Chương 11/15 · Dấu Xoắn Ốc Của Tham Vọng
Tác giả: Em Sâu
Sáng tháng Mười một, ánh nắng nhạt tràn qua cửa kính tầng mười hai của tòa soạn Tài Kinh Quan Sát.
Thẩm Tri Hạ đứng trước bàn làm việc, tay lướt nhẹ trên tập báo còn thơm mực. Trang nhất đập vào mắt dòng tít đậm: “Sự thật về XH-27: Hành trình hai mươi năm của một lời nói dối.” Bên dưới, dòng đề tặng nhỏ như một lời thì thầm: “Kính tặng ông ngoại, người đã gieo hạt giống công lý.”
Mọi ánh mắt trong tòa soạn đổ dồn về cô.
Đồng nghiệp im lặng. Có người đỏ hoe mắt. Không khí đặc quánh như một bản nhạc không lời, chỉ còn tiếng giấy sột soạt và hơi thở nén lại.
Chu Mẫn Nhi, tay vẫn quấn băng trắng, tiến đến. Cô ấy ôm chầm lấy Thẩm Tri Hạ, giọng nghẹn ngào:
“Chị Hạ, bài viết quá xuất sắc.”
Thẩm Tri Hạ khẽ vỗ vai đàn em. Nụ cười nhẹ như gió thoảng.
Nhưng trong lòng cô, sóng ngầm vẫn dậy.
Đây là bài báo cuối cùng của cô cho Tài Kinh Quan Sát.
Đơn từ chức đã nằm gọn trên bàn tổng biên tập mới từ sớm.
Vị tổng biên tập mới, một người đàn ông trung niên điềm đạm, nhìn cô với ánh mắt tiếc nuối. Ông cầm lá đơn, giọng trầm trầm:
“Tri Hạ, tạp chí cần những phóng viên như em.”
Cô lắc đầu. Từng lời buông ra rắn rỏi mà bình thản:
“Cảm ơn anh, nhưng em muốn đi con đường của riêng mình. Sự thật không thể bị trói buộc bởi bất kỳ tòa soạn nào.”
Ông thở dài. Cây bút trên tay dừng lại một nhịp rồi ký vào đơn.
Thẩm Tri Hạ cúi chào. Bước chân xoay đi không vấn vương.
Cô thu dọn đồ đạc.
Những cuốn sổ tay cũ kỹ. Bức ảnh chụp cùng đồng nghiệp ngày đầu vào nghề. Và cuốn nhật ký của ông ngoại – đã ngả màu thời gian, từng trang giấy mỏng như cánh ve.
Tần Bắc Thâm đứng chờ ở cửa. Anh khoác chiếc áo gió màu xám, dáng vẻ trầm tĩnh như một cái cây sau bão. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ mang hộp đồ giúp cô.
Khi bước ra thang máy, Thẩm Tri Hạ ngoái nhìn lần cuối.
Nơi này đã dạy cô rất nhiều. Nhưng giờ đây, cô cần một bầu trời khác.
Cánh cửa thang máy khép lại. Quá khứ lùi xa.
---
Chiều tà. Họ đến nghĩa trang ngoại ô.
Gió se lạnh. Hàng thông già rì rào như tiếng thì thầm của quá khứ. Những tia nắng cuối ngày vàng vọt, in bóng hai người đổ dài trên lối đi.
Thẩm Tri Hạ bước chậm, ôm tập báo trước ngực như ôm cả một lời hứa.
Trên bia mộ nhàu nhò màu rêu phong, dòng chữ “Thẩm Hoài Nam – Nhà nghiên cứu” vẫn kiêu hãnh đứng thẳng. Như chưa từng bị thời gian khuất phục.
Cô quỳ xuống. Đầu gối chạm thảm cỏ ẩm.
“Ông ngoại…”
Giọng cô vỡ ra trong tiếng nấc.
“Cháu đã viết lại sự thật. Bài báo này là lời xin lỗi của cháu, ông ngoại. Và là lời tuyên chiến với tất cả những kẻ coi sự thật là món hàng.”
Cô run run đặt tập báo lên mộ. Ngón tay vuốt ve tên ông.
Một cơn gió nhẹ thổi qua. Làm xao động ngọn cỏ non. Như có bàn tay vô hình vuốt ve mái tóc cô.
Cô òa khóc.
Từng giọt nước mắt rơi xuống, thấm vào đất lạnh.
Tần Bắc Thâm im lặng. Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía sau, bàn tay ấm áp lau vệt nước trên má cô. Rồi anh lặng lẽ rút nhang, thắp lên đặt trước bia.
Khói trầm bay lên, quyện vào gió.
Một lúc lâu, cô ngước lên.
Nụ cười lần đầu tiên trong nhiều năm hiện lên, không còn gượng gạo. Cô cảm nhận được ông đã thực sự yên nghỉ.
Khi cô đứng dậy, Tần nắm lấy tay cô. Giọng anh dịu dàng mà kiên định:
“Chúng ta về nhà thôi, bà xã tương lai. Và ngày mai, chúng ta bắt đầu chiến dịch minh oan cho ông.”
Cô gật đầu, siết chặt tay anh:
“Về nhà.”
Hai chữ ấy giờ đây mang một ý nghĩa thật khác.
---
Trên đường về trung tâm thành phố, họ ghé một văn phòng bất động sản ở Phố Đông.
Căn hộ nhỏ ở tầng ba, cửa sổ nhìn ra sông Hoàng Phố. Nắng chiếu vào, dát vàng sàn gỗ cũ.
Thẩm Tri Hạ bước vào, tay lướt trên bức tường trắng tinh. Đôi mắt cô sáng lên:
“Nơi này sẽ là Trung tâm Điều tra Sự thật.”
Tần Bắc Thâm mỉm cười. Anh lấy từ túi áo ra cây bút, đưa cho cô:
“Ký thôi, bà chủ tương lai.”
Họ cùng đặt bút ký vào bản hợp đồng. Những nét chữ đan xen nhau.
Khoảnh khắc ấy, điện thoại cô reo.
Một giọng nói nghiêm nghị vang lên:
“Chào cô Thẩm, tôi từ Bộ Y tế. Hồ sơ minh oan cho Thẩm Hoài Nam đã được phê duyệt. Chúng tôi muốn gặp cô vào sáng mai để bàn về buổi lễ chính thức.”
Cô áp ống nghe, tim đập mạnh. Hơi thở như ngưng lại.
Cô nhìn Tần, ánh mắt lấp lánh niềm hy vọng.
Sau khi ngắt máy, cô quay sang người yêu. Tay vẫn run run vì xúc động.
Tần nắm chặt tay cô hơn:
“Ngày mai, chúng ta sẽ đến đó. Cùng nhau.”
Họ bước ra ngoài ban công.
Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ con phố. Sông Hoàng Phố lấp lánh như dát bạc.
Cô tựa đầu vào vai anh. Gió thổi nhẹ, cuốn đi những phiền muộn cuối cùng.
“Chúng ta về nhà.”
Giờ đây, “nhà” không chỉ là một nơi trú ngụ. Đó là điểm bắt đầu của những cuộc chiến mới vì sự thật.
Ở đằng xa, thành phố lên đèn. Những vì sao đầu tiên nhấp nháy. Một ngày mới sắp bắt đầu. Và họ đã sẵn sàng.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện