Chương 1/15 · Dấu Xoắn Ốc Của Tham Vọng
Tác giả: Em Sâu
Ngón tay cô chạm vào USB lạnh ngắt như chạm vào tử thần.
Dòng chữ đỏ máu khắc trên vỏ - "ĐỪNG MỞ NẾU SỢ SỰ THẬT" - khiến Thẩm Tri Hạ tự hỏi: có sự thật nào đáng sợ hơn việc ông ngoại cô chết trong oan khuất?
---
Sáng thứ Hai đầu tháng 10, Thẩm Tri Hạ bước vào tòa soạn Tài Kinh Quan Sát lúc 8h30. Không khí se lạnh đầu thu Thượng Hải len qua cổ áo, cô khẽ rùng mình, tay siết chặt cốc cà phê nóng.
Lễ tân gọi giật: "Chị Hạ, có bưu kiện."
Cô nhận gói nhỏ không địa chỉ người gửi, chỉ một dòng chữ in mờ: Thẩm Tri Hạ (Mật). Linh tính mách bảo có gì đó bất thường. Cảm giác bất an trườn nhẹ dọc sống lưng.
Trên đường về phòng làm việc, cô lướt qua dãy bàn đồng nghiệp. Trần Anh Kiệt cười chào, để lộ hàm răng hơi hô. Chu Mẫn Nhi vẫy tay, ánh mắt tò mò liếc theo gói hàng. Nhưng cô chỉ gật nhẹ, giữ vẻ mặt thản nhiên của một phóng viên dày dạn.
Trong thang máy, cô liếc đồng hồ. Kim giây nhích từng bước, nhịp tim đập nhanh đến khó thở. Hình ảnh ông ngoại Thẩm Hoài Nam chợt hiện lên như bóng ma: đêm mưa năm ấy, ông ngã gục trước cửa viện nghiên cứu, tờ báo vu khống nát trong tay. Dòng tít giật gân "Nhà khoa học đạo đức giả" vẫn còn văng vẳng bên tai.
Cô lắc đầu xua ký ức, bước vào phòng riêng.
Cánh cửa khép lại, cô ngồi xuống ghế, từ từ mở gói. Bên trong là một USB màu đỏ thẫm, mặt vỏ khắc dòng chữ nhỏ như máu: "ĐỪNG MỞ NẾU SỢ SỰ THẬT."
Tay cô run lên.
Lý trí hét lên: có thể là virus, cạm bẫy, hoặc thứ kinh khủng hơn. Nhưng câu chữ ấy đánh trúng nỗi đau ngủ yên suốt hai mươi năm. Ông ngoại cô từng bị một bài báo dối trá giết chết. Danh dự bị bôi nhọ, sự nghiệp tan thành tro. Và cô, cháu gái duy nhất, chưa một lần dám đào sâu sự thật.
"Sự thật..." - cô thì thầm, mắt ánh lên tia kiên định. Rồi cắm USB vào laptop.
Màn hình bừng sáng. Một thư mục duy nhất hiện ra: "XH-27 – Báo cáo thử nghiệm".
Thẩm Tri Hạ nín thở. XH-27 là loại thuốc tim mạch bán chạy nhất của Tinh Huy Dược Nghiệp, được ca ngợi là "kỳ tích y học". Cô đã từng lên kế hoạch điều tra về nó nhưng bị Cố Ngạn Đình gạt đi vì "thiếu bằng chứng".
Cô mở tệp đầu tiên. Dữ liệu dày đặc hiện lên: báo cáo gốc của Tinh Huy cho thấy tỷ lệ tử vong do tác dụng phụ cao gấp ba lần công bố chính thức. Hàng chục bệnh nhân thiệt mạng vì suy gan cấp, đột quỵ - những biến chứng bị che giấu.
Kèm theo là danh sách chi tiết: tên, tuổi, mã bệnh án, ngày nhập viện, ngày tử vong. Chữ ký của bác sĩ điều trị. Con dấu của bệnh viện.
Tim cô đập thình thịch. Cô lướt xuống cuối tài liệu, nơi có một dòng chữ đỏ thẫm:
"Đừng tin bất kỳ ai trong tòa soạn."
Cô giật mình, ngước nhìn quanh phòng. Cảm giác như có hàng trăm con mắt đang dõi theo.
Ai gửi thứ này? Tại sao lại cảnh báo cô?
Cô cắn môi, quyết định tạo bản sao ẩn. Ngón tay vừa chạm bàn phím, màn hình bỗng nhấp nháy điên cuồng. Con trỏ tự di chuyển. Trước mắt cô, từng tệp tin biến mất, như có bàn tay vô hình giật dây.
"Không!" - cô thốt lên, cố gắng ngắt kết nối. Nhưng máy tính không phản hồi.
Một dòng pop-up đen tuyền xuất hiện, chữ trắng nhảy múa:
"Trò chơi bắt đầu."
Cô rùng mình, vội rút USB. Nó nóng rẫy trong lòng bàn tay. Dữ liệu đã bị xóa sạch.
Chuông điện thoại bàn reo vang, xé tan sự im lặng.
Cô ấn nhận, cố giữ giọng bình tĩnh: "Alo?"
Một giọng nói biến dạng vang lên, như kim loại cọ xát: "Trả USB. Không thì cả tòa soạn chết."
Cô chết lặng. Đầu dây bên kia ngắt lịm.
Cô ngồi bất động. Lồng ngực thắt lại. Cô nhìn lên góc phòng - đèn camera an ninh nháy đỏ bất thường. Có kẻ đã xâm nhập hệ thống. Đang quan sát cô.
Phải rời đi ngay.
Cô tắt nguồn máy tính, thu vội túi xách. Khi bước ra hành lang, cô chạm mặt Cố Ngạn Đình - tổng biên tập, người thầy mà cô luôn kính trọng.
Ông ta cười hiền, giọng ấm như trà: "Tiểu Hạ, sắc mặt con kém thế? Nghỉ sớm đi."
Cô gượng đáp: "Vâng, sếp."
Nhưng lần đầu tiên, giọng nói ấm áp ấy khiến cô lạnh sống lưng. Lời cảnh báo "đừng tin bất kỳ ai" văng vẳng trong đầu. Cô nhìn sâu vào mắt ông - sau lớp kính, đôi đồng tử tối sẫm, không một gợn sóng.
Cô lách qua, bước nhanh về phía thang máy.
---
Cô không về thẳng nhà.
Suốt ba tiếng đồng hồ, cô lang thang qua những con phố nhỏ, len lỏi trong dòng người đông đúc. Cô thay đổi lộ trình liên tục, kiểm tra xem có bị theo dõi. Mỗi chiếc xe hơi đỗ bên đường, mỗi người qua lại đều khiến cô căng thẳng.
Mãi đến chiều tối, cô mới dám quay về căn hộ chung cư cũ ở quận Tĩnh An.
Cửa phòng khép hờ.
Tim cô hẫng một nhịp. Cô đẩy nhẹ, bên trong tan hoang: tủ quần áo mở toang, giấy tờ vương vãi khắp sàn, laptop cá nhân bị đập nát trên bàn. Mảnh kính vỡ lấp lánh dưới ánh đèn đường hắt qua rèm cửa.
Trên bàn ăn, một mảnh giấy trắng đặt ngay ngắn:
"Gọi số này nếu muốn biết về ông ngoại."
Bên dưới là một dãy số lạ.
Cô đứng sững.
Ông ngoại - cái tên suốt hai mươi năm không ai dám nhắc đến. Mẹ cô từng van nài: "Quên chuyện cũ đi, đừng đào mồ quá khứ." Nhưng cô chưa từng quên. Đêm nào cô cũng mơ thấy ông ngoại ngồi trước hiên nhà, nụ cười hiền hậu, nói với cô: "Tiểu Hạ, sự thật chỉ có ý nghĩa khi người ta dám nói ra."
Tay cô run run chạm vào mảnh giấy. Giữa hoảng loạn và phẫn nộ, một phần cô muốn gọi cảnh sát. Nhưng cô biết, từ lúc cắm USB, cô đã ở trong một cuộc chơi mà kẻ địch nắm mọi quy tắc. Cảnh sát có thể bảo vệ cô bao lâu?
Cô hít sâu, bấm số. Hồi chuông dài như vô tận.
Rồi một giọng trầm vang lên, méo mó như xuyên qua bộ lọc âm: "Cuối cùng cô cũng gọi."
"Ông là ai?" - cô cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng đầu ngón tay run lên.
"Tôi tên Zero. Và cô, Thẩm Tri Hạ, cô muốn biết ai đã giết ông mình không?"
Máu dồn lên thái dương, cô siết chặt điện thoại đến trắng bệch. Câu hỏi ấy đâm thẳng vào vết thương lòng.
Ngoài kia, màn mưa bắt đầu đập vào ô cửa kính, từng hạt như nhịp trống dồn dập. Căn phòng tối om, chỉ còn ánh sáng mờ từ màn hình điện thoại soi lên gương mặt nhợt nhạt của cô.
Im lặng kéo dài vài giây. Giọng nói ấy lại vang lên, lần này chậm rãi hơn:
"Tôi có mọi thứ cô cần. Nhưng cô phải tin tôi."
Thẩm Tri Hạ nhìn ra màn đêm giăng lối, nơi những giọt mưa quất vào kính như vô vàn mũi kim. Cô nghe rõ tiếng tim mình đập, và một giọng nói khác trong tâm trí - yếu ớt nhưng rõ ràng - thì thầm:
"Sự thật... bắt đầu từ đây."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện