Chương 15/15 · Dấu Xoắn Ốc Của Tham Vọng
Tác giả: Em Sâu
Sáng sớm, ánh nắng đầu thu len qua khe rèm, hắt những vệt vàng nhạt xuống sàn gỗ căn hộ Phố Đông. Thẩm Tri Hạ ngồi bên nôi, tay nhẹ nhàng vỗ về con gái nhỏ đang quấy khóc.
"Niệm Chân, con có biết vì sao mẹ đặt tên con như vậy không?" Cô thì thầm, giọng dịu dàng như sợ vỡ tan khoảnh khắc mong manh. "Vì sự thật là thứ duy nhất mẹ muốn con theo đuổi cả đời."
Đôi mắt trẻ thơ, trong veo như giọt sương, thoáng lóe lên vẻ như thấu hiểu, rồi lại nhăn nhó khi cơn đau mọc răng kéo tới. Tần Bắc Thâm từ bếp bước ra, tay cầm bình sữa còn vương vụn bột trắng, áo sơ mi nhàu nhĩ trễ một vạt.
"Sữa đây. Nhưng anh lỡ làm đổ nửa hộp rồi," anh cười gượng, vẻ mặt đầy áy náy.
Cô phì cười, nhận lấy bình, khẽ lắc đầu. "Hôm nay là ngày trọng đại, anh định ra mắt trung tâm trong bộ dạng này sao?"
Anh gãi đầu, quay vào phòng thay đồ, dáng vẻ lúng túng khiến cô bật cười thành tiếng. Nụ cười ấy vang lên trong căn bếp ngập nắng, xua tan bao mệt mỏi. Trước khi rời nhà, Thẩm Tri Hạ bế con, mắt dừng lại trên tấm ảnh ông ngoại đặt trang trọng trên bàn làm việc. Ánh mắt cô kiên định, như tiếp thêm sức mạnh từ quá khứ.
Cả ba cùng bước ra khỏi cửa, nơi thành phố đang vươn mình trong nắng mới.
*
Trụ sở mới của Trung tâm Điều tra Độc lập nằm trên tầng cao, với những ô cửa kính rộng hướng ra sông Hoàng Phố. Không khí buổi sáng lẽ ra phải rộn ràng, nhưng giờ lại căng như dây đàn. Chỉ còn ba mươi phút nữa là buổi ra mắt nền tảng kết nối người tố giác – đứa con tinh thần mà họ đã ấp ủ suốt một năm qua – chính thức bắt đầu.
Nhưng hệ thống đang ì ạch từng nhịp.
"Máy chủ chính quá tải! Lượng truy cập thử nghiệm vượt ngưỡng dự báo!" Một kỹ sư trẻ hoảng hốt hét lên.
Tiếng bàn phím lạch cạch dồn dập như mưa rào, những khuôn mặt đẫm mồ hôi bấu chặt vào màn hình. Thẩm Tri Hạ ôm chặt Niệm Chân, cảm nhận cơ thể bé nhỏ khẽ cựa mình, rồi quay sang Tần Bắc Thâm. Ánh mắt hai người giao nhau trong tích tắc – không cần lời, họ đã hiểu.
Tần Bắc Thâm lập tức vào vị trí, gạt đám dây cáp lộn xộn, mắt dán vào dòng lệnh đang nhảy múa. "Phân tán máy chủ, kích hoạt cụm dự phòng. Giảm độ trễ xuống dưới 50 mili giây," giọng anh trầm và lạnh, nhưng từng chữ đều chính xác như một lưỡi dao.
Thẩm Tri Hạ bình tĩnh bước quanh phòng, tay vẫn vỗ nhẹ lưng con. "Chúng ta đã vượt qua bao sóng gió. Một trục trặc nhỏ không thể cản bước." Giọng cô ấm áp, lan tỏa như dòng nước mát, khiến những nhịp tim đang loạn dần tìm lại tiết tấu.
Ánh mắt cô lướt qua tủ kính, nơi chiếc USB màu đỏ – chiếc USB đầu tiên gửi đến cô hai năm trước – vẫn nằm đó như một chứng nhân lặng lẽ. Nó nhắc cô nhớ về hành trình đã qua, về nỗi oan của ông ngoại, về những đêm trắng cùng Tần Bắc Thâm lần theo sự thật.
Đúng chín giờ, màn hình giám sát chuyển xanh. Hệ thống hoạt động trơn tru. Cánh cửa hội trường mở ra, ánh sáng tràn vào như một lời chào.
*
Trên bục phát biểu, Thẩm Tri Hạ khoác bộ vest trắng tinh khôi – màu của sự thật, như cô vẫn nói. Cô hít một hơi thật sâu, để những ký ức ùa về.
"Hai năm trước, tôi nhận được một chiếc USB nặc danh. Nó đã thay đổi cuộc đời tôi." Giọng cô trầm ấm, chậm rãi, chạm vào từng ngóc ngách thinh lặng của hội trường. "Đêm đó, tôi đã tự hỏi: Ai gửi nó? Tại sao lại là tôi? Nhưng rồi tôi hiểu, sự thật không chọn người – nó chỉ tìm đến những ai dám lắng nghe."
Cô kể về hành trình điều tra, về những lằn ranh sinh tử, về cái đêm căn hộ bị đột nhập và tin nhắn cứu mạng từ Zero. Nhắc đến ông ngoại, giọng cô nghẹn lại, khóe mắt cay cay. Cô thoáng thấy trong đám đông một bóng dáng quen thuộc với đôi mắt lạnh lẽo, nhưng chỉ là một thoáng. Cô chớp mắt, siết chặt micro:
"Mỗi người trong chúng ta đều có thể là người gửi USB. Sự thật không thuộc về riêng ai. Hôm nay, chúng tôi muốn trao cơ hội đó cho mọi công dân – một nền tảng nơi tiếng nói của các bạn được lắng nghe, được bảo vệ."
Cô bế Niệm Chân lên sân khấu. Bé con ngơ ngác nhìn đám đông, đôi tay nhỏ xíu vẫy vẫy. Tần Bắc Thâm lặng lẽ tiến lại phía sau, ánh mắt anh tự hào và ấm áp. Cả hội trường vỡ òa trong tiếng vỗ tay như sấm. Chu Mẫn Nhi – với vết thương ở tay đã thành sẹo mờ – ngồi hàng ghế đầu, mắt đỏ hoe, miệng mỉm cười.
*
Ngay sau sự kiện, khi dòng người vẫn còn hân hoan, điện thoại Thẩm Tri Hạ rung lên. Một tin nhắn mã hóa, lớp vỏ bảo mật khiến tim cô thắt lại. Cô mở, và dòng chữ hiện ra:
"Thuốc giả đang g/i/ế/t người ở đây. Hãy đến...."
Cô đọc đi đọc lại, bàn tay siết chặt điện thoại đến trắng bệch. Tần Bắc Thâm tiến lại, liếc qua màn hình, sắc mặt anh tối sầm.
"Không được." Anh kéo cô vào phòng riêng, đóng cửa lại. "Anh không đồng ý. Có thể là bẫy của tàn dư Tinh Huy. Con còn quá nhỏ. Em không thể mạo hiểm."
"Đây là sứ mệnh của chúng ta!" Cô quay phắt lại, giọng run run nhưng đầy cương quyết. "Anh nghe thấy không? Người ta đang chết. Em không thể làm ngơ."
"Còn anh không thể mất em và con!" Giọng Tần Bắc Thâm gằn lên, lần đầu tiên sau bao năm, cô thấy trong mắt anh nỗi sợ hãi thật sự. "Em không được phép coi mạng sống của mình là vật thí nghiệm cho lòng dũng cảm."
Những lời nói như những nhát dao cứa vào thinh lặng. Thẩm Tri Hạ nhìn anh, nước mắt chực trào. Cô biết anh đúng, nhưng cô cũng biết mình không thể quay lưng.
"Còn em không thể để thêm bất kỳ người vô tội nào chết oan, như ông ngoại." Giọng cô vỡ ra. "Em xin lỗi, nhưng em phải đi."
Im lặng kéo dài như một thế kỷ. Rồi Tần Bắc Thâm thở dài, bước tới, nắm lấy tay cô. Những ngón tay anh lạnh và run.
"Vậy chúng ta cùng đi. Cả nhà mình. Anh sẽ bảo vệ em và con."
Cô sững người, nhìn sâu vào mắt anh. "Anh không sợ sao?"
"Chỉ cần bên em và con, anh không sợ gì." Anh khẽ cười, nụ cười vẫn vụng về như buổi sáng nay khi làm đổ nửa hộp sữa. "Dù sao thì anh cũng là Zero – kẻ luôn đi trước một bước mà."
Cô gục đầu vào vai anh, để nước mắt thấm ướt áo. Vòng tay anh siết chặt, như một lời thề không bao giờ buông.
*
Chiều muộn, họ bước ra khỏi tòa nhà. Đội ngũ phóng viên trẻ theo sau, mắt lấp lánh ánh quyết tâm. Trên màn hình lớn phía sau, dòng chữ "Dự án Sự thật cho mọi người – Khởi động" vẫn rực sáng. Thẩm Tri Hạ ôm con gái trong tay, tay kia nắm chặt tay chồng. Gió từ sông thổi lên, mang theo hơi mặn của biển và cả những bất an chưa thành lời.
Niệm Chân đột nhiên bập bẹ, đôi môi chúm chím phát ra âm thanh không tròn vành: "Sự... thật..."
Cả trung tâm như vỡ òa. Tiếng cười, tiếng vỗ tay, và cả những giọt nước mắt hạnh phúc. Tần Bắc Thâm cúi xuống, hôn lên má con gái, rồi nhìn cô.
"Đi thôi, cộng sự của em." Cô cười, mắt kiên định như chưa từng biết sợ.
Họ sánh bước vào ánh nắng cuối ngày, nơi muôn vàn sự thật đang chờ được đánh thức. Nhưng trong đám đông sau cánh cửa kính, một ánh mắt lạnh lẽo thoáng qua – đôi mắt từng xuất hiện trong hội trường sáng nay – rồi khuất sau những tòa nhà vô danh.
Sóng vẫn vỗ dưới chân cầu, như thì thầm về những cuộc chiến chưa kết thúc. Nhưng lần này, họ không đi một mình. Họ có nhau, có cả một đội ngũ, và có một ngọn lửa mang tên Niệm Chân.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện