Chương 2/15 · Bí mật dưới lô đất số 47
Tác giả: Em Sâu
1:23 sáng.
Phụt.
Tiếng cầu dao nhảy vang lên từ nhà kho – khô khốc, đột ngột như một cú đấm vào màn đêm.
Nông trại Hòa Viên chìm vào bóng tối đặc quánh. Đồng hồ treo tường vẫn đều đặn gõ nhịp, nhưng mọi âm thanh khác đều tắt ngấm.
Trong màn đêm, tiếng lục cục từ chuồng gà vọng lại – bà ngoại đang lần mò ra tìm con gà mái mơ lạc bầy.
Hoắc Trạch bật dậy khỏi giường.
Chân anh trần, chạy thẳng một mạch ra bảng điện. Mùi khét nhàn nhạt xộc vào mũi, sắc và gắt. Anh bật đèn pin, lia nhanh qua mớ dây dợ.
Cầu dao chính bị ngắt – nhưng không phải do quá tải. Một vết xước còn mới, dài và hẹp, hằn rõ trên lớp cách điện. Như thể ai đó đã cố tình luồn một thanh kim loại vào để cắt mạch.
Anh nhìn kỹ hơn. Dưới ánh đèn pin, một mẩu sơn đen li ti mắc vào cạnh vết cắt – giống hệt lớp sơn trên cánh tua vít cách điện anh vẫn dùng.
Nhưng chiếc tua vít ấy… sáng qua anh để ở góc kệ bên trái, còn bây giờ nó nằm lăn lóc dưới đất, mũi vít cong nhẹ.
Ai đó đã dùng chính đồ nghề của anh để phá hoại.
Hoắc Trạch đóng cầu dao lại. Đèn bật sáng. Hệ thống tưới tự động ngoài vườn ọc ọc rồi tắt ngấm – máy bơm đã chết, động cơ cháy khét.
Anh bước ra đồng rau giống.
Trong ánh trăng, những luống rau non xanh mướt hôm qua giờ rũ héo rũ. Lá cải thìa quắt queo, thân ớt ngọt gãy gập, cả mấy trăm gốc dâu tây đang kỳ ra hoa cũng thâm đen vì mất nước.
Hai vạn tệ tiền cây giống – công sức cả tháng trời – chỉ trong ba giờ đã biến thành một thảm úa tàn.
Anh quỳ xuống, ngón tay miết nhẹ vào mép lá khô. Mắt dừng lại ở vệt lõm hình chữ nhật trên bộ hẹn giờ. Chuẩn xác như ai đó đã dùng một thanh sắt nhỏ để phá ổ khóa, hoặc chính chiếc tua vít kia.
Mưu sát nông trại.
Từng hành động đều tính toán kỹ lưỡng: cắt điện – phá máy bơm – để cây chết. Không cần nhân chứng. Chỉ cần thời gian.
Hoắc Trạch rút điện thoại, mở ứng dụng camera giấu kín – loại hồng ngoại anh tự lắp sau vụ drone tuần trước. Đoạn ghi hình hiện lên, đen trắng, hạt nhiễu li ti.
Đúng 1:23 sáng, một tia lửa lóe sáng từ bảng điện, nhưng bóng người – nếu có – hoàn toàn nằm ngoài khung hình. Kẻ phá hoại đã chọn góc chết, nơi ống kính không bao quát tới. Một kẻ chuyên nghiệp.
Anh tắt máy, hít một hơi sâu. Sương đêm vẫn giăng. Trời chưa kịp hửng sáng. Trong óc anh, một kế hoạch bắt đầu hình thành: lắp thêm bốn camera, mỗi điểm mù đều phải bịt kín. Nhưng trước mắt, phải cứu lũ rau đã.
Anh lặng lẽ đi về phía nhà chứa máy bơm dự phòng.
---
5:45 sáng.
Bình minh vừa ló rạng thì Hoắc Trạch phát hiện con mương dẫn nước chính ngầu vàng, tanh mùi chất thải công nghiệp.
Cá nổi trắng bụng, chết hàng loạt. Dòng nước đục sệt, lờ lững như máu mủ. Những con cá rô phi nuôi lẫn lộn với bèo tây, mắt trắng dại, mang còn đỏ thẫm dính bùn đen.
Anh đứng bên bờ, hai tay nắm chặt đến trắng khớp. Mắt lia dọc dòng mương. Hôm qua, lũ cá còn quẫy đớp mồi. Hôm qua, nước còn trong vắt nhìn thấy đáy. Một ngày, chỉ một ngày, tất cả biến thành chết chóc.
Bà ngoại từ nhà bước ra, chân run run, tay ôm bình trà nóng.
“Trạch à, có chuyện gì thế?”
Giọng bà khẽ run, nhưng không hẳn vì lạnh.
Hoắc Trạch quay lại. Ánh mắt anh sắc lẹm một thoáng, rồi lại dịu xuống như mặt hồ tĩnh.
“Không sao đâu bà. Bà vào nhà đi, cháu lo được.” Anh đáp đều đều, tay chắn ngang tầm nhìn về phía con mương chết. “Hôm nay bà đừng ra vườn, cháu sẽ kiểm tra hết.”
Bà ngoại nhìn anh, đôi mắt mờ đục nhưng vẫn thấy được sự gồng cứng trên gương mặt cháu. Bà không hỏi thêm. Chỉ khẽ gật đầu, rồi lần vào trong nhà, lưng còng thêm một chút.
Hoắc Trạch đứng yên hồi lâu. Rồi anh bắt đầu dọn xác cá, từng con một, nhẹ nhàng bỏ vào bao tải.
Mỗi cái mạng nhỏ ấy, anh đều ghi nhớ.
Đầu óc anh xâu chuỗi lại: mất điện – phá máy bơm – ô nhiễm nguồn nước.
Tất cả đều nhắm vào những thứ nuôi sống nông trại.
Những thứ nuôi sống bà ngoại và anh. Và sau lưng nó, chỉ có một cái tên: Thịnh Đạt.
Bàn tay anh siết chặt bao tải, các khớp xương trắng bệch.
Đúng lúc định rút điện thoại gọi nhà cung cấp nước dự phòng, một tiếng hét xé toang không gian.
“Cứu tôi! Trạch à!”
---
Hoắc Trạch phóng thẳng về phía chuồng gà.
Chân trần giẫm lên đá sỏi, rát buốt, nhưng anh không cảm thấy gì.
Chuồng gà cách hơn trăm mét, mà dường như chỉ vài ba sải chân anh đã lao tới.
Cảnh tượng trước mắt khiến tim anh thắt nghẹn.
Bà ngoại ngã ngồi giữa nền đất, lưng dựa vào tường gỗ mục. Gương mặt nhăn nheo trắng bệch, mồ hôi lạnh túa đầy trán.
Cách bà chưa đầy hai mét, hai con rắn hổ mang đang trườn tới, cổ bạnh ra, lưỡi thụt ra thụt vào liếm không khí. Màu da chúng loang lổ nâu xám, đốm lưng hằn rõ như mắt tử thần.
“Bà!”
Anh không lao vào ngay. Bàn chân trần dừng lại, hạ thấp trọng tâm. Ký ức về những lần bắt rắn trong mùa mưa từ thuở nhỏ ập về. Giờ không phải lúc hoảng sợ. Giờ là lúc cứu bà.
Anh nhặt một cành cây dài, gõ mạnh xuống đất – thịch, thịch, thịch – tạo rung động. Con rắn gần nhất khựng lại, đầu ngẩng lên, rút cổ về tư thế phòng thủ. Cơ hội.
Chỉ một tích tắc.
Hoắc Trạch lao vào, bế thốc bà ngoại lên. Cơ thể bà nhẹ bẫng như một nhúm bông. Anh lùi nhanh, từng bước chắc chắn, không quay lưng lại, mắt vẫn dán vào hai con hổ mang. Chỉ khi ra khỏi cửa, anh mới quay người phóng thẳng vào nhà.
Bà ngoại thở hổn hển, tay trái ôm chặt ngực, mặt tái nhợt như tờ giấy.
“Tim bà… Trạch…”
Vào tới nhà, Hoắc Trạch nhẹ nhàng đặt bà nằm xuống giường. Tay anh thoăn thoắt lấy máy đo huyết áp. Con số nhảy lên: 185/110.
Mắt anh tối sầm.
Anh vội vàng lấy thuốc hạ áp, dìu bà uống từng ngụm nhỏ. Rồi anh ngồi xuống bên cạnh, nắm chặt bàn tay nhăn nheo của bà. Lòng bàn tay bà lạnh ngắt, mạch đập yếu ớt.
“Bà ơi, bà thở đều theo cháu nhé. Hít vào… thở ra…”
Giọng anh đều đều, nhưng cổ họng nghẹn lại như có đá tảng.
Mười phút sau, bà ngoại thiếp đi. Hơi thở mong manh, môi mím chặt. Những nếp nhăn trên mặt bà như hằn sâu thêm.
Hoắc Trạch nhìn gương mặt thân thuộc ấy, lồng ngực quặn thắt. Suốt mười năm qua, anh đã kiểm soát mọi thứ: từ lịch tưới tiêu, từng cây rau, đến cả việc hôm nay bà mặc áo gì. Vậy mà chỉ một khoảnh khắc, tất cả suýt tuột khỏi tầm tay. Nỗi sợ mất mát – thứ anh chôn chặt từ ngày mẹ mất – giờ đây trào lên như sóng dữ, bóp nghẹt lồng ngực.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh thấy mình bất lực.
Điện thoại đổ chuông.
Một dãy số ẩn danh.
Anh nhìn màn hình, ngón cái lướt nhẹ qua nút ghi âm trước khi nhận cuộc gọi. Áp máy vào tai, không nói gì.
Bên kia, một giọng đàn ông vang lên – khô khốc, bị biến âm thành tiếng kim loại:
“Ký đi, lần sau không may mắn vậy đâu.”
Chỉ chín chữ.
Rồi tút – cuộc gọi ngắt, kéo dài đúng chín giây.
Hoắc Trạch không trả lời.
Cũng không quăng điện thoại.
Bàn tay anh từ từ đặt máy xuống bàn, đầu ngón tay hằn vết chai in lên mặt gỗ.
Rồi anh cúi xuống, chỉnh lại chăn cho bà, nhẹ nhàng đến mức không một tiếng sột soạt.
Anh rót một ly trà hoa cúc, đặt cạnh giường bà. Là thứ trà không đường – như thể một lời hứa sẽ trở về.
Rồi anh đứng dậy, bước ra hiên.
Ngoài kia, trời đã sáng rõ. Đồng ngô xa xa rì rào trong gió sớm.
Nhưng mắt Hoắc Trạch không nhìn về phía cánh đồng.
Mắt anh dán vào màn hình điện thoại, nơi camera giấu ở góc chuồng gà vừa truyền về một cảnh báo chuyển động.
Anh bấm mở.
Khung hình đen trắng, rung nhẹ. Chuồng gà vẫn tối mờ, chỉ có vệt nắng sớm xiên qua khe gỗ. Rồi một bàn tay đeo găng đen từ từ luồn qua khe cửa, mở chốt bên trong.
Những ngón tay siết nhẹ – từng khớp găng căng lên – rồi buông ra. Một con rắn thứ ba trườn vào, bụng nó lết trên nền đất ẩm, chậm rãi, đen nhánh.
Con rắn không ngoái đầu. Nó chầm chậm bò về phía bóng tối nơi mấy con gà mái đang rúc vào nhau, kêu lên những tiếng hoảng loạn yếu ớt.
Bàn tay đeo găng rút lại. Cánh cửa khép lại, không một tiếng động.
Màn hình trở về tĩnh lặng.
Hoắc Trạch tắt máy. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi những vết chai in hằn – dấu vết của một kẻ kiểm soát. Rồi anh từ từ nắm chặt tay lại, các khớp trắng bệch.
Trong bóng tối căn chuồng gà, con rắn thứ ba đang siết chặt món nợ máu.
Cuộc chiến này – giờ không chỉ còn là mảnh đất.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện