Chương 2/15 · Dấu Xoắn Ốc Của Tham Vọng
Tác giả: Em Sâu
Sau cuộc gọi định mệnh đêm qua, Thẩm Tri Hạ không sao chợp mắt. Giọng nói méo mó của Zero vẫn văng vẳng bên tai:
"Cô muốn biết ai đã giết ông mình không?"
Câu hỏi ấy như một mũi dao cùn, cứa mãi vào vết thương lòng suốt hai mươi năm. Cô ngồi thừ người trước màn hình laptop đen ngòm, những dữ liệu về XH-27 đã bị xóa sạch, chỉ còn lại chiếc USB trống rỗng trên bàn.
Mưa đêm tạt vào ô kính, từng giọt lộp độp như nhịp trống thúc giục. Cô không thể ngồi yên. Sáng hôm sau, khi sương sớm còn vương trên mái hiên Bệnh viện Nhân Dân số 3, Thẩm Tri Hạ đã đứng trước cổng, ba lô con cóc trên vai, áo khoác giản dị, nhưng đôi mắt sắc lạnh sau gọng kính không mấy che giấu sự căng thẳng.
Cô bước vào khu vực phòng lưu trữ, nơi mùi thuốc sát trùng quyện lẫn bụi giấy cũ kỹ. Ánh đèn neon trắng nhợt hắt lên những dãy tủ hồ sơ cao ngất, không khí lạnh lẽo của bệnh viện khiến từng bước chân cô vang lên cô độc.
Cô nhanh chóng nhận ra một nữ điều dưỡng già đang cúi người xếp lại những tập bệnh án ố vàng. Đeo lên gương mặt vẻ lo lắng của người nhà bệnh nhân, cô nhẹ nhàng lên tiếng:
"Cô ơi, cháu cần tìm hồ sơ bệnh án của người nhà... Ông ấy từng dùng thuốc XH-27 ạ."
Điều dưỡng khựng tay, những ngón tay nhăn nheo bỗng cứng đờ. Bà ngước lên nhìn Thẩm Tri Hạ chằm chằm, ánh mắt đục ngầu ánh lên nỗi sợ hãi không hề che giấu.
Một thoáng im lặng nặng nề trôi qua. Rồi bà bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh vào một góc tối khuất sau dãy tủ. Giọng bà run run, thì thào như sợ ai nghe thấy:
"Cô đừng hỏi nữa. Ai hỏi đến XH-27 đều gặp chuyện. Có người biến mất, có người chết bất đắc kỳ tử. Cô còn trẻ, đừng dại dột."
Tim Thẩm Tri Hạ đập thình thịch, nhưng cô cố giữ vẻ mặt điềm tĩnh. Những lời cảnh báo ấy càng khẳng định cô đang đi đúng hướng. Cô nhẹ giọng, mang theo chút van lơn:
"Cháu chỉ muốn biết bác sĩ nào đã kê đơn thôi ạ. Cháu không làm phiền ai đâu."
Người điều dưỡng lưỡng lự, ánh mắt liếc nhanh ra hành lang vắng lặng. Cuối cùng, bà thở dài, dúi vào tay cô một mảnh giấy nhàu nát. Những nếp gấp dày đặc như đã bị vò đi vo lại nhiều lần.
"Đây, người phụ nữ này... bà ấy có thể biết. Nhưng đừng nói là tôi chỉ."
Trên giấy là dòng chữ nguệch ngoạc bằng bút bi xanh: "Lý Mỹ Quyên – Bệnh viện huyện 7".
Thẩm Tri Hạ thoáng thở phào, gấp gọn mảnh giấy cất vào túi áo. Nhưng khi cô vừa quay đi, điều dưỡng bỗng nắm tay cô, thì thào gấp gáp:
"Coi chừng. Họ theo dõi cô đấy."
Cô gật đầu cảm kích rồi bước nhanh ra khỏi bệnh viện. Không khí buổi sớm lành lạnh lùa vào cổ áo, cô rảo bước ra đường lớn bắt taxi.
Ngồi vào ghế sau, cô lặng lẽ quan sát qua gương chiếu hậu. Tim cô bắt đầu đập nhanh hơn khi nhận ra một chiếc sedan đen bóng loáng đang lăn bánh chậm rãi phía sau.
Ba ngã rẽ, chiếc xe vẫn bám riết, giữ khoảng cách đều đặn như một cái bóng vô hình.
Tài xế liếc gương, giọng lo lắng:
"Cô ơi, có xe bám đuôi kìa."
Thẩm Tri Hạ hít một hơi sâu. Hai mươi sáu năm làm phóng viên điều tra đã dạy cô cách giữ bình tĩnh trong những tình huống hiểm nghèo. Cô đáp, giọng chậm rãi và chắc nịch:
"Bác cứ đi thẳng. Đến ngã tư tiếp theo, rẽ phải gấp rồi dừng lại ngay."
Tay cô mở túi xách, nhanh chóng lấy điện thoại chụp vội biển số chiếc sedan rồi gửi vào email dự phòng – một thói quen an toàn cô luôn duy trì từ những vụ điều tra trước.
Ngón tay cô mò mẫm trong ba lô, chạm vào bình xịt hơi cay lạnh ngắt. Xe lao qua ngã tư, tài xế đánh lái gấp sang phải, bánh xe rít lên trên mặt đường nhựa.
Chiếc sedan đen chồm lên rồi mất hút sau dãy nhà. Thẩm Tri Hạ thở phào, nhưng cô biết sự an toàn này chỉ là tạm bợ. Họ sẽ còn quay lại.
Địa chỉ trên mảnh giấy dẫn cô đến một bệnh viện tuyến huyện cũ kỹ nằm khuất sau những con hẻm lầy lội.
Những bức tường ẩm mốc, mùi thuốc tẩy nồng nặc, và tiếng rên rỉ của bệnh nhân vọng ra từ các phòng bệnh ọp ẹp.
Thẩm Tri Hạ tìm đến phòng bệnh của Lý Mỹ Quyên. Trên chiếc giường sắt tróc sơn, người đàn bà góa với gương mặt khắc khổ và đôi mắt đỏ hoe đang thất thần nhìn ra cửa sổ.
Cô gõ nhẹ cửa, bước vào với nụ cười thận trọng:
"Chào bác, cháu là phóng viên. Cháu đang tìm hiểu về loại thuốc XH-27. Bác có thể cho cháu vài phút không ạ?"
Người đàn bà quay sang, ánh mắt cảnh giác lướt qua cô. Thẩm Tri Hạ chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế nhựa cạnh giường, giữ khoảng cách vừa đủ.
Cô không vội vã, chỉ nhẹ nhàng hỏi thăm sức khỏe và hoàn cảnh. Mãi đến khi bà già bắt đầu bớt đề phòng, cô mới khẽ nhắc đến cái tên XH-27.
Ngay lập tức, đôi mắt người đàn bà trợn lên, bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy tay cô đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nước mắt bà trào ra như vỡ đê:
"Chồng tôi... ông ấy chết một cách khó hiểu sau ba tháng dùng thuốc. Họ ép tôi ký giấy miễn trách, nếu không sẽ không chi trả viện phí. Họ bảo đó chỉ là tai biến, nhưng tôi biết... tôi biết thuốc đó có vấn đề!"
Thẩm Tri Hạ siết chặt tay bà, giọng cảm thông mà vẫn chuyên nghiệp:
"Bác kể cháu nghe, cháu có thể giúp bác. Tất cả những gì bác nhớ."
Cô bật máy ghi âm, để nó nhẹ nhàng nằm trong túi áo khoác. Những lời kể đứt quãng của người đàn bà dần phơi bày một hệ thống che giấu tàn nhẫn: những cuộc gọi đe dọa, những bác sĩ bỗng dưng thuyên chuyển, và cái chết lặng lẽ của chồng bà như một hồ sơ bệnh án bị bôi xóa. Cô vừa ghi âm vừa ghi chép nhanh vào cuốn sổ tay, đầu óc căng ra tiếp nhận từng chi tiết.
Đúng lúc ấy, đèn trong phòng đột ngột phụt tắt. Căn phòng chìm vào bóng tối mịt mùng. Tiếng chân dồn dập ngoài hành lang, mỗi bước càng lúc càng gần.
Lý Mỹ Quyên hoảng hốt kêu lên, nhưng Thẩm Tri Hạ đã kịp phản xạ. Cô đứng bật dậy, tay rút bình xịt hơi cay từ ba lô.
Cánh cửa bật mở, một bóng đen lao vào, tay lăm lăm một vật cứng như khúc cây. Không chần chừ, cô ấn mạnh bình xịt, một tia cay xè phun trúng mặt kẻ tấn công.
Tiếng rít đau đớn vang lên, hắn loạng choạng lùi lại, tay ôm mặt.
Tận dụng khoảnh khắc ấy, Thẩm Tri Hạ đạp đổ chiếc tủ thuốc cạnh cửa, tạo ra một chướng ngại vật rồi kéo Lý Mỹ Quyên chạy về phía cửa sau mà cô đã âm thầm quan sát từ lúc bước vào.
Cầu thang thoát hiểm tối om như họng quái vật, từng bước chân dội vào bê tông lạnh ngắt. Phía sau, tiếng đập cửa và giọng đàn ông gầm gừ vang lên giận dữ.
Thẩm Tri Hạ nghiến răng, tay không rời bà lão đang run rẩy. Họ lao ra con hẻm sau bệnh viện, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
Trước mặt, một chiếc xe không biển số đang nổ máy chờ sẵn, cửa sau bật mở như một lời mời gọi từ bóng tối. Không còn thời gian suy nghĩ, cô gần như ném mình vào trong, kéo theo Lý Mỹ Quyên.
Chiếc xe lao vút đi, để lại sau lưng những tiếng la hét và con hẻm tối đen. Trong khoang xe lạnh lẽo, Thẩm Tri Hạ thở dốc, ngực phập phồng như muốn nổ tung.
Cô nghiêng đầu, mắt chạm vào bóng lưng lạnh lùng của người cầm lái. Dáng ngồi thẳng tắp, đôi tay đeo găng đen nắm chặt vô lăng. Không một lời chào, không một cái quay đầu. Nhưng cô biết. Chính là Zero. Kẻ ẩn danh bí ẩn từ đêm qua.
Xe chạy qua những con đường vắng, ánh đèn đường hắt vào rồi lại vụt qua. Sau vài phút im lặng, anh đưa về phía sau một chiếc điện thoại.
Màn hình sáng trưng trong bóng tối, một email đã mở sẵn. Thẩm Tri Hạ run rẩy cầm lấy, đôi mắt mở to khi đọc từng dòng chữ. Từng chữ như những nhát dao cứa vào tim cô:
"Cố Ngạn Đình là kẻ đã viết bài vu khống ông ngoại cô."
Ông ngoại... Thẩm Hoài Nam... Cái tên mà suốt hai mươi năm cô chỉ dám gọi trong những cơn ác mộng. Cô bấu chặt tay vào ghế da, móng tay bật máu mà không hề hay biết.
Ký ức ngày xưa ùa về như sóng dữ: hình ảnh ông ngoại ngồi lặng lẽ trước bàn làm việc với xấp tài liệu dày cộm, ánh mắt buồn bã khi đọc bài báo vu khống, và cuối cùng là tang lễ lạnh lẽo chẳng mấy người đưa tiễn. Cổ họng cô nghẹn ứ, một tiếng nấc bật ra:
"Ông ơi..."
Rồi cô quay sang bóng lưng ấy, giọng vỡ òa giữa nỗi đau và sự phẫn uất:
"Anh là ai? Tại sao anh biết tất cả những điều này?"
Nhưng câu trả lời chỉ là tiếng động cơ gầm rú vọt lên khi xe tăng tốc. Màn đêm đen đặc ngoài kia như nuốt chửng chiếc xe, mang theo những bí mật còn chưa kịp hé mở.
Thẩm Tri Hạ ngồi bất động, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên má. Cô biết, từ giây phút này, không còn đường lui.
Sự thật về cái chết của ông ngoại, về XH-27, và về những kẻ đứng sau tất cả, cô phải đối mặt. Dù có phải trả giá bằng cả mạng sống.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện