Chương 15/15 · Bí mật dưới lô đất số 47
Tác giả: Em Sâu
Sáng tháng Mười một, nông trại Hòa Viên thức dậy trong sương mỏng. Những giọt sương còn đọng trên lá cúc, long lanh như những hạt ngọc nhỏ. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa sữa nồng nàn.
Chiếc xích đu cũ kĩ dưới gốc cây vẫn kẽo kẹt theo từng cơn gió, như một lời ru buồn của quá khứ.
Trên bàn gỗ cạnh đó, cuốn sổ tay bìa da đã sờn góc, những trang giấy thấm đẫm mực xanh của biết bao ghi chép.
Hoắc Trạch ngồi lặng lẽ, khuôn mặt anh hắt lên tia nắng sớm. Cây bút máy đã khô mực từ lâu, nhưng anh vẫn nắn nót viết thêm một dòng chữ cuối cùng: Hôm nay, tôi đã cười.
Anh gấp cuốn sổ lại, đặt bút xuống, ngước lên nhìn bầu trời trong vắt. Lồng ngực anh nhẹ tênh, như thể cả ngàn cân vừa được trút bỏ. Lần đầu tiên sau mười năm, nụ cười nở trên môi anh không còn là sự chua chát hay khinh miệt.
Nó là một nụ cười thật sự.
Từ trong bếp, giọng nói trong trẻo của Lâm Diệc Nhu vọng ra:
“Hoắc Trạch, trà sắp nguội rồi đấy.”
Anh đứng dậy, bước chân thong thả trên con đường lát gạch đỏ. Cánh cửa phòng anh từ đêm qua vẫn để hé mở – biểu tượng của sự buông bỏ phòng thủ, của một khởi đầu mới. Trong bếp, mùi trà hoa cúc thoang thoảng.
Diệc Nhu đã pha sẵn hai tách trà, khói bốc lên nghi ngút. Cô mặc chiếc váy liền thân màu xanh nhạt, mái tóc dài buông lơi, vén nhẹ ra sau tai. Ánh mắt cô sắc sảo nhưng dịu dàng, như ánh nắng thu xuyên qua cửa kính.
Thấy anh vào, cô chỉ tay về phía bản hợp đồng đặt trên bàn, nét mặt giả vờ nghiêm nghị:
“Lớp học nông nghiệp hữu cơ hôm nay có thêm năm học viên mới đăng ký. Nhưng mà, anh viết điều khoản ‘hoàn tiền nếu rau héo’ là không ổn chút nào đấy.”
Hoắc Trạch nhướn mắt, giọng đều đều nhưng không còn cái lạnh lẽo ngày nào:
“Vậy luật sư Lâm muốn thêm điều khoản gì đây?”
“Ít nhất phải ghi rõ nguyên nhân bất khả kháng chứ. Như bão lũ, hạn hán…”
“Rau héo vì tưới ít nước cũng tính là bất khả kháng à?” Anh ngắt lời, khóe môi cong lên.
Cả hai cùng bật cười, tiếng cười giòn tan trong không gian nhỏ. Nụ cười nhẹ tênh như nắng thu len qua khung cửa sổ, xua tan đi mọi u tối. Cuộc tranh luận kết thúc bằng một bản hợp đồng mới, ngắn gọn hơn, với đầy đủ chữ ký của cả hai: “Hoắc Trạch” – nét chữ cứng cỏi, và “Lâm Diệc Nhu” – nét chữ thanh thanh.
Cô còn cố ý viết thêm một dòng chú thích bằng bút đỏ: “Rau héo do lỗi chủ vườn không được hoàn tiền.” Hoắc Trạch liếc nhìn, chỉ khẽ lắc đầu, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường.
Buổi chiều, lớp học nông nghiệp hữu cơ diễn ra trong nhà kho cũ đã được sửa sang sạch sẽ. Những bao phân hữu cơ được xếp ngay ngắn, dụng cụ làm vườn treo trên tường. Hơn hai mươi học viên, đủ lứa tuổi, chăm chú lắng nghe.
Hoắc Trạch đứng giữa, giọng anh ấm hơn mọi khi, chậm rãi hướng dẫn từng bước: cách ủ phân từ rác thải nhà bếp, cách nhận biết côn trùng có ích như bọ rùa, bọ cánh cứng. Anh cúi xuống, tay thoăn thoắt trộn đất, kiên nhẫn giải thích cho một bác nông dân lớn tuổi. Nắng chiều hắt qua khe cửa, nhuộm vàng những hạt bụi lơ lửng.
Lâm Diệc Nhu đứng tựa vào khung cửa, ôm cặp hồ sơ, đôi mắt lấp lánh dõi theo anh. Cô vừa nhận được tin vui: văn phòng luật của mình chính thức được cấp phép, sẽ tư vấn miễn phí cho hai mươi hộ nông dân trong vùng về pháp lý đất đai
Dưới mái hiên mới lợp của căn nhà kho, một tấm biển nhỏ bằng gỗ được treo lên, dòng chữ thanh nhã: Văn phòng Luật Hòa Viên. Cô mỉm cười, thấy trái tim mình bình yên đến lạ.
Khi nắng bắt đầu ngả vàng, họ ngồi bên chiếc bàn gỗ dưới gốc hoa sữa. Hai ly trà hoa cúc vẫn còn ấm, khói bốc lên nhè nhẹ. Diệc Nhu rút từ xấp giấy tờ ra một bài báo mới nhất, đọc cho anh nghe. Tiêu đề đập vào mắt:
“Công lý được thực thi: Tập đoàn Thịnh Đạt sụp đổ sau phán quyết lịch sử.” Giọng cô đều đều, nhưng đến đoạn kết, cô khẽ nghẹn lại. Công lý đã thuộc về họ, về mẹ anh, về bà ngoại.
Cô gấp tờ báo, ngước lên nhìn anh, hỏi nhẹ như gió thoảng: “Hoắc Trạch, anh… còn sợ mất kiểm soát không?”
Anh im lặng. Gió thổi tung vài sợi tóc mai trên trán. Anh đưa tay vào túi áo, lấy ra một chiếc đồng hồ dây da đã cũ sờn, mặt kính xước nhẹ.
Đó là chiếc đồng hồ của mẹ – thứ duy nhất anh giữ bên mình suốt mười năm qua. Kim giây vẫn chạy đều đặn, như nhịp đập của ký ức. Anh đặt chiếc đồng hồ vào lòng bàn tay cô, bàn tay nhỏ nhắn, ấm áp.
“Mẹ tôi từng nói, kim đồng hồ luôn quay về phía trước. Không bao giờ quay lại.” Giọng anh trầm ấm, pha chút nghẹn ngào. “Giờ thì, tôi… không cần nó để kiểm soát nữa. Tôi không cần kiểm soát mọi thứ mới thấy an toàn.”
Ngón tay anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Cái nắm tay không siết chặt, không run rẩy, mà vững vàng như chính quyết định của anh.
Gió thổi, vài sợi tóc của Diệc Nhu bay lên, vướng trên má. Anh cúi xuống, nhẹ nhàng vén chúng ra sau tai trái – cử chỉ quen thuộc mà trước đây chỉ một mình cô làm mỗi khi căng thẳng. Khoảnh khắc ấy, mọi đau thương của mười năm như vỡ vụn, tan vào hương hoa sữa nồng nàn.
“Ở lại đi, Diệc Nhu.” Anh thì thầm, lần đầu tiên gọi tên cô một cách thân mật như thế. Đôi mắt anh sâu thẳm, không còn là sự trống rỗng, mà là cả một bầu trời hy vọng.
Cô không nói gì, chỉ gật đầu. Đôi mắt cô long lanh, như chứa cả mùa thu. Họ đứng dậy, tay trong tay, bước ra cánh đồng lúa mì.
Cả cánh đồng đang độ chín vàng, những bông lúa nặng trĩu hạt, đung đưa theo gió như biển vàng rực rỡ. Hoàng hôn đỏ rực nhuộm cả bầu trời, nhuộm cả hai con người nhỏ bé giữa mênh mông.
Lần đầu tiên sau mười năm, Hoắc Trạch không nhìn đồng hồ, không kiểm tra camera, không ghi chép điều gì.
Anh chỉ nhìn cô, và thấy trong đôi mắt ấy cả bầu trời mùa thu. Bóng họ đổ dài trên mặt đất, hòa vào ánh hoàng hôn, dắt tay nhau khuất dần giữa cánh đồng lúa mì óng ả.
Nông trại Hòa Viên không còn là chiến trường đẫm máu, cũng chẳng còn là nhà tù của quá khứ. Nó đã trở thành mái ấm – nơi những điều đẹp đẽ nhất vừa bắt đầu.
Và mùa thu năm ấy, trên mảnh đất thấm đẫm nước mắt và nụ cười, một khởi đầu mới đã nảy mầm.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện