Chương 2/12 · Chồng tôi là Ác Quỷ
Tác giả: Tư Hạ
Tiếng bánh xe buýt rít lên trên đường nhựa ướt. 14:30 chiều thứ Sáu, đường Thế Kỷ đông nghẹt xe cộ sau cơn mưa đêm. Khói bụi hòa lẫn hơi nước bốc lên từ mặt đường, tạo thành một lớp sương mỏng lơ lửng dưới ánh nắng nhợt nhạt.
Hạ Lăng đẩy cửa quán cà phê, chuông gió leng keng. Cô chọn bàn sát cửa kính, góc nhìn bao quát toàn bộ mặt tiền tòa nhà số 1288 đối diện. Áo trench coat đen dựng cổ, che kín nửa mặt. Mái tóc buộc thấp gọn gàng, không trang điểm—chỉ có đôi mắt đen sâu hun hút sau hàng mi không cong.
“Một Americano đen, không đường.”
Giọng cô đều đều, mắt không rời khỏi khung cửa kính. Nhân viên phục vụ đặt tách cà phê xuống, hơi nóng bốc lên mờ cả mặt kính. Cô không chạm vào.
14:47. Một người đàn ông mặc áo xám xuất hiện từ hướng ngã tư. Dáng đi khẩn trương, vai hơi rụt, đầu ngoái lại phía sau ba lần trong vòng chưa đầy một phút. Hạ Lăng nhận ra hắn—ảnh thẻ trong hồ sơ nhân sự Lục Thị cô đã lục tung lúc nửa đêm. Chu Minh Viễn, 34 tuổi, cựu trợ lý phòng thí nghiệm. Mất tích ba năm. Được thông báo đã chết trong một vụ cháy nhà kho năm ngoái.
Ngón tay cô siết chặt thành tách cà phê. Còn sống. Hắn ta còn sống.
Người đàn ông áo xám dừng lại trước cửa tòa nhà 1288, rút điện thoại bấm gì đó, rồi ngước lên nhìn các tầng trên. Môi hắn mấp máy—có thể là chửi thề, có thể là cầu nguyện. Sau đó, hắn đẩy cửa, khuất vào bên trong.
14:55.
Hạ Lăng nhấp ngụm cà phê đầu tiên. Đắng. Nguội.
Cô đếm từng giây bằng nhịp đập trong lồng ngực. Tay trái mở điện thoại, bật chế độ ghi âm, đặt úp xuống bàn. Tay phải vẫn giữ tách cà phê—không run.
15:00.
Không có gì xảy ra.
15:03.
Một chiếc taxi dừng trước tòa nhà, đón một phụ nữ trung niên xách túi rau. Bình thường. Bình thường đến mức khiến người ta muốn hét lên.
15:04.
Hạ Lăng lần đầu tiên chớp mắt.
15:05.
Thân thể người đàn ông lao ra từ cửa sổ tầng ba.
Không phải ngã. Không phải nhảy. Hai tay buông thõng, đầu ngửa ra sau, chân không đạp—như một con rối bị cắt dây cùng một lúc. Không một tiếng kêu. Không một cái vùng vẫy.
Tiếng va chạm khô khốc.
Phập.
Âm thanh đó lấn át cả tiếng còi xe, tiếng rao hàng rong, tiếng nhạc pop vọng ra từ cửa hàng bên cạnh. Nó ngắn, gọn, và chấm dứt mọi thứ trong chưa đầy một giây.
Hạ Lăng không đứng dậy. Không hét. Không chạy.
Cô ngồi yên. Đồng tử co rút thành hai chấm đen li ti. Tách cà phê trong tay phải—lúc này đã lạnh ngắt—bị cô nhấc lên môi, nhấp một ngụm, rồi đặt xuống đĩa. Không một giọt sóng sánh.
Ngoài kia, tiếng la hét bắt đầu. Một người phụ nữ ôm mặt. Một thanh niên quay phim bằng điện thoại. Ai đó gọi cấp cứu. Xe cộ tắc nghẽn, còi inh ỏi.
12 phút sau, xe cứu thương đến. 15:12.
Cáng khiêng ra. Tấm vải trắng trùm lên thân thể đã không còn nguyên vẹn—máu thấm đỏ qua lớp vải, chảy thành giọt xuống nền bê tông. Một bàn tay thõng ra khỏi cáng. Ngón trỏ vẫn còn đeo chiếc nhẫn bạc đơn giản—cùng loại với chiếc nhẫn Hạ Lăng đã thấy trong ảnh thẻ nhân viên.
Chu Minh Viễn.
Chết.
Ngay trước mắt cô.
Hạ Lăng rời mắt khỏi cáng khiêng. Tay phải cô—vẫn cầm điện thoại—từ từ nhấc lên, xoay ống kính về phía bên trái cửa quán. Cách 20 mét, đỗ lặng lẽ dưới tán cây ngân hạnh, chiếc Maybach đen đã tắt đèn.
Cô bấm quay.
Đúng lúc đó, kính xe từ từ hạ xuống.
Năm giây.
Đủ để thấy một gương mặt thư sinh—làn da trắng lạnh, sống mũi cao thẳng, nụ cười dịu dàng như gió xuân. Nhưng đôi mắt thì không cười. Một mí, sâu hun hút, đen ngòm như hai hố sâu không đáy. Hắn nhìn thẳng vào ống kính của cô. Không né tránh. Không ngạc nhiên. Như thể hắn đã biết cô ở đó từ lâu.
Năm giây trôi qua.
Kính từ từ nâng lên. Chiếc Maybach lăn bánh, hòa vào dòng xe cộ, biến mất ở ngã tư phía đông.
Hạ Lăng hạ điện thoại xuống. Màn hình vẫn hiển thị đồng hồ đếm giây của video—17 giây. Cô bấm lưu, đặt tên file: "14/10_1505".
Rồi cô đứng dậy. Để tờ 50 tệ lên bàn—không cần tiền thừa. Bước ra ngoài, gió thu tạt vào mặt, lạnh buốt. Xe cảnh sát bắt đầu đến, còi hú vang. Cô không quay đầu—chỉ rảo bước về phía trạm xe buýt, bàn tay trong túi áo siết chặt mảnh giấy ghi địa chỉ.
Đến giờ, mảnh giấy đó đã vô dụng.
---
19:47. Căn hộ 30 mét vuông ở Phố Đông cũ. Mưa lại bắt đầu rơi.
Hạ Lăng bước lên tầng ba, chân hơi khựng lại trước cửa phòng mình. Không có gì khác thường—cánh cửa vẫn khóa, ổ khóa không trầy xước. Nhưng dưới khe cửa, một góc trắng thò ra.
Phong bì.
Cô cúi xuống nhặt, mở khóa, bước vào trong, đóng cửa, cài chốt an toàn. Rồi mới xé phong bì.
Bên trong, một tấm danh thiếp đen mạ bạc—chữ nổi, sắc cạnh: "Lục Dĩ Thâm". Kèm theo là một tấm ảnh chụp cô. Rõ nét. Góc chụp từ bên phải, cách khoảng 10 mét. Trong ảnh, cô đang ngồi ở quán cà phê, tay cầm tách Americano, mắt nhìn xuyên qua cửa kính. Ánh sáng vàng vọt hắt lên gò má sắc lạnh. Màn hình điện thoại trước mặt cô hiển thị giờ: 14:47.
Cô lật mặt sau tấm ảnh. Nét chữ thanh thoát, mực đen:
"Rất tiếc vì sự bất tiện. Chúng ta cần nói chuyện. Tối nay, 8 giờ. Le Serpent, tầng 92, Thượng Hải Tháp. Tôi sẽ đợi."
Dưới dòng chữ—một nụ hôn vẽ bằng mực đỏ.
Môi cô mím chặt. Ngón tay cái lướt qua nụ hôn đỏ thẫm—màu máu đã khô. Không phải mực. Cô biết sự khác biệt giữa mực và máu. Ba năm làm phóng viên điều tra đã dạy cô điều đó.
Cô lật tấm ảnh, định xé. Nhưng ngón tay dừng lại—không phải vì sợ hãi. Mà vì dưới chân cô, ngay lúc này, một tấm danh thiếp thứ hai vừa được đẩy qua khe cửa.
Lách cách.
Âm thanh nhỏ như tiếng chuột bò.
Cô nhìn xuống. Danh thiếp đen, mạ bạc, giống hệt tấm thứ nhất. Nhưng mặt sau không in chữ. Chỉ có một dòng viết tay, mực đen, nét chữ vẫn thanh thoát nhưng mạnh hơn, sắc hơn:
"Đừng cố trốn. Tôi luôn ở phía sau em."
Hạ Lăng từ từ ngước lên. Mắt nhìn xuyên qua khe cửa—chỉ thấy bóng tối của hành lang. Nhưng tai cô nghe rõ. Tiếng bước chân. Chậm rãi. Đều đặn. Lùi dần về phía cầu thang.
Cô không đuổi theo. Không mở cửa. Chỉ đứng đó, hai tấm danh thiếp trên tay, hơi thở đều đều như mặt hồ phẳng lặng.
Nhưng trong lồng ngực, tim cô đập chậm lại. Không phải vì sợ.
Ba năm rồi. Ba năm cô chờ đợi một cái tên. Và giờ đây, cái tên đó đã tự tìm đến. Lục Dĩ Thâm—con trai chủ tịch tập đoàn đã hủy hoại cuộc đời cô—đang mời cô đến gặp mặt. Cùng ngày Chu Minh Viễn chết ngay trước mắt cô.
Cô nhìn đồng hồ: 19:52.
Tám phút để quyết định.
Hạ Lăng mở tủ quần áo. Bộ vest đen—bộ duy nhất cô giữ lại từ thời còn làm ở Nhật báo. Cô mặc vào, cài khuy, vuốt phẳng nếp vải. Trong gương, người phụ nữ 28 tuổi với đôi mắt đen sâu hun hút nhìn lại cô. Không một nếp nhăn. Không một biểu cảm.
Cô rút ngăn kéo bàn, lấy ra con dao gấp—loại nhỏ, lưỡi 5cm, đủ để cắt dây trói hoặc rạch một đường không quá sâu. Nhét vào túi trong của trench coat.
Rồi cô cầm điện thoại, mở ảnh chụp tấm danh thiếp đầu tiên, gửi vào thư mục ẩn "Chứng cứ số 0".
Trước khi ra khỏi cửa, cô dừng lại trước bàn thờ nhỏ đặt trong góc phòng—di ảnh của một cậu bé 5 tuổi, mỉm cười ngây thơ. Em trai cô. Đã chết 24 năm.
Cô thì thầm: "Chị đi đây. Nếu không về... thì mày chờ chị."
Cửa đóng.
Hành lang trống rỗng. Nhưng ở góc cầu thang, một mẩu thuốc lá vẫn còn cháy đỏ—ai đó vừa đứng đây, chưa đầy một phút trước.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện