Chương 10/15 · Dấu Xoắn Ốc Của Tham Vọng
Tác giả: Em Sâu
Mưa rơi trên ô cửa kính bệnh viện, từng giọt nặng trĩu như lòng Thẩm Tri Hạ.
Cô ngồi bên giường Tần Bắc Thâm, laptop mở trang tin tài chính. Dòng tít nhấp nháy: "Khủng hoảng thuốc tim mạch: Hàng triệu bệnh nhân hoang mang sau vụ Tinh Huy."
Cô siết chặt tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay.
Đã hai tuần kể từ khi Lục Trạch Nghiêu bị bắt, Tần thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Anh nằm đó, hơi thở đều đều, vết thương trên vai đã khép miệng nhưng gương mặt vẫn tái nhợt.
Cô nhớ lời cầu hôn trong xe cứu thương – lời hứa mong manh như sợi chỉ. Giờ anh đã qua cơn nguy kịch, nhưng lòng cô lại trĩu nặng những dằn vặt mới.
Bản tin nói về làn sóng phẫn nộ của bệnh nhân tim mạch, những ca cấp cứu vì thiếu thuốc thay thế XH-27.
Cô lật từng trang, mắt nhòe đi.
Đúng lúc này, Tần cử động, bàn tay trượt khỏi chăn, khẽ chạm vào cô.
"Tri Hạ, đừng tự trách mình."
Giọng anh yếu ớt nhưng ấm áp lạ thường. Cô giật mình, vội lau mắt.
"Anh tỉnh rồi? Để em gọi bác sĩ."
Anh lắc đầu, cố nở nụ cười:
"Anh khỏe rồi. Nhưng em thì không."
Cô im lặng. Anh nắm tay cô, ánh mắt thâm trầm quét qua màn hình.
"Chúng ta đã vạch trần tội ác, nhưng hậu quả không phải lỗi của em. Đó là lỗi của những kẻ đã giả mạo."
Tri Hạ rụt tay, giọng đắng chát:
"Nhưng chính em đã châm ngòi. Nếu em chờ thêm một chút, chuẩn bị phương án thay thế trước khi đăng bài..."
"Thì sẽ có thêm bệnh nhân chết vì thuốc độc."
Tần cắt ngang. Anh chống tay ngồi dậy, dù đau nhói.
"Em không phải thánh nhân. Sự thật cần được phơi bày, và chúng ta vẫn còn thời gian để sửa sai."
Cô cắn môi. Những lời anh nói đúng, nhưng cô vẫn không thể gạt bỏ cảm giác tội lỗi.
Ánh mắt cô rơi vào một email chưa mở trong hộp thư: tên người gửi là "Lâm Mỹ Hương" – mẹ cô. Đã năm năm họ không liên lạc, kể từ ngày bà tái hôn và bỏ mặc cô với ông bà ngoại.
"Em vẫn chưa mở?" Tần hỏi, giọng dịu dàng.
Cô lắc đầu:
"Em... không biết phải đối mặt thế nào."
Anh không ép, chỉ siết nhẹ vai cô.
"Vậy thì để từ từ. Giờ mình lo cho người sống trước."
Anh với tay lấy điện thoại, mở danh bạ.
"Anh có liên hệ với một chuyên gia của Bộ Y tế. Họ sẵn sàng phối hợp tìm thuốc thay thế và trấn an dư luận. Chúng ta sẽ không đứng ngoài cuộc."
Tri Hạ ngước nhìn, trong mắt lóe lên tia hy vọng. Cô gật đầu, lần đầu nở nụ cười yếu ớt:
"Cảm ơn anh."
---
Ba hôm sau, cơn mưa mùa thu trút xuống thành phố.
Tần đã đủ sức ra ngoài đi dạo. Anh dìu cô xuống công viên nhỏ sau bệnh viện, nơi những tán cây bàng đỏ rực dưới màn nước.
Cô mặc áo mưa, còn anh chỉ khoác vội chiếc áo bệnh nhân mỏng.
"Anh điên à? Ướt hết bây giờ!"
Cô càu nhàu, định kéo anh vào mái hiên.
Nhưng Tần bất ngờ quỳ xuống, ngay trên nền gạch lạnh ướt mưa.
Cô sững sờ.
"Tần Bắc Thâm, anh..."
Anh ngước lên, tay run run móc từ túi áo một vật nhỏ – chiếc nhẫn quấn vội bằng dây đồng, những sợi dây điện cũ kỹ đan vào nhau tạo thành hình xoắn ốc đơn sơ.
Mưa chảy dài trên má anh, hòa vào giọt nước lăn trên khóe mắt.
"Anh không có nhẫn kim cương, chỉ có trái tim đã chết đi sống lại vì em."
Giọng anh nghẹn lại, chân thành đến quặn thắt.
"Mười năm qua, anh sống như một bóng ma, chỉ mong có ngày được đứng trước em như thế này. Tri Hạ, lấy anh nhé?"
Cô đứng chết lặng. Mọi âm thanh của bệnh viện xa dần, chỉ còn tiếng mưa và nhịp tim đập điên cuồng.
Cô nhớ những lần anh biến mất, những lần anh xuất hiện cứu cô, và lời hứa trong xe cứu thương.
Cô bật khóc, nước mắt hòa vào mưa, gật đầu liên tục.
"Em đồng ý. Nhưng anh phải hứa, không được biến mất nữa."
Anh cười, ánh mắt sáng quắc:
"Anh sẽ là cái bóng của em, bám theo em cả đời."
Anh đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cô, nó vừa khít, như được đo bằng cả trái tim.
Cô ôm chầm lấy anh, mặc cơn mưa quất rát mặt.
---
Khi họ dìu nhau về phòng, Tri Hạ nhận được rung thông báo.
Vẫn là email của mẹ. Lần này, cô mở.
Dòng chữ ngắn ngủi:
"Tri Hạ, mẹ xin lỗi. Cho mẹ gặp con một lần. Mẹ đã sai rồi."
Cô đọc đi đọc lại, tay run.
Tần ôm cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô.
"Em muốn trả lời thế nào?"
Cô lau nước mắt, hít một hơi dài.
"Em sẽ gặp bà ấy. Nhưng chưa phải bây giờ."
Cô quay sang anh, ánh mắt kiên định:
"Còn bài báo cuối cùng... chúng ta sẽ cùng viết. Cho ông ngoại."
Tần nắm tay cô, chiếc nhẫn dây đồng ấm lên trong lòng bàn tay.
"Anh sẽ giúp em. Và dù có chuyện gì, chúng ta sẽ không bao giờ cô độc nữa."
Xa xa, tiếng còi xe cứu thương lại vang lên, như nhắc nhở về những sự thật vẫn chưa được phơi bày, nhưng họ đã sẵn sàng bước tiếp.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện