Chương 14/15 · Dấu Xoắn Ốc Của Tham Vọng
Tác giả: Em Sâu
Một năm trước, đêm hôm đó.
Thẩm Tri Hạ vẫn nhớ như in ánh mắt của Tần Bắc Thâm khi anh đọc tin nhắn. Nét mặt anh không hốt hoảng — chỉ lạnh đi vài độ, ngón tay siết chặt điện thoại đến trắng bệch. Cô biết ánh mắt đó. Nó giống hệt cái cách anh nhìn màn hình máy tính mười năm trước, trước khi cả thế giới của anh sụp đổ.
Nhưng lần này, họ không chạy trốn.
Họ phản công.
Hai tuần sau tin nhắn đe dọa, Trung tâm Sự thật phối hợp với cục cảnh sát mạng lần ra danh tính kẻ gửi — một cựu nhân viên của Tinh Huy Dược Nghiệp, bị Lục Trạch Nghiêu sa thải, ôm hận muốn trả thù. Hắn không có đồng minh thực sự, chỉ là một kẻ cô độc với vài kỹ năng công nghệ thô sơ. Cuộc vây bắt diễn ra trong một con hẻm tối ở Phố Đông, nơi Tần Bắc Thâm lần đầu tiên sau mười năm đứng dưới ánh đèn đường mà không cần che mặt. Hắn bị bắt, lời đe dọa hóa thành hư vô.
Nhưng ký ức thì không dễ tan biến.
Vết sẹo để lại trong lòng họ là một thứ cảnh giác âm ỉ, như ngọn lửa nhỏ không bao giờ tắt hẳn. Nó là lý do Tần Bắc Thâm cài đặt hệ thống camera quanh nhà, là lý do mỗi sáng anh đều kiểm tra nhật ký an ninh trước khi pha cà phê, và là lý do thỉnh thoảng, trong một khoảnh khắc bất chợt, đôi mắt anh lại quét qua cửa sổ như thể chờ đợi điều gì đó không lành.
Nhưng họ đã chọn sống tiếp. Chọn bình thường. Chọn hạnh phúc.
*
Một năm sau.
Ánh nắng cuối tuần len qua rèm cửa, nhảy múa trên gối. Thẩm Tri Hạ trở mình, tay với sang bên cạnh — trống không. Cô mở mắt, theo thói quen liếc nhìn màn hình an ninh gắn trên tường. Tất cả các ô camera đều xanh. Không có cảnh báo.
Cô thở ra một hơi, rồi mỉm cười.
Một năm rồi. Một năm kể từ khi họ dọn về căn hộ này với danh phận vợ chồng. Một năm của những buổi sáng thức dậy bên nhau, của những lần cãi vã vu vơ rồi làm lành bằng trà sữa tự nấu, của những đêm anh ôm cô thật chặt như sợ cô tan biến. Bình yên đến mức đôi khi cô quên mất họ đã từng đứng bên bờ vực.
Nhưng sáng nay, mùi khét từ bếp kéo cô về thực tại.
Cô kéo vội áo choàng, rón rén ra cửa bếp. Cảnh tượng trước mắt khiến cô phải bụm miệng. Tần Bắc Thâm, người đàn ông có thể viết ra những đoạn code phức tạp nhất, đang loay hoay với chiếc chảo như một đứa trẻ. Bột mì vương trên má, vỏ trứng rơi lẫn vào bát, còn cái trứng trong chảo thì đang cháy cạnh. Anh lầm bầm, gương mặt căng thẳng như đang debug một lỗi hệ thống chết người.
Cô khoanh tay, dựa vào khung cửa, giả giọng nghiêm nghị: “Anh mà làm hỏng bữa sáng của em, em phạt đấy.”
Tần Bắc Thâm giật bắn, quay ngoắt lại. Gương mặt lấm lem của anh vụt sáng, đôi mắt thoáng ngại ngùng nhưng sâu trong đó là tia ấm áp quen thuộc. Anh không đáp lời. Chỉ lặng lẽ nhấc cái chảo cháy sang một bên, bưng ra một đĩa trứng chiên méo mó, và đặt lên bàn cùng hai tô mì gói bốc khói.
“Ông xã của em đúng là thiên tài phá bếp.” Cô bật cười, tiến lại gần.
Anh nhìn cô, khóe môi hơi cong — đó là nụ cười hiếm hoi mà chỉ cô mới được thấy. Tay anh rút từ túi áo ra chiếc điện thoại, chạm vào màn hình. Camera trước cửa hiện lên, rồi camera ban công, rồi camera hành lang. Tất cả đều tĩnh lặng. Anh tắt màn hình, ngồi xuống bàn.
Thẩm Tri Hạ im lặng một nhịp. Cô biết anh làm vậy mỗi sáng. Giống như một nghi thức. Cô không hỏi, chỉ ngồi đối diện, cùng húp xì xụp tô mì.
Hơi nước phả lên mặt kính, tạo thành màn sương mờ ảo. Ánh nắng ban mai trải dài trên sàn gỗ, nhuộm căn phòng một màu ấm áp.
“Kỷ niệm ba tháng ngày cưới, bà xã ạ.” Anh đột nhiên lên tiếng, gắp miếng trứng chiên đặt vào bát cô. Giọng anh trầm thấp, như nói với chính mình.
Cô phì cười, suýt sặc: “Ai đời kỷ niệm bằng mì gói?”
“Do anh nấu.”
Chỉ ba chữ, mà lòng cô ngọt lịm. Đúng là đồ ngốc. Nhưng là đồ ngốc của riêng cô.
Những ngày tháng sóng gió đã lùi xa, chỉ còn những phút giây như thế này, bình dị mà đầy ắp yêu thương. Nhưng trong lúc cô cúi xuống ăn, ánh mắt anh lại một lần nữa lướt qua điện thoại. Chỉ một giây. Rồi anh quay đi, cầm đũa gắp thêm mì cho cô, như chưa hề có gì.
Cô không bỏ lỡ điều đó.
*
Buổi chiều, mâu thuẫn nhỏ bùng lên.
Tần Bắc Thâm ngồi lỳ trước máy tính từ sáng, đôi mắt dán chặt vào những dòng lệnh. Không phải code cho nền tảng mới của Trung tâm — mà là một bản vá bảo mật thứ ba trong tuần. Anh muốn mọi thứ phải tuyệt đối. Không một kẽ hở nào.
Thẩm Tri Hạ gọi ăn trưa, anh không nghe. Cô bưng salad vào tận nơi, anh vẫn không ngẩng lên. Cô đứng đó, nhìn bóng lưng anh, và một cảm giác quen thuộc trỗi dậy — không phải giận dữ, mà là lo lắng. Cô hiểu nỗi ám ảnh của anh. Nhưng cô không muốn nó nuốt chửng cuộc sống của họ.
“Ông xã.” Cô đặt đĩa xuống, giọng điềm tĩnh. “Anh đã kiểm tra hệ thống ba lần hôm nay rồi.”
“Chỉ là một lỗi nhỏ.” Anh đáp, không quay đầu.
“Lỗi đó có thật không?”
Tần Bắc Thâm khựng tay trên bàn phím. Một khoảng lặng.
“Không.”
Cô bước tới, đặt tay lên vai anh. “Vậy thì tắt máy. Đi ăn trưa với em.”
Anh ngồi im vài giây, rồi từ từ đẩy ghế đứng dậy. Khuôn mặt anh không lộ cảm xúc, nhưng đôi mắt lại chất chứa một nỗi niềm khó nói. Họ ngồi vào bàn, ăn trong im lặng. Chỉ có tiếng nĩa chạm đĩa.
“Anh xin lỗi.” Cuối cùng, anh cất tiếng.
Cô nhìn anh. “Vì chuyện gì?”
“Vì vẫn còn sợ.”
Cô buông nĩa, nắm lấy tay anh. Ngón tay anh lạnh ngắt. “Chúng ta đã bắt được hắn rồi. Không còn ai đe dọa nữa.”
“Anh biết.” Anh siết tay cô, giọng khàn đặc. “Nhưng lỡ như…”
“Lỡ như có lần nữa, chúng ta lại cùng nhau đối mặt.” Cô cắt lời, mắt kiên định. “Anh không phải một mình nữa, Tần Bắc Thâm. Em ở đây. Và em cần anh ở đây, không phải trong những dòng code.”
Anh im lặng rất lâu. Rồi anh gật đầu — một cái gật rất nhẹ, như thể vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Họ không nói thêm gì, nhưng bàn tay vẫn đan vào nhau suốt bữa ăn.
Tối hôm đó, khi anh đi tắm, Thẩm Tri Hạ lặng lẽ mở ngăn tủ nhỏ cạnh giường. Tay cô run run lấy ra một que thử thai. Hai vạch đỏ hiện rõ mồn một. Tim cô đập thình thịch. Một sinh linh bé nhỏ đang lớn dần trong cô. Cô muốn kể cho anh ngay lập tức, nhưng lại muốn một khoảnh khắc thật đặc biệt. Một điều gì đó mà cả hai sẽ nhớ mãi.
*
Cuối tuần, họ ra biển.
Hoàng hôn buông xuống như một tấm lụa cam pha tím. Sóng vỗ nhẹ vào bờ cát trắng, để lại những đường ren bọt trắng. Tần Bắc Thâm cởi giày, dùng ngón chân vẽ lên cát ướt một trái tim lớn, bên trong nắn nót: “Bắc Thâm ♥ Tri Hạ”.
Sóng ùa lên, cuốn trôi nét cát.
Thẩm Tri Hạ thoáng buồn: “Mất rồi.”
Anh không nói gì. Chỉ vòng tay qua vai cô, kéo cô sát vào lòng. Hơi ấm từ anh như một lời khẳng định không cần ngôn từ. Họ đứng như thế, nhìn mặt trời khuất dần sau đường chân trời.
Rồi anh bất ngờ lùi lại một bước, quỳ một chân xuống cát.
Thẩm Tri Hạ sững người.
Anh lấy từ túi áo ra chiếc hộp nhung nhỏ, mở ra, bên trong là chiếc nhẫn kim cương lấp lánh. “Lần này là nhẫn thật.” Giọng anh run run, nhưng ánh mắt thì vững vàng. “Thẩm Tri Hạ, cảm ơn em đã đồng ý lấy anh một lần. Nhưng anh muốn cầu hôn em thêm ngàn lần nữa, vì em xứng đáng với tất cả những gì đẹp đẽ nhất. Lấy anh nhé, một lần nữa?”
Nước mắt cô lăn dài. Cô vừa khóc vừa cười, giơ tay cho anh đeo nhẫn. “Đồ ngốc. Lần trước em đã đồng ý rồi mà.”
“Nhưng lần này có nhẫn.” Anh khẽ cười — nụ cười hiếm hoi mà ấm áp như nắng chiều.
Cô ôm chầm lấy anh. Giữa tiếng sóng vỗ, cô cúi xuống, thì thầm vào tai anh: “Em có thai rồi.”
Tần Bắc Thâm sững người. Một giây. Hai giây. Cả thế giới như ngưng đọng.
Rồi anh bế thốc cô lên, xoay vòng tròn. “Anh sắp làm bố!” Anh hét lên, giọng nghẹn lại vì hạnh phúc. Tiếng hét hòa vào tiếng sóng, vào tiếng pháo hoa bắt đầu nở rộ trên bầu trời đêm.
Pháo hoa rực rỡ — đỏ, xanh, vàng — vẽ những đường cong lung linh. Cô ôm chặt cổ anh, nước mắt hạnh phúc lăn dài. Họ cùng ngước lên, đắm chìm trong ánh sáng huy hoàng.
Nhưng khi màn pháo hoa kết thúc, khi bãi biển chỉ còn ánh trăng và tiếng sóng, điện thoại của Tần Bắc Thâm rung lên.
Một cuộc gọi từ số lạ.
Anh nhìn màn hình. Cô cũng nhìn. Nụ cười trên môi họ chưa tắt, nhưng trong mắt đã thoáng bóng mây.
Tần Bắc Thâm nghe máy, không nói gì. Đầu dây bên kia im lặng — rồi ngắt kết nối.
“Ai vậy?” Thẩm Tri Hạ hỏi, tay vô thức siết chặt áo anh.
Anh lắc đầu, nhét điện thoại vào túi. “Không biết. Có thể là nhầm số.”
Nhưng họ đều biết, trong thế giới của họ, không có cuộc gọi nào là tình cờ.
Họ đứng lặng một lúc, gió biển thổi lạnh. Rồi Thẩm Tri Hạ nắm lấy tay anh, đặt lên bụng mình. “Dù có chuyện gì, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua. Anh, em, và con.”
Ánh mắt Tần Bắc Thâm cuối cùng cũng dịu lại. Anh hôn lên trán cô, thật lâu. “Ừ. Cùng nhau.”
Sóng vẫn vỗ bờ đều đặn, như tiếng cười của cả vũ trụ chào đón một sinh linh bé nhỏ sắp đến. Nhưng đâu đó phía xa, bóng đêm vẫn còn những điều chưa nói. Họ quay lưng về phía thành phố, nơi những vụ án cũ có thể đã khép lại, nhưng những bí mật mới có thể vừa bắt đầu.
Pháo hoa đã tàn, nhưng tình yêu và lòng can đảm của họ thì chưa bao giờ lụi tắt.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện