Chương 13/15 · Dấu Xoắn Ốc Của Tham Vọng
Tác giả: Em Sâu
Sáu tháng sau lễ minh oan cho ông ngoại, văn phòng Trung tâm Điều tra Sự thật trên tầng 20 tòa nhà Phố Đông tràn ngập nắng sớm.
Thẩm Tri Hạ đứng bên khung cửa kính lớn, ly cà phê đen tỏa khói trên tay, nhìn dòng xe chen chúc phía dưới như những con kiến nhẫn nại. Lòng cô nhẹ tênh. Thành công từ vụ vạch trần đường dây buôn nội tạng cách đây ba tuần đã mang về cho trung tâm khoản tài trợ đầu tiên từ Quỹ Phát triển Báo chí Độc lập. Cảm giác được làm chủ, được theo đuổi sự thật mà không cần khom lưng trước bất kỳ thế lực nào, thật đáng giá từng giọt mồ hôi.
Chu Mẫn Nhi, cánh tay còn quấn băng trắng tinh, ôm chồng hồ sơ bước vào, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt vẫn còn chút bầm tím mờ. "Chị Tri Hạ, em vừa phỏng vấn online một bác sĩ ở Bình Dương, hình như có khuất tất trong đợt đấu thầu thuốc."
"Từ từ đã, Mẫn Nhi. Hôm nay chúng ta có cuộc họp quan trọng." Tri Hạ quay lại, ánh mắt lướt qua Tần Bắc Thâm đang cắm cúi bên dàn máy chủ. Anh vẫn như mọi khi, im lặng và cảnh giác, nhưng cô nhận ra nét căng thẳng trên khuôn mặt góc cạnh ấy. Gần đây, anh thường thức trắng đêm để gia cố hệ thống bảo mật, nói rằng "cảm giác bị theo dõi" chưa bao giờ nguôi. Cô hiểu, vết thương mười năm ẩn trốn không dễ liền.
Cuộc họp bắt đầu, chỉ có ba người họ. Tri Hạ hăng hái vẽ ra kế hoạch mở rộng, tuyển thêm hai phóng viên trẻ, thậm chí tính đến việc mở cả mảng video điều tra. Tần Bắc Thâm chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. Đến khi Chu Mẫn Nhi reo lên: "Hay quá, như vậy chúng ta sẽ có sức ảnh hưởng lớn hơn!", anh mới lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng dứt khoát:
"Cẩn thận. Nhà tài trợ mới có vẻ hào phóng, nhưng điều tra sơ bộ của anh cho thấy bọn họ từng có quan hệ làm ăn với một tập đoàn xây dựng. Chúng ta vừa mới thoát khỏi trò chơi của Cố Ngạn Đình, đừng vội tin bất cứ ai."
Tri Hạ thoáng cau mày. Cô không thích bị dội nước lạnh trước ý tưởng, nhưng lý trí mách bảo anh nói đúng. "Vậy ý anh là không nhận tài trợ?"
"Nhận, nhưng phải có điều kiện. Họ không được can thiệp vào nội dung điều tra. Em phải nhớ bài học từ USB năm ngoái: đôi khi sự thật được gửi đến không phải lúc nào cũng sạch sẽ." Tần nhấn mạnh.
Cô gật đầu, siết nhẹ tay anh dưới bàn. "Được, em sẽ yêu cầu điều khoản độc lập tuyệt đối."
Không khí vừa lắng xuống thì điện thoại bàn reo. Chu Mẫn Nhi ra nhận bưu kiện, quay vào với một gói giấy nâu không tên. "Lại gửi cho chị này, không có địa chỉ người gửi." Cô đưa cho Tri Hạ.
Tim Tri Hạ đập mạnh. Cô chậm rãi xé lớp giấy, bên trong là một chiếc USB màu đen tuyền, không logo, không ký hiệu – chỉ có một mẩu giấy nhỏ với dòng chữ in đậm: "Sự thật tiếp theo, chỉ dành cho người dũng cảm."
Tần Bắc Thâm lập tức đứng dậy, ánh mắt tối sầm. Anh giằng lấy chiếc USB, săm soi từng milimet. "Có thể là bẫy. Có chất nổ không? Hay mã độc?"
Tri Hạ nhìn anh, rồi nhìn chiếc USB đen nằm cô độc trên bàn. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, nhưng đồng thời, ngọn lửa tò mò cũng bùng lên. "Lại một USB nặc danh. Lần này là cơ hội hay cạm bẫy?" Cô thì thầm. Cả hai nhìn nhau, khóe môi cùng nhếch lên một nụ cười mỏng: họ biết, trò chơi chưa bao giờ kết thúc. Nhưng trong mắt Tần, cô thoáng thấy chút bất an như linh cảm một cơn bão mới đang đến.
Anh lắc đầu, giọng căng cứng: "Không mở ở đây. Phải cách ly mạng. Đưa anh sang phòng lab riêng."
"Nhưng lỡ nó chứa dữ liệu gấp thì sao? Em không muốn bỏ lỡ manh mối nào." Tri Hạ phản ứng ngay.
"Và lỡ nó là phần mềm gián điệp của Lục Trạch Nghiêu thì sao? Em có chắc hắn ta ngồi tù mà không có đồng minh?" Tần đáp trả, lần này giọng đanh hơn.
Cuộc tranh luận nổ ra. Chu Mẫn Nhi lặng lẽ lùi ra ngoài, biết hai người họ cần không gian riêng. Tri Hạ đứng dậy, bước đến gần anh, ánh mắt sắc lạnh: "Bắc Thâm, anh có còn dám mạo hiểm vì sự thật không? Hay mười năm đã biến anh thành người chỉ biết sợ hãi?"
Câu hỏi như nhất dao cứa vào vết thương cũ. Tần khựng lại, tay nắm chặt thành quả đấm. Anh nhìn cô, đôi mắt thâm trầm bỗng phủ một màn sương. "Anh sợ mất em, Tri Hạ. Đó mới là điều duy nhất anh sợ." Giọng anh khàn đặc. "Nhưng... nếu em đã quyết, anh sẽ làm theo cách của anh. Để anh kiểm tra trong môi trường an toàn. Nếu có bẫy, anh sẽ phá."
Cô sững lại. Cơn giận bỗng tan biến, thay vào đó là một nhói lòng. Cô bước tới, vòng tay ôm anh từ phía sau, áp má vào lưng áo sơ mi còn vương mùi thuốc súng mờ nhạt. "Em xin lỗi. Nhưng em không thể ngồi yên khi có thêm một sự thật nào bị chôn vùi. Ông ngoại từng dạy..."
"Anh biết." Tần ngắt lời, quay lại đối diện cô. "Vậy chúng ta sẽ cùng làm. Nhưng lần này, không ai được bỏ ai lại phía sau. Hứa với anh đi."
"Đồ ngốc, đó là điều hiển nhiên." Cô nhéo nhẹ má anh, nụ cười trở lại, dù trong lòng vẫn nặng trĩu.
Cuối cùng, họ thống nhất: Tần mang USB vào phòng lab cách ly, quét toàn bộ. Sau hai giờ căng thẳng, anh trở ra, sắc mặt phức tạp. "Không có mã độc, nhưng dữ liệu được mã hóa nhiều lớp. Anh mới giải mã được một phần – đó là danh sách những khoản chuyển tiền khổng lồ liên quan đến một dự án xây dựng cầu đường ở quận 9. Có tên cả quan chức cấp cao."
Tri Hạ cầm lấy bản in, mắt nhíu lại. Một chuỗi số ở góc phải bỗng làm cô sững người. Nó trùng khớp với mã dự án cũ của Tinh Huy Dược Nghiệp. Cả hai nhìn nhau, cùng thốt lên: "Lục Trạch Nghiêu."
Không khí phòng họp như đông cứng. Chuỗi ký ức về gã tình cũ phản bội, về những mạng người bị cướp đi, lại ùa về. Tần siết chặt bàn tay cô, hơi ấm từ lòng bàn tay anh trấn giữ cô lại với hiện tại. "Anh sẽ điều tra xem trong tù, hắn có đồng minh bên ngoài không. Em và Mẫn Nhi nên bắt đầu bằng cách tiếp cận dưới vỏ bọc phóng viên mảng phát triển đô thị."
Cô gật đầu, môi mím chặt. Sự quyết tâm lại bừng cháy, nhưng lần này có thêm sự tỉnh táo. "Được. Và lần này, chúng ta sẽ không cho bất kỳ cơ hội nào để họ lợi dụng."
Chiều muộn, khi nắng đã chuyển sang màu vàng cam, Tri Hạ và Tần đứng tựa lan can ban công tầng 20. Gió từ sông Hoàng Phố thổi lên mát rượi, mang theo tiếng còi tàu xa vời. Cô tựa đầu vào vai anh, hỏi khẽ: "Anh có sợ không?"
"Có em, anh không sợ gì cả. Nhưng em phải hứa, lần này chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau, không ai bỏ ai lại phía sau." Anh vòng tay ôm chặt cô, giọng ấm áp như hứa hẹn.
Cô ngước lên, nhéo má anh một cái thật đau. "Đồ ngốc, em bảo rồi, đó là điều hiển nhiên mà." Họ cùng cười, tiếng cười thanh thoát tan vào gió.
Nhưng khi cả hai quay vào trong, chuẩn bị trở lại công việc, điện thoại của Tần rung lên một tin nhắn từ số lạ. Màn hình hiện dòng chữ ngắn ngủi nhưng nặng như đá tảng: "Chúc các bạn điều tra vui vẻ. Nhưng cái giá của sự thật không rẻ."
Họ nhìn nhau, bàn tay tự động siết chặt. Ánh mắt Tri Hạ kiên định mà đầy cảnh giác, còn trong đáy mắt Tần, nỗi bất an lại trở về, sâu hun hút. Thành phố bên dưới đã lên đèn, lấp lánh như một ván cờ mới, và họ biết, chỉ vừa mới bắt đầu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện