Chương 2/12 · Cánh buồm tai ương
Tác giả: Sâu Yêu
Cô ngã không tiếng động, chỉ có tiếng gỗ kêu răng rắc và bóng dáng nhỏ bé chới với. Viễn không nghĩ – anh nhoài người, bàn tay nắm chặt cổ tay cô trước khi đầu cô chạm sàn bê tông.
Lực kéo khiến cả hai cùng ngã khụy. Đầu gối anh đập mạnh xuống nền xi măng lạnh ngắt, một cơn đau nhói chạy dọc lên đùi. Nhưng tay anh vẫn giữ chặt. Cổ tay cô nhỏ đến mức ngón cái và ngón trỏ anh gần như chạm vào nhau, mảnh khảnh như một nhánh gỗ bào chưa ráo nhựa.
Lâm Hải Yến không kêu lên. Cô chỉ thở gấp, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo thun bạc màu dính đầy mạt cưa. Mùi gỗ thông và dầu trẩu bốc lên từ người cô, quyện với mùi biển mặn ẩm ướt trong không khí. Giàn giáo thấp phía sau đổ nghiêng, mấy thanh gỗ long ra, nằm chỏng chơ như xương sườn của một con thuyền chưa kịp ráp.
“Cô có sao không?”
Giọng anh trầm và gấp, vang lên trong xưởng vắng. Anh nhận ra mình vừa thốt lên câu ấy trước khi kịp nghĩ.
Hải Yến ngước lên. Mắt cô to, đen và trong veo, không hề có vẻ hoảng sợ. Chỉ có một tia ngạc nhiên thoáng qua, rồi lặn mất. Cô từ từ gỡ tay anh ra, động tác dứt khoát nhưng không thô bạo. Ngón tay cô lạnh, đầu ngón có vết chai mỏng quet qua mu bàn tay anh.
“Tôi không sao.” Cô nói, giọng nhẹ bẫng. “Cảm ơn.”
Cô đứng dậy, phủi bụi trên quần jean, rồi quay sang đỡ giàn giáo. Động tác thuần thục như thể việc ngã là chuyện thường ngày ở xưởng. Viễn vẫn quỳ một gối, đầu gối đau nhói, nhưng anh không đứng lên ngay. Anh nhìn cô gái ấy – nhỏ nhắn, cứng cỏi, hoàn toàn không giống bất kỳ ai anh từng gặp.
Đã ba ngày kể từ lần đầu tiên anh bước chân vào xưởng. Ba ngày anh cố nhốt mình trong phòng khách sạn, trải bản vẽ dự án khu phức hợp ra bàn, dùng bút chì kẻ những đường thẳng tắp, tính toán diện tích, chi phí, tiến độ. Nhưng cứ mỗi lần ngước lên, anh lại thấy dòng chữ “Tai Ương” hiện ra sau mí mắt. Nét khắc của cha – cứng cáp, mạnh mẽ nhưng run rẩy ở cuối nét móc – như một vết dao cứa vào ký ức mà anh đã mất hơn mười năm để chôn lấp.
Sáng thứ tư, anh gọi điện cho quản lý dự án, bảo rằng cần khảo sát thêm hiện trạng xưởng trước khi ra quyết định cuối cùng. Đó là lý do chính thức. Còn lý do thực sự, anh không dám gọi tên.
Xưởng thuyền Lục Gia nằm ở cuối con đường đất ven biển, khuất sau dãy nhà dân cũ kỹ. Buổi sáng, nắng chiếu xiên qua mái tôn thủng lỗ chỗ, hắt xuống nền đất những vệt sáng lốm đốm như da beo. Mùi gỗ mục, dầu trai, muối biển và bụi công nghiệp quyện vào nhau thành một thứ mùi đặc trưng mà không nơi nào có được. Viễn đứng ở cửa, tay đút trong túi áo khoác, ngón trỏ gõ nhịp vô thức, quan sát.
Hải Yến đang làm việc một mình.
Cô đứng trên giàn giáo thấp – chỉ cao chừng một mét rưỡi – tay cầm cây cạo sơn, tỉ mẩn lột từng mảng sơn cũ trên mạn thuyền. Con thuyền “Cánh Buồm Tai Ương” nằm trên đà gỗ, thân dài chừng tám mét, mũi cong vút, đuôi bằng. Lớp sơn ngoài đã bong tróc gần hết, để lộ những thớ gỗ màu nâu sẫm, chỗ mịn chỗ xù xì như da người già. Mỗi nhát cạo của cô đều dứt khoát, chính xác, như thể cô không cạo bằng tay mà bằng một thứ cảm giác nào đó sâu hơn.
Viễn không lên tiếng. Anh chỉ đứng đó, nhìn.
Anh đã tìm hiểu về cô trong ba ngày qua. Không khó. Hạ Môn là thành phố nhỏ, giới đóng thuyền lại càng nhỏ hơn. Chỉ cần vài cuộc điện thoại cho mấy người quen cũ của cha, anh đã có đủ thông tin: Lâm Hải Yến, hai mươi tám tuổi, con gái duy nhất của Lâm Thành – người thợ đóng thuyền cuối cùng dám nhận đóng “Cánh Buồm Tai Ương”. Cha cô mất bảy năm trước vì ung thư phổi, để lại con thuyền dang dở và một đống nợ. Cô từng học mỹ thuật, nhưng bỏ dở để về xưởng, tự học nghề đóng thuyền, tự tay phục chế con thuyền mà không ai muốn đụng vào.
Gia đình anh từng ruồng bỏ cha con cô. Điều đó anh biết. Nhưng không ai nói rõ lý do.
Tiếng gỗ răng rắc kéo anh về thực tại.
Một thanh gỗ trên giàn giáo long ra, kéo theo cả mảng ván. Hải Yến mất đà, người đổ về phía trước, tay quờ quạng trong không khí. Viễn không kịp nghĩ – anh lao tới, nhoài người qua đống gỗ vụn, và bàn tay anh nắm chặt cổ tay cô trước khi đầu cô chạm sàn bê tông.
Giờ thì anh đang quỳ trên nền xi măng, đầu gối đau nhói, còn cô gái ấy thì đứng trước mặt anh, phủi bụi trên quần như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Anh quỳ lâu vậy không đau à?”
Cô hỏi, không nhìn anh, tay vẫn loay hoay dựng lại giàn giáo.
Viễn đứng dậy. Đầu gối phải tê cứng, nhưng anh không để lộ ra. Anh đút tay vào túi áo khoác, ngón trỏ lại bắt đầu gõ nhịp – lần này nhanh hơn.
“Tôi đến để khảo sát hiện trạng.” Anh nói, giọng đều đều. “Trước khi ra quyết định cuối cùng.”
“Quyết định phá bỏ?”
Cô ngước lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt ấy không thách thức, không giận dữ – chỉ bình thản như mặt biển ngày lặng gió. Nhưng sâu bên dưới, Viễn cảm nhận được một thứ gì đó đang cuộn siết, như dòng chảy ngầm trước cơn bão.
Anh không trả lời.
Hải Yến quay đi, với tay lấy cây cạo sơn. “Anh khảo sát thoải mái. Nhưng đừng đụng vào con thuyền.”
“Nó thuộc sở hữu của Lục Gia.”
“Về mặt pháp lý thì đúng.” Cô nói, không quay lại. “Nhưng về mặt khác thì không.”
“Mặt khác là mặt nào?”
Cô không đáp. Tay cô tiếp tục cạo, nhát cạo đều đặn như nhịp thở. Mạt sơn rơi lả tả như tro bụi, bám lên tóc cô, lên vai áo cô. Nắng sáng len qua mái tôn thủng, hắt lên người cô những vệt sáng nhạt nhòa.
Viễn đứng đó, giữa đống gỗ mục và mùi biển mặn, cảm thấy một thứ gì đó trong lồng ngực mình đang rạn nứt – không ồn ào, chỉ như một đường chỉ khẽ bục trên mạn thuyền cũ. Anh đã đến đây với một kế hoạch rõ ràng: phá bỏ mọi thứ, xóa sạch quá khứ, xây dựng tương lai. Nhưng cô gái này – với đôi mắt đen và giọng nói nhẹ bẫng – đang khiến mọi kế hoạch của anh trở nên mong manh như tấm bạt che thuyền trong gió.
Anh bước tới gần con thuyền.
“Cô làm việc này bao lâu rồi?”
“Bảy năm.”
“Một mình?”
“Một mình.”
“Sao không tìm thợ khác?”
“Không ai muốn đụng vào con thuyền bị nguyền rủa.” Cô nói, giọng vẫn đều đều như thể đang kể chuyện thời tiết. “Họ bảo nó mang vận rủi. Ai đụng vào cũng gặp tai ương.”
Viễn im lặng. Anh nhìn con thuyền – thân gỗ nâu sẫm, mũi cong vút, đuôi bằng. Dưới lớp sơn bong tróc, những thớ gỗ hiện ra như đường chỉ tay của một người già. Và ở đuôi thuyền, khuất sau tấm bạt, dòng chữ “Tai Ương” vẫn nằm đó – nét khắc của cha anh, cứng cáp nhưng run rẩy.
“Cô biết ai khắc dòng chữ đó không?”
Hải Yến dừng tay. Nhát cạo tiếp theo chậm hơn một nhịp. Rồi cô tiếp tục, như thể chưa từng nghe thấy câu hỏi.
“Biết.”
“Vậy sao cô vẫn giữ nó?”
“Vì nó là một phần của con thuyền.” Cô nói, quay lại nhìn anh. Ánh mắt cô lúc này không còn bình thản nữa – có một tia gì đó sắc lạnh, như mảnh thủy tinh vỡ. “Và vì có những thứ, dù bị coi là tai ương, vẫn xứng đáng được giữ lại.”
Gío từ biển thổi vào, mang theo mùi muối và tiếng sóng vỗ xa xa. Tấm bạt che thuyền tung lên, đập phần phật như cánh chim lớn. Viễn đứng lặng, tay trong túi áo vẫn nắm chặt. Anh nhận ra mình đã quên mất cơn đau ở đầu gối.
“Anh về đây để phá nó, đúng không?”
Giọng Hải Yến vang lên, nhẹ như gió nhưng sắc như dao cạo. Cô đã quay lưng về phía anh, tay vẫn cầm cây cạo sơn, nhưng vai cô cứng lại.
“Vậy thì đừng tỏ ra quan tâm làm gì.”
Cô bước về phía con thuyền, chiếc dây chuyền vỏ ốc lấp ló dưới cổ áo. Ánh nắng hắt lên vỏ ốc, làm nó lóe lên một tia sáng nhạt màu ngà. Cô không quay lại. Cô tiếp tục công việc của mình – cạo sơn, đánh bóng, tỉ mẩn như thể cả thế giới ngoài kia không hề tồn tại.
Viễn đứng lặng hồi lâu.
Ngón tay anh trong túi áo ngừng gõ hẳn. Anh nhận ra mình vừa quên mất cơn đau nhói ở đầu gối vì quỳ xuống quá nhanh. Và anh cũng nhận ra một điều khác – điều mà anh chưa từng dám thừa nhận trong suốt ba ngày qua: anh không muốn phá bỏ con thuyền ấy. Ít nhất là chưa phải bây giờ.
Anh quay người, bước ra cửa.
Nhưng khi sắp băng qua khung cửa sắt, anh dừng lại. Một câu hỏi vừa lóe lên trong đầu – câu hỏi mà anh đã cố không nghĩ tới suốt ba ngày qua.
“Cô Lâm.”
Hải Yến không quay lại, nhưng tay cô ngừng cạo.
“Cha tôi… ông ấy đã làm gì với cha cô?”
Im lặng. Tiếng gió rít qua mái tôn, tiếng sóng vỗ xa xa. Và rồi, giọng Hải Yến vang lên, nhẹ tanh như bụi gỗ bay trong nắng:
“Anh chưa sẵn sàng để nghe đâu.”
Cô cúi xuống, tiếp tục công việc. Tiếng cạo sơn ma sát vào gỗ nghe như tiếng thở dài của một con thuyền đã nằm im quá lâu. Viễn đứng đó, bàn tay trong túi áo siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Rồi anh bước ra ngoài, vào ánh nắng chói chang của buổi sáng tháng Mười.
Ngoài kia, biển vẫn gầm lên từng hồi xa xăm. Và trong lồng ngực anh, vết rạn đã lan rộng thêm một chút – không ồn ào, chỉ như một đường chỉ khẽ bục trên mạn thuyền cũ, nhưng đủ để anh biết rằng mọi thứ sẽ không bao giờ trở lại như cũ được nữa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện