Chương 1/12 · Cánh buồm tai ương
Tác giả: Sâu Yêu
Gió biển tháng Mười tạt thẳng vào mặt Lục Tư Viễn ngay khi anh bước khỏi taxi. Anh đút tay vào túi áo khoác, ngón trỏ gõ nhịp vô thức, và nhìn cánh cổng xưởng hoen rỉ như một vết thương chưa lành.
Mười hai năm. Cái khoảng thời gian ấy đủ để một thiếu niên trở thành người đàn ông, đủ để những con đường quen thuộc mọc lên những dãy nhà lạ lẫm. Vậy mà xưởng thuyền Lục Gia vẫn sừng sững ở đó, như một mảng ký ức không chịu mục ruỗng. Mùi gỗ ải và dầu trai hòa lẫn với vị muối trong gió, xộc vào khứu giác anh một cách tàn nhẫn.
Viễn không vội vào. Anh đứng sát bên cánh cửa sắt đã bong tróc từng mảng sơn, ngón tay trong túi áo vẫn gõ đều đều. Nhịp gõ ấy chẳng theo điệu nhạc nào, chỉ là cách anh kiềm chế những thứ đang cuộn lên trong lồng ngực. Dưới chân, cỏ dại mọc chằng chịt, len qua cả kẽ gạch vỡ. Một cơn gió nữa lùa qua, cuốn theo tiếng kẽo kẹt từ khung cửa bỏ ngỏ.
Bước chân vào trong, ánh chiều muộn chảy xiên qua những ô cửa vỡ kính, quét lên nền bê tông từng vệt vàng nhạt nhòa. Mọi thứ ngổn ngang: những thanh gỗ dài xếp chồng lên nhau, mùn cưa còn bám đầy trên những khung sắt, tấm bạt xám phủ lên một hình thù lớn nằm im giữa xưởng. Viễn lặng lẽ tiến lại gần.
Dưới tấm bạt, đường nét con thuyền vẫn rõ mồn một. Sống mũi cao, mạn thuyền uốn cong như cánh chim, và cái đuôi thuyền vểnh lên kiêu hãnh dù thời gian đã bào mòn không ít. Anh chưa chạm vào, nhưng cảm giác lành lạnh từ lớp gỗ tỏa ra như thể con thuyền đang thở bên dưới lớp áo vải cũ kỹ.
Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía cuối xưởng. Không phải tiếng gió. Là tiếng người.
Viễn quay lại, ánh mắt hơi nheo vì bụi. Dưới ngọn đèn vàng duy nhất còn hoạt động, một cô gái đang cặm cụi bên mạn thuyền. Cô nhỏ nhắn, mái tóc dài buộc cao để lộ gáy mảnh, bàn tay cầm dụng cụ cạo sơn cũ trên thân gỗ. Từng động tác đều đặn, tỉ mẩn, như thể cô đang đối thoại với từng thớ gỗ. Cô không hề ngước lên.
“Ai đó?” Giọng cô vang lên, không hốt hoảng, chỉ là một câu hỏi gọn hơi.
“Lục Tư Viễn.” Anh đáp, giọng trầm và ngắn.
Cô gái dừng tay. Lần đầu tiên cô ngước lên nhìn anh. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt trái xoan, đôi mắt to sáng như được gột rửa bởi bao mùa gió biển. Cô không cười, chỉ khẽ gật đầu, như thể cái tên ấy chẳng mấy xa lạ.
“Cô là ai? Làm gì ở đây?” Viễn hỏi, tay vẫn đút trong túi áo khoác.
“Lâm Hải Yến. Tôi đang giữ con thuyền này.”
Cô nói rồi cúi xuống, tiếp tục công việc. Tiếng cạo sột soạt lại vang lên, như một thứ nhịp điệu quen thuộc mà cô không muốn ngắt quãng. Viễn nhìn bóng lưng cô, rồi nhìn con thuyền. Trong phút chốc, một mảnh ký ức không mời mà tới: mẹ anh đứng dưới gốc cây long não trước nhà, tay phe phẩy chiếc quạt nan, cười bảo anh đừng chạy ra xưởng vì gỗ vụn dễ làm đau chân.
Anh chớp mắt. Ký ức tan biến.
“Cô biết chủ sở hữu là ai không?” Viễn hỏi, dù bản thân anh là người nắm giữ toàn bộ quyền định đoạt nơi này.
Hải Yến ngừng tay lần nữa, nhưng không ngước lên. “Tôi biết. Nhưng tôi muốn hỏi anh một câu.” Cô đặt dụng cụ xuống, phủi nhẹ mạt gỗ trên tạp dề. “Anh về đây để làm gì?”
Viễn im lặng vài giây. Ngón tay trong túi áo ngừng gõ.
“Để dọn dẹp.”
Chữ “dọn dẹp” buông ra nhẹ bẫng, nhưng Hải Yến lại hiểu rất rõ ý nghĩa của nó. Cô nhìn anh, lần này lâu hơn. Đôi mắt ấy không phán xét, chỉ như đang cân đo một điều gì đó rất cũ. Rồi cô cúi xuống nhặt cây cạo sơn, giọng đều đều:
“Vậy thì anh cứ dọn. Nhưng con thuyền này… xin anh đừng đụng vào.”
Cô không nói thêm. Tiếng cạo lại vang lên. Viễn đứng đó, bất chợt nhận ra mình đang lắng nghe nó, như thể đó là thứ âm thanh duy nhất đáng giá trong cái xưởng chứa đầy bụi bặm này. Anh không phản bác, cũng không gật đầu. Chỉ lặng lẽ bước đến gần con thuyền hơn, kéo nhẹ tấm bạt ở phần đuôi. Lớp vải trượt xuống, để lộ những đường khắc chìm đã mờ vì nước mưa và năm tháng.
Ngay lúc ấy, một cơn gió biển lùa qua khe cửa, thốc thẳng vào xưởng. Tấm bạt tung lên, phơi trọn dòng chữ trên đuôi thuyền: “Tai Ương”.
Viễn đứng im. Trong một khoảnh khắc, anh không thở. Đó là nét chữ của cha. Những nét khắc cứng cáp, mạnh mẽ nhưng ẩn chứa một sự run rẩy kỳ lạ ở cuối nét móc cuối cùng. Ngón tay anh trong túi áo ngừng gõ hẳn, siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Hải Yến vẫn không quay lại. Cô tiếp tục cạo lớp sơn cũ, như thể dòng chữ kia chẳng hề tồn tại. Nhưng vai cô thoáng cứng lại, và nhát cạo sau đó chậm hơn một chút.
Viễn đứng lặng hồi lâu. Rồi anh buông tấm bạt, quay người bước ra cửa. Khi sắp băng qua khung cửa sắt, anh ngoái lại. Dưới ánh đèn vàng vọt, Lâm Hải Yến vẫn cặm cụi, bóng lưng nhỏ nhoi giữa mênh mông gỗ và bụi. Một cơn gió khác lại lùa vào, làm tấm bạt tung lên lần nữa, như muốn nhắc anh nhìn lại dòng chữ “Tai Ương” – nhưng anh đã rời đi, bàn tay trong túi áo vẫn nắm chặt.
Ngoài kia, biển vẫn gầm lên từng hồi xa xăm. Và trong lồng ngực anh, một thứ gì đó đã bắt đầu rạn nứt – không ồn ào, chỉ như một đường chỉ khẽ bục trên mạn thuyền cũ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện