”
Hắn bỏ lửng câu, rồi quăng tấm danh thiếp lên trụ cổng nông trại.
Chiếc Mercedes rồ ga, cuốn theo bụi mù cuối con đường đất đỏ.
Bàn tay nhăn nheo của bà ngoại siết chặt lấy tay anh, run rẩy:
“Trạch à, họ là ai? Có phải… chuyện năm xưa…”
Câu nói nghẹn lại trong cổ họng.
Hoắc Trạch không đáp.
Anh cúi xuống nhặt tấm danh thiếp.
Đầu ngón tay anh bóp chặt đến trắng bệch khi nhìn thấy logo – ba chữ “Thịnh Đạt” mạ vàng sáng loáng.
Đồng tử anh thoáng co rút, như vừa chạm vào vết dao cũ.
Mười năm.
Mười năm trôi qua, nhưng hình ảnh mẹ lần cuối ôm anh trước khi bà ra đi trong chiếc xe nát vụn bỗng ập về như một cơn sóng ngầm.
“Mẹ… không bỏ con mà đi.”
Câu nói ấy văng vẳng bên tai.
Anh vẫn nhớ như in từng chi tiết: mùi nước hoa nhẹ của mẹ, chiếc áo khoác màu be bà mặc hôm ấy, và ánh mắt đầy quyết tâm khi bà nói sẽ đến công ty để giải quyết “việc quan trọng”.
Và rồi… tai nạn.
Một cú đâm trực diện, chiếc xe tải say rượu, người ta nói vậy.
Nhưng Hoắc Trạch không bao giờ tin.
Ngón tay anh siết chặt tấm danh thiếp, nhàu nát cả một góc.
Anh lặng lẽ đỡ bà vào nhà, giọng dịu dàng nhưng không che giấu được sự cứng nhắc:
“Bà vào nghỉ đi. Cháu lo được.”
Bà ngoại nhìn anh, đôi mắt mờ đục như xuyên thấu tâm can. Bà không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu, bước từng bước run run vào trong.
Hoắc Trạch quay ra.
Bàn tay buông thõng bên hông bất ngờ nắm chặt đến mức móng tay hằn vào da thịt.
Không phải vì căm hận bọn chúng – mà vì từ cánh đồng ngô xa xa, một bóng đen vừa thả chiếc drone nhỏ bay lên.
Cánh quạt quay trong im lặng, xé tan màn sương mỏng.
Nó lơ lửng giữa trời sớm, như một con mắt đơn độc, lạnh lùng, theo dõi từng hơi thở của anh.
Hoắc Trạch không nhìn theo chiếc Mercedes đã khuất sau đồi.
Anh chỉ đứng đó, bất động.
Nhưng trong đầu anh, một cỗ máy vô hình bắt đầu vận hành. Nó ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất: biển số xe, khuôn mặt bọn chúng, từng lời nói, và cái cách gót giày da bóng giẫm nát ngọn cỏ – thứ duy nhất còn sót lại của buổi sáng yên bình.
Sương vẫn giăng.
Gió vẫn thổi qua đồng ngô.
Nhưng với Hoắc Trạch, nông trại Hòa Viên sẽ không bao giờ còn yên bình như trước nữa.
Một cuộc chiến mới vừa bắt đầu – từ chính mảnh đất này, từ chính bóng ma quá khứ mà anh tưởng đã khép lại mười năm trước.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện