Chương 11/12 · Chồng tôi là Ác Quỷ
Tác giả: Tư Hạ
“Mày có biết tao đã bảo vệ mày thế nào không?”
Giọng Tô Vãn rít lên từ phía sau, the thé đến rợn người, át cả tiếng dép lê lẹt quẹt trên sàn gạch bệnh viện. Hạ Lăng không dừng bước. Cô tiếp tục đi, gót giày gõ đều vào hành lang sáng trưng ánh đèn neon trắng toát. Mùi cồn sát khuẩn quyện với mùi thức ăn bệnh viện nhạt nhẽo bám vào vải áo khoác.
“Đứng lại! Mày nghe tao nói không?”
Tiếng bà vỡ ra, nghẹn ứ. Rồi tiếng cây gậy truyền nước va vào khung cửa—bà loạng choạng, tay nắm chặt thanh kim loại đến trắng bệch, suýt ngã. Hạ Lăng dừng lại. Vai cô cứng đờ. Cô không quay đầu.
Tô Vãn bấu vào tường, móng tay cào vào lớp sơn trắng bong tróc. Bà mặc áo bệnh viện sọc xanh, đầu tóc rối bù, không còn dáng vẻ đoan trang với áo lụa ngọc bích và vòng tay hai trăm vạn tệ. Trên cổ tay bà, vết bầm tím do dây truyền dịch hằn lên như những con đỉa đói.
“Mày đến làm gì? Để xem hủy hoại gia đình này thế nào à?” Bà gào lên, giọng run rẩy. “Mày hả dạ chưa? Bố mày bị bắt, tao thành trò cười—mày vừa lòng chưa?”
Hạ Lăng quay lại. Cô nhìn thẳng vào mắt mẹ mình—đôi mắt từng dịu dàng nhìn cô thuở nhỏ, giờ đỏ ngầu, trợn trừng. Cô không nói gì. Rút từ túi áo trench coat một phong bì nâu dày, cô bước lại gần, đặt xuống mép giường bệnh cạnh bà.
“Năm vạn tệ.” Giọng cô khô khốc. “Tiền trả nợ học. Hết nợ.”
Tô Vãn sững người. Bà nhìn phong bì, rồi nhìn Hạ Lăng—như thể lần đầu tiên nhìn thấy con gái mình. Cằm bà run lên.
“Mày… mày dám…”
“Con không còn nợ gì gia đình này nữa.” Hạ Lăng cắt ngang. Cô quay lưng, định bước.
“Mày có biết bố mày muốn đưa mày vào viện tâm thần năm đó không?”
Chân Hạ Lăng khựng lại.
“Nó muốn tống mày vào trại tâm thần, nhốt mày lại để mày không viết lách gì nữa!” Tô Vãn vịn vào gậy truyền nước, lết về phía trước, giọng bà như những mảnh thủy tinh vỡ. “Nó nói mày bị hoang tưởng! Nó có cả giấy của bác sĩ—giấy thật, không phải giả! Mày định phanh phui Lục Thị, mày định lật tung cả cái guồng máy—nó không thể để mày làm thế!”
Bà thở hổn hển. Hành lang vắng tanh, chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy rền rĩ và tiếng bà thở gấp.
“Tao đã xin nó. Tao quỳ xuống xin nó tha cho mày. Nó nói chỉ cần tao ký giấy ủy quyền cổ phần Lục Thị cho nó—15% đó—thì nó sẽ không đụng đến mày.”
Bà cười, tiếng cười méo mó.
“Tao đã bán linh hồn để đổi, Hạ Lăng ạ. Tao đã ký. Tao từ bỏ tất cả—chỉ để mày được tự do. Để mày không bị nhốt trong cái nhà điên như con thú!”
Hạ Lăng đứng yên. Lồng ngực cô nghẹn cứng. Nhưng cô không khóc.
Cô từ từ quay người, nhìn mẹ mình chằm chằm. Ánh mắt cô không giận dữ—chỉ có một nỗi lạnh lẽo sâu thẳm, thứ lạnh lẽo đã đóng băng từ đêm 14 tháng 3.
“Vậy mà mẹ để con trai chết.”
Tô Vãn cứng đờ. Mọi âm thanh như bị rút cạn khỏi hành lang.
“Mẹ im lặng nhìn cha lái xe say, để em con chết đuối trong sông. Mẹ ký giấy ủy quyền, mẹ che giấu tội ác—mẹ làm tất cả. Nhưng mẹ không bao giờ chọn con.”
Hạ Lăng bước lại gần, giọng đều đều, như đọc một bản báo cáo.
“Mẹ luôn nói mẹ bảo vệ con. Nhưng lần nào mẹ cũng bảo vệ cha trước. Mẹ dùng con để mặc cả. Mẹ dùng con để đổi lấy sự an toàn cho chính mình. Mẹ chưa từng đứng về phía con.”
Bà run bắn. Nước mắt lăn dài trên má.
“Hạ Lăng…”
“Đừng gọi con như thế.” Cô lùi một bước. “Con không còn là con gái mẹ. Kể từ hôm nay, con là Hạ Lăng—một mình. Không cha. Không mẹ. Không gia đình.”
Cô quay lưng, bước đi. Tô Vãn gào lên sau lưng:
“Mày tàn nhẫn! Mày tàn nhẫn như bố mày vậy!”
Hạ Lăng không quay đầu. Cô bước nhanh hơn, qua dãy hành lang, qua cửa kính trượt tự động, qua sảnh bệnh viện. Tiếng khóc của mẹ đuổi theo cô như một lưỡi dao cùn, cứa vào gáy.
Nhưng cô không dừng.
Ra đến sân bệnh viện, gió thu Thượng Hải thốc vào mặt. Trời xám xịt, mây thấp đến nghẹt thở. Cô đứng đó, tay siết chặt túi áo—nơi có con dao gấp vẫn còn ấm hơi thép. Lồng ngực cô đau nhói, như thể vết sẹo trên ngực Lục Dĩ Thâm đã chuyển vào trong tim cô.
Cô không khóc. Nhưng thứ gì đó trong cô vỡ ra—không ồn ào, mà lặng lẽ như một vết nứt trên kính.
Chiếc Maybach đen đỗ trước cổng.
Động cơ vẫn nổ. Kính xe từ từ hạ xuống.
Lục Dĩ Thâm không mặc vest. Hắn mặc áo len đen cổ lọ giản dị, tóc hơi rối—lần đầu tiên trông hắn không giống một kẻ thao túng, mà giống một người đàn ông bình thường vừa trải qua vài đêm mất ngủ. Tay hắn đặt trên vô lăng, đốt ngón tay vẫn còn vết bầm nhạt.
“Lên xe.”
Giọng hắn không ngọt ngào. Không thì thầm như lưỡi dao lướt da. Chỉ khàn đục, như thể hắn đã nói quá nhiều trong cô độc.
Hạ Lăng nhìn hắn. Đồng tử hắn giãn nhẹ—cô nhận ra dấu hiệu đó. Hắn đang kiềm chế điều gì đó.
“Tôi không cần anh chở.” Cô đáp.
“Tôi biết.” Hắn không nhìn cô. Mắt hắn nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt. “Nhưng tôi chở em về—và kể nốt phần chuyện mà mẹ em chưa nói.”
Cô không nhúc nhích.
“Phần chuyện gì?”
“Phần chuyện về đêm 14 tháng 3.” Hắn quay sang nhìn cô, ánh mắt không còn sắc lạnh như dao. “Phần mà mẹ em không bao giờ dám nói.”
Gió lạnh thổi qua sân bệnh viện. Một chiếc lá khô rơi xuống vai Hạ Lăng.
Cô đứng đó, năm giây. Mười giây.
Rồi cô mở cửa xe, bước vào.
Nội thất xe ấm hơn bên ngoài. Mùi da thuộc quyện với mùi cà phê đen nguội. Trên ghế phụ, một cốc Americano vẫn còn hơi ấm—không đường, như cách cô vẫn uống.
“Em vẫn chưa ăn sáng.” Hắn nói, không phải câu hỏi.
Cô không trả lời. Cô cầm cốc cà phê, ngón tay chạm vào thành giấy—hơi ấm len vào da thịt lạnh cóng.
Xe lăn bánh.
Suốt quãng đường, hắn không nói gì. Không một lời thao túng. Không một câu đe dọa ngọt ngào. Chỉ im lặng—thứ im lặng nặng nề như thể mọi lời nói đều đã cạn kiệt.
Hạ Lăng nhìn ra cửa sổ. Thượng Hải lướt qua trong màn xám: những tòa cao ốc phủ sương, những hàng cây ngô đồng trơ trụi, những người đàn ông áo khoác dày cúi đầu bước vội. Cả thành phố như một bức ảnh trắng đen.
Ở ngã tư Hoài Hải, đèn đỏ. Xe dừng.
Hạ Lăng liếc nhìn bàn tay hắn—những ngón tay thon dài siết chặt vô lăng đến trắng khớp, đốt ngón tay nổi lên như những viên sỏi trắng. Vết bầm trên mu bàn tay chưa tan. Dưới lớp da mỏng, mạch máu đập nhẹ.
Cô ngước lên nhìn gương chiếu hậu.
Và lần đầu tiên, cô thấy mắt hắn đỏ hoe.
Không phải đỏ vì giận dữ. Không phải đỏ vì chiếm hữu điên cuồng. Chỉ là đỏ hoe—như thể hắn đã thức trắng nhiều đêm, như thể hắn đã nhìn vào một thứ gì đó trong chính mình mà không thể chịu đựng nổi.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, đôi mắt một mí sâu hun hút ấy không còn là vực thẳm—mà là một tấm gương vỡ, phản chiếu lại chính cô.
Hạ Lăng siết chặt cốc cà phê.
Cô không nói gì.
Và hắn cũng không.
Đèn xanh bật. Xe tiếp tục lăn bánh.
Ngoài kia, mưa bắt đầu rơi—những giọt mưa nhỏ, lạnh, đập vào kính xe như tiếng thở dài của một thành phố không bao giờ ngủ.
Ngón tay hắn vẫn siết chặt.
Mắt hắn vẫn đỏ hoe.
Và trong khoang xe tối mờ, giữa hai con người đã từng dùng sự thật làm vũ khí để hủy diệt nhau—lần đầu tiên, không ai còn muốn tấn công.
Chỉ còn là trống rỗng.
Và một vết nứt.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện