Chương 12/12 · Chồng tôi là Ác Quỷ
Tác giả: Tư Hạ
Mưa tạt vào kính xe suốt dọc đường từ bệnh viện về khu Phố Đông. Hạ Lăng không hỏi. Hắn cũng không nói. Khi chiếc Maybach đen dừng trước con hẻm nhỏ dẫn vào căn trọ 1.500 tệ của cô, Lục Dĩ Thâm tắt máy. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên nóc xe lấp đầy khoảng im lặng giữa họ. Hắn không mở khóa cửa. Ngón tay thon dài vẫn đặt trên vô lăng—những khớp xương trắng bệch dưới ánh đèn đường vàng vọt.
"Đêm 14/03/XXXX…"
Hạ Lăng cắt ngang. Giọng cô khô khốc như giấy ráp: "Không cần. Tôi không muốn nghe nữa."
Hắn quay sang. Đôi mắt một mí sâu hun hút không còn đỏ hoe nữa—nhưng thứ ánh sáng trong đó còn tệ hơn. Nó trống rỗng. Như thể hắn đã khóc cạn từ lâu rồi, và thứ còn lại chỉ là một mặt hồ đen không đáy.
"Tùy em."
Cửa mở. Hạ Lăng bước xuống, áo khoác trench coat đen kéo cao cổ, chân dẫm vào vũng nước mưa lạnh buốt. Cô không quay đầu. Đằng sau, tiếng động cơ khởi động lại, rồi xa dần, tan vào tiếng mưa.
Bước qua cánh cửa sắt han gỉ của căn trọ, cô dừng lại. Dưới chân—một tấm danh thiếp trắng, ướt sũng, nhưng nét chữ thanh thoát vẫn không nhòe: "Lục Dĩ Thâm – Đồng minh tạm thời." Mặt sau, một dòng ngắn: "Bài báo về Thịnh Đạt đang khiến vài kẻ rất khó chịu. Kiểm tra camera trước cửa."
Cô ngước lên. Chiếc camera an ninh nhỏ gắn trên tường hành lang—thứ mà chủ trọ chưa bao giờ chịu sửa—đèn đỏ đang nhấp nháy. Có người đã sửa nó. Hoặc thay nó.
---
Hai tuần.
Đó là khoảng thời gian Hạ Lăng tự nhủ mình cần để biến mất khỏi tầm mắt của tất cả—báo chí, gia đình, và hắn. Nhưng cô không biến mất. Cô lao vào viết.
Căn trọ 30 mét vuông chất đầy tài liệu, ảnh chụp, bản ghi âm. Tường ẩm mốc được cô dùng làm bảng ghim—những sợi dây đỏ nối từ ảnh container cảng Thượng Hải đến logo một công ty môi trường có tên Thịnh Đạt. Một công ty bình phong, vỏ bọc sạch đẹp với những hợp đồng xử lý rác thải công nghiệp hàng chục ức tệ. Nhưng bên dưới—nếu những con số trong USB của Lục Dĩ Thâm là thật—là đường dây buôn người xuyên biên giới, ngụy trang trong những chuyến tàu chở phế liệu.
Đêm thứ mười bốn.
Quán cà phê 24 giờ trên đường Thế Kỷ vắng tanh lúc 10 giờ tối. Hạ Lăng ngồi ở góc khuất, laptop mở, màn hình hắt ánh sáng xanh lên khuôn mặt hốc hác. Ly Americano đen thứ ba trong ngày đã nguội ngắt. Cô đang gõ những dòng cuối của bài điều tra—dòng mà nếu xuất bản, sẽ khiến ít nhất ba tầng lớp trung gian trong chính quyền cảng vụ mất ghế—thì bóng người đổ xuống bàn.
Không cần ngước lên. Cô biết mùi gỗ đàn hương lạnh đó.
"Bài báo về công ty môi trường của em đang khiến vài kẻ rất khó chịu."
Lục Dĩ Thâm đặt tách Americano mới xuống trước mặt cô, đẩy tách nguội sang một bên. Động tác nhẹ nhàng như đặt một bông hoa lên mộ. Hắn mặc áo len đen cổ cao, quần tối màu—không vest, không hàng hiệu. Mái tóc đen hơi rối, vài sợi rủ xuống trán. Nhưng giọng nói thì không đổi. Nhẹ như bông. Mềm như nhung.
"Chúng đã treo giá 50 vạn tệ cho cái đầu của em."
Đồng tử hắn co rút—một vệt đen sắc lẹm giữa ánh đèn vàng.
Ngón tay Hạ Lăng dừng trên bàn phím. Cô vẫn không ngước lên: "Thì sao?"
"Hợp tác."
"Lại hợp tác?"
"Lần này thật."
Cô ngước lên. Đôi mắt đen sâu hun hút của cô chạm vào đồng tử hắn. Không ai chớp. Năm giây. Mười giây. Tiếng máy pha cà phê rền rĩ từ quầy bar. Tiếng mưa lất phất ngoài cửa kính.
"Có một mạng lưới lớn hơn Lục Thị," hắn nói, giọng trầm xuống, không còn vẻ ngọt ngào giả dối. "Em vừa chạm một mắt xích. Thịnh Đạt chỉ là cái vỏ. Đằng sau nó là ba công ty xuất nhập khẩu, hai cảng vụ, và một đường dây đưa người sang Trung Đông đã hoạt động ít nhất sáu năm. Một mình em không chống nổi."
Hắn rút từ túi áo một chiếc USB đen, đặt lên bàn, đẩy về phía cô bằng hai ngón tay.
"Bằng chứng về container số hiệu TSN-4472, cập cảng ngày 5 tháng này. Bên trong có bảy phụ nữ, ba trẻ em—tất cả đều đã được bán trước khi tàu rời cảng Manila. Tôi có bản sao kê giao dịch qua ngân hàng ngầm. Có danh sách đầu mối. Có tên cảnh sát biển nhận tiền bảo kê."
Hạ Lăng nhìn USB. Cô không chạm vào nó.
"Tại sao anh có những thứ này?"
"Vì tôi đã chuẩn bị để lật đổ cha mình suốt năm năm. Trong quá trình đó, tôi đụng phải những thứ còn lớn hơn cả Lục Thị." Hắn dừng một nhịp. "Tôi không phải người tốt, Hạ Lăng. Nhưng có những thứ còn tệ hơn tôi. Rất nhiều."
Cô cầm USB lên. Ngón trỏ chạm vào mu bàn tay hắn—vẫn lạnh. Luôn lạnh. Như thể mạch máu dưới lớp da trắng đó không dẫn nhiệt.
"Tôi không tin anh."
"Tôi biết." Hắn không rụt tay lại. "Nhưng em chỉ cần tin bằng chứng."
"Nếu anh lừa tôi lần nữa—"
"Thì cứ dùng con dao em giấu trong túi áo. Tôi đã thấy em giấu nó ở đó từ đêm ở Tân Thiên Địa."
Cô siết chặt USB trong lòng bàn tay. Những cạnh kim loại nhỏ xíu cấn vào da thịt. Cô cắm nó vào laptop.
File đầu tiên bật ra: một bức ảnh chụp container xanh rỉ sét, cửa hé mở, bên trong lờ mờ những bóng người co ro. Ký hiệu trên container: TSN-4472. Dưới ảnh, một dòng chữ được viết bằng font chữ giản dị như đánh máy: "Đây mới là mục tiêu thật. Chúng ta lật nó lên. Cùng nhau."
Cô ngước lên.
Hắn đã rời đi.
Trên bàn, ngoài tách Americano mới còn ấm, là một tấm danh thiếp trắng—giống hệt tấm dưới chân cô hai tuần trước. Nhưng lần này, chữ được viết tay, mực đen, nét thanh thoát: "Lục Dĩ Thâm – Đồng minh tạm thời." Mặt sau: "Nếu em đồng ý, gọi tôi trước nửa đêm. Sau 0 giờ, tôi sẽ hiểu là em từ chối—và tôi sẽ tự mình lo việc này."
Cô không xé. Ngón tay cô gấp đôi tấm danh thiếp, nhét vào túi áo khoác—nơi từng có mảnh giấy chép địa chỉ của Chu Minh Viễn, người đã chết. Nơi giờ đây, con dao gấp vẫn nằm im, lưỡi thép lạnh ngắt áp vào ngực trái.
Đồng hồ trên laptop nhảy số: 23:41.
Cô lấy điện thoại. Mười chín giây để tìm số của hắn—số mà cô chưa từng lưu, nhưng nhớ như in từ cái đêm đứng trước cửa khách sạn Hilton.
Một hồi chuông. Hai hồi.
"Tôi đồng ý."
Đầu dây bên kia im lặng. Rồi giọng hắn vang lên, trầm và chậm: "Với một điều kiện."
"Không. Với điều kiện của tôi." Hạ Lăng ngắt lời. Giọng cô đều đều, không run. "Nếu anh phản bội tôi lần nữa, tôi sẽ không đợi đến họp báo. Tôi sẽ tự tay nộp toàn bộ bằng chứng về cả Lục Thị và anh cho cơ quan điều tra—và tôi sẽ khai mình là đồng phạm. Chúng ta cùng vào tù. Cùng nhau."
Ba giây im lặng.
Rồi tiếng cười của hắn vọng qua loa—một tiếng cười khẽ, không giống bất kỳ âm thanh nào cô từng nghe từ hắn. Không ngọt ngào. Không đe dọa. Chỉ là cười.
"Được."
"Vậy thì—"
"Bắt đầu từ ngày mai." Giọng hắn bỗng trở nên sắc lẹm, như lưỡi dao vừa được mài. "Chúng ta sẽ là cặp bài trùng nguy hiểm nhất Thượng Hải."
Cô cúp máy.
---
Đêm đó, trong căn trọ ẩm mốc, Hạ Lăng không ngủ.
Cô mở USB, duyệt từng file một. Ảnh container. Bản sao kê với những con số chuyển khoản 50 vạn tệ, 100 vạn tệ, 300 vạn tệ—những khoản tiền đủ để mua mạng người. Danh sách tên: bốn quan chức cảng vụ, hai sĩ quan cảnh sát biển, một ông chủ công ty môi trường tên Đặng Văn Quyền, kẻ đứng đầu Thịnh Đạt.
File cuối cùng.
Tên file: "XXXX0314.mov."
Ngón tay cô run lên—lần đầu tiên trong đêm. Cô bấm mở.
Video quay bằng máy quay cũ, hình ảnh nhòe, màu sắc nhợt nhạt như những thước phim gia đình từ thập niên 90. Góc quay đặt trên bàn, hướng vào một căn phòng lớn. Trong khung hình, một người phụ nữ nằm trên giường, tóc xõa dài, tay buông thõng, cổ tay có một vết cắt sâu—máu đã khô thành vệt nâu. Bên cạnh giường, một cậu bé gầy guộc, khoảng 12 tuổi, mặc đồng phục học sinh trắng, đứng im. Cậu bé không khóc. Khuôn mặt thư sinh, trắng bệch, đôi mắt một mí sâu hun hút nhìn thẳng vào ống kính.
Cậu bé cúi xuống, thì thầm bên tai người phụ nữ đã chết. Rồi cậu đứng thẳng, quay sang camera.
"Con sẽ giết tất cả bọn họ."
Giọng nói trẻ con, nhưng cách phát âm rành rọt, lạnh lẽo đến rợn người. Đôi đồng tử đen không phản chiếu ánh sáng—chỉ là hai vực thẳm.
Cậu bé với tay tắt camera. Màn hình đen ngòm.
Hạ Lăng đóng laptop.
Cô rút con dao gấp từ túi áo, đặt lên chiếc gối bên cạnh. Lưỡi thép vẫn còn vết máu khô mờ từ cái đêm ở Tân Thiên Địa—vết máu từ cổ hắn. Cô không lau nó đi.
Cô nằm xuống. Đèn tắt. Mưa bên ngoài đã ngớt từ lâu, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ mái tôn xuống nền bê tông—từng giọt một, đều đặn, như nhịp tim của một thành phố đang ngủ.
Lần đầu tiên trong ba năm, cô không mất ngủ.
Cô mơ.
Một con rắn đen cuộn tròn dưới chân, vảy óng ánh dưới thứ ánh sáng không rõ nguồn. Đầu nó ngước lên, đôi mắt sáng như hai vì sao lạnh—không phải mắt của loài bò sát. Đôi mắt đó có mí, sâu hun hút, và đang nhìn cô không chớp. Nó không tấn công. Nó chỉ cuộn tròn—và chờ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện