Chương 1/12 · Chồng tôi là Ác Quỷ
Tác giả: Tư Hạ
Tiếng “ting” của email vang lên lúc 23:47, như một lưỡi dao cắt ngang màn đêm đặc quánh mùi ẩm mốc.
Nhưng Hạ Lăng không giật mình.
Cô đã chờ đợi âm thanh này suốt một nghìn ngày.
Ngón tay cô dừng trên bàn phím laptop cũ kỹ, màn hình là vệt sáng xanh lè duy nhất trong căn hộ ba mươi mét vuông ở khu Phố Đông cũ. Mưa tháng Mười tạt vào cửa kính như ai đó đang ném những nắm đá vụn. Căn phòng chìm trong thứ ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn bàn ọp ẹp - loại đèn hai mươi tệ mua ở chợ đồ cũ ngoại ô. Mùi ẩm mốc len lỏi qua từng khe tường, hòa vào mùi cà phê hòa tan đã nguội lạnh từ chiều.
Hạ Lăng không vội mở email.
Cô đứng dậy, đi chân trần trên sàn gỗ đã bong lớp sơn, đến bên cửa sổ. Ngón tay cô vén tấm rèm vải thô đã ngả màu cháo lòng - một thói quen ba năm nay chưa từng bỏ. Bên ngoài, con phố nhỏ chìm trong màn mưa dày đặc. Đèn đường vàng vọt, hắt những vũng sáng loang loáng trên mặt nhựa ướt. Không một bóng người. Không một chiếc xe nào chạy qua.
Nhưng dưới cột đèn đối diện, một chiếc Maybach đen đã đỗ ở đó.
Cô không nhìn thấy nó lúc này - mưa quá dày, kính xe phản chiếu ánh đèn đường thành một mảng tối mờ. Nhưng linh cảm của một phóng viên điều tra đã chết từ ba năm trước vẫn chưa ngủ yên. Nó mách bảo cô rằng có thứ gì đó đang quan sát.
Cô buông rèm, quay lại bàn.
Ngón tay lướt trên trackpad - mở email.
Không tiêu đề. Địa chỉ gửi: một dãy ký tự vô nghĩa. Nội dung chỉ vỏn vẹn một dòng:
“Cô đã đúng. Họ đã lừa cô.”
Kèm theo một file ghi âm đính kèm.
Hạ Lăng cắm tai nghe vào. Tay cô không run - ba năm luyện cho cô khả năng giữ bàn tay tĩnh lặng ngay cả khi tim đập như trống trận. Cô bấm “Play”.
Tiếng thở gấp.
Giọng đàn ông—khàn đặc, như ai đó vừa chạy một quãng dài, hoặc vừa bị bóp nghẹt cổ họng:
“Bằng chứng thuốc giả... vẫn còn... nhưng có nội gián... bọn chúng sắp tìm thấy tôi... sắp giết tôi...”
Tiếng kim loại va chạm - có thể là ổ khóa, hoặc một cánh cửa sắt.
“Địa chỉ... đường Thế Kỷ, số 1288... tầng ba... phòng 307... Đừng tin ai... Đừng tin...”
File ghi âm kết thúc bằng một tiếng “rắc” - như micro bị giật khỏi tay, hoặc bị ai đó dẫm nát.
Bốn mươi bảy giây.
Hạ Lăng ngồi yên. Đồng tử cô co rút - điều duy nhất phản bội cảm xúc. Cô mở trình duyệt, gõ “Chu Minh Viễn” vào thanh tìm kiếm.
Trang nhất hiện ra: một cáo phó cũ từ ba năm trước - "Cựu trợ lý phòng thí nghiệm Tập đoàn Dược phẩm Lục Thị tử nạn trong tai nạn giao thông". Nhưng trang thứ hai - một bài đăng trên diễn đàn nội bộ của công nhân Lục Thị từ sáu tháng trước: “Chu Minh Viễn chưa chết. Hắn ta đang trốn ở đâu đó. Ai biết tin báo cho phòng An ninh.”
Cô lưu tất cả.
Rồi rút cuốn sổ tay bí mật từ ngăn kéo bàn - loại sổ bìa da đen đã sờn góc, thứ duy nhất cô mang theo khi rời khỏi Nhật báo Đô Thị ba năm trước. Lật đến trang đánh dấu bằng băng dính đỏ. Dòng chữ của chính cô, viết bằng bút bi xanh đã nhòe vì mồ hôi tay:
“Có nội gián. Không được tin ai. Kể cả người trong nhà.”
Ngày viết: 14 tháng 3, 2019.
Đúng một tuần trước khi bài báo của cô bị gỡ. Đúng một tuần trước khi cô bị đuổi việc. Đúng một tuần trước khi cả thế giới quay lưng.
Cô gập sổ lại.
Đứng dậy, khóa trái cửa. Kiểm tra chốt an toàn - một lần, hai lần, ba lần. Ngón tay cô miết dọc theo mép cửa, nơi cô đã dán một sợi tóc mỏng - nếu ai đó mở cửa khi cô vắng mặt, sợi tóc sẽ đứt. Nó vẫn còn nguyên.
Cô ngồi xuống sàn nhà, tựa lưng vào tường, đầu gối co lên. Đôi mắt đen sâu hun hút không chớp, nhìn thẳng vào màn hình laptop vẫn sáng đèn.
Một nghìn ngày.
Một nghìn ngày cô sống như con thú bị thương - tránh ánh đèn truyền thông, tránh những cuộc gọi từ số lạ, tránh cả giấc ngủ vì những cơn ác mộng về ngày bài báo bị gỡ. Một nghìn ngày cô tự hỏi liệu mình có thực sự sai - hay có kẻ đã chôn vùi sự thật.
Bây giờ câu trả lời đang nằm trong hộp thư đến.
Cô với tay lấy cốc cà phê nguội, uống một ngụm. Vị đắng chát của cà phê hòa tan rẻ tiền - loại mười lăm tệ một hộp - tràn qua lưỡi. Cô không nhăn mặt. Ba năm đã dạy cô rằng đắng là vị an toàn nhất.
Rồi cô làm một việc mà bất kỳ ai trong hoàn cảnh của cô cũng sẽ làm: bấm “Xóa vĩnh viễn”.
Nhưng trước khi ngón tay chạm vào nút “Confirm”, cô dừng lại.
Mở một thư mục ẩn trong ổ cứng - tên nó là “Chứng cứ số 0”, được mã hóa bằng mật khẩu mười sáu ký tự. Chụp màn hình email. Lưu file ghi âm. Copy địa chỉ - đường Thế Kỷ, số 1288 - vào một mảnh giấy nhỏ xé từ cuốn sổ tay.
Nhét mảnh giấy vào túi trong của chiếc áo trench coat đen treo trên móc - nơi cô luôn giữ những thứ không thể để lại trên máy tính.
Rồi mới bấm “Xóa vĩnh viễn”.
Màn hình tối đi trong một giây.
Hạ Lăng thở ra - một hơi thở mà cô không nhận ra mình đã nín giữ từ lúc bấm “Play”.
Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lần nữa. Mưa đã tắt từ lúc nào - kiểu mưa tháng Mười ở Thượng Hải, đến bất chợt và đi cũng bất chợt. Không khí bên ngoài lạnh buốt, mang theo mùi nhựa đường ướt và khói xe.
Dưới cột đèn vàng vọt đối diện, chiếc Maybach đen vẫn ở đó.
Lần này, kính xe từ từ hạ xuống.
Chỉ năm giây.
Nhưng đủ để Hạ Lăng nhìn thấy khuôn mặt bên trong - một gương mặt thư sinh, làn da trắng lạnh dưới ánh đèn đường, sống mũi cao thẳng, và đôi mắt một mí sâu hun hút. Người đàn ông đó không nhìn lên cửa sổ căn hộ cô - hắn nhìn thẳng vào ống kính, như thể hắn biết chính xác nơi cô đứng, như thể hắn đã đếm từng viên gạch trên bức tường này.
Rồi kính xe từ từ nâng lên, nuốt chửng khuôn mặt đó vào bóng tối.
Đèn pha bật sáng - nhưng chiếc xe không nổ máy. Nó vẫn đỗ ở đó, lặng lẽ như một con thú săn mồi đang chờ đợi.
Hơi thở Hạ Lăng đông cứng trong lồng ngực.
Cô liếc nhìn đồng hồ trên laptop: 23:52.
Rồi cô nhớ ra - khi cô về đến căn hộ lúc 21:00, dưới cột đèn đó đã có một chiếc xe. Lúc đó cô không để ý - nghĩ là xe của cư dân nào đó trong khu. Nhưng bây giờ, khi lục lại trí nhớ, cô nhận ra chiếc xe đó không có đèn pha bật. Không có đèn cabin. Nó đã tắt đèn từ lúc 21:00.
Đã đỗ ở đó gần ba tiếng đồng hồ.
Chờ đợi.
Cô không biết khuôn mặt thư sinh đó là ai - chưa từng gặp, chưa từng thấy trên bất kỳ trang báo nào. Nhưng ánh mắt đó… ánh mắt đó không phải tình cờ. Nó là ánh mắt của một kẻ đã quan sát cô từ rất lâu, đã biết từng thói quen, từng lịch trình, từng vết nứt trong bức tường phòng thủ của cô.
Cô lùi khỏi cửa sổ, tim đập mạnh trong lồng ngực.
Bàn tay cô nắm chặt mảnh giấy trong túi áo - mảnh giấy ghi địa chỉ đường Thế Kỷ.
Ngày mai, cô sẽ đến đó.
Không phải vì dũng cảm. Mà vì cô đã chờ một nghìn ngày, và bây giờ - khi lưỡi dao cuối cùng đã xuất hiện, cô không thể quay lưng.
Nhưng trước khi rời khỏi cửa sổ, cô làm một việc cuối cùng: lấy điện thoại, chụp ảnh màn đêm bên ngoài - góc thấp, đủ để thấy cột đèn, vũng sáng, và bóng đen của chiếc Maybach.
Lưu vào thư mục “Chứng cứ số 0”.
Xóa khỏi thư viện ảnh.
Rồi cô mở khóa cửa - nhưng khống bước ra ngoài. Cô ngồi xuống sàn, tựa lưng vào tường, mắt mở trừng trừng nhìn vào màn đêm đặc quánh.
Tiếng mưa lại bắt đầu rơi - lần này nhẹ hơan, như nhữnng ngón tay ai đó gõ vào kính.
Dưới cột đèn vàng vọt, chiếc Maybach vẫn chưa rời đi.
Và trong bống tối của căn hộ ba mươi mét vuông, Hạ Lăng - cựu phóng viên điều tra sắc bén nhất Nhật báo Đô Thị, người đàn bà đã bị cả thế giới quên lãng - thì thầm vào màn đêm:
“Mày đã đợi ba năm rồi. Thêm một đêm nữa cũng chết ai được.”
Nhưng cô biết đó là nói dối.
Cô đã chết rồi - chết từ cái đêm bài báo bị gỡ, chết từ cái ngày cánh cửa Nhật báo đóng sập trước mặt cô. Những gì còn lại bây giờ chẳnng khác gì một xác chết biết đi, đang chờ đợi để kéo những kẻ đã giết mình xuống mồ.
Ngón tay cô siết chặt mảnh giấy - địa chỉ đường Thế Kỷ, số 1288, tầng ba, phòng 307.
Ngày mai, cô sẽ đến.
Và nếu có ai đó đã giết Chu Minh Viễn trước khi cô kịp gặp hắn... thì cô sẽ tìm ra kẻ đó.
Cho dù kẻ đó có là ai đi chăng nữa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện