Chương 1/15 · Gió mùa hè thổi qua ký ức
Chương 1: Người đến từ nơi xa
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi đứng trước cửa lớp 11A1, ánh nắng cuối hè rọi xiên qua ô cửa kính, vẽ một vệt sáng dài trên nền gạch men trắng. Cánh cửa gỗ màu nâu sẫm mở ra, tiếng ồn ào bên trong lập tức lắng xuống. Cô giáo chủ nhiệm – một phụ nữ trạc ngoài bốn mươi, kính gọng đen, áo sơ mi trắng – quay ra nhìn tôi, gật đầu:
– Vào đi em.
Tôi bước vào. Hai mươi tám cặp mắt đổ dồn về phía tôi. Tôi biết mình không có gì đặc biệt: áo trắng đã giặt nhiều lần, cổ hơi xô, quần jeans bạc màu, balo vải sờn ở hai góc. Mái tóc đen dài buộc thấp, mấy sợi lòa xòa trước trán. Tôi không nhìn thẳng vào ai, chỉ nhìn xuống bục giảng.
– Đây là Tần Duy, bạn ấy vừa từ Mỹ trở về, sẽ học cùng lớp chúng ta từ hôm nay. – Cô giáo nói, giọng đều đều. – Các em giúp đỡ bạn ấy làm quen nhé.
Giọng xì xào nổi lên như tiếng ve kêu xa. Tôi nghe thấy vài câu rời rạc:
– Từ Mỹ về á? Sao lại về nước học?<br />– Nhìn quần áo kìa… tưởng du học sinh là giàu sang lắm.<br />– Chắc học dốt quá bị đuổi về.
Cô giáo gõ bàn:
– Trật tự! Tần Duy, em ngồi bàn cuối dãy trái, cạnh cửa sổ nhé.
Tôi đi xuống. Những ánh mắt dõi theo, có đứa thì thầm rõ đến mức tôi có thể nghe từng chữ. Tôi kéo ghế ngồi xuống, đặt balo lên bàn. Chiếc bàn hơi nghiêng, mặt gỗ cũ kỹ, trên góc có khắc mấy chữ nguệch ngoạc. Tôi ngước nhìn ra ngoài cửa sổ: sân trường rộng, mấy cây phượng già đứng lặng im dưới nắng.
Tiết đầu là Toán. Tôi lấy vở ra, bút bi xanh đặt cạnh. Giáo viên giảng bài, tôi lắng nghe, tay ghi lại một vài điểm chính. Tôi cố tình viết chữ không quá đẹp, không quá nhanh. Thỉnh thoảng tôi liếc sang bên trái, dãy bàn đối diện: một nữ sinh ngồi gần tôi, tóc uốn nhẹ, tai đeo bông nhỏ, áo sơ mi trắng tinh. Cô ấy đưa mắt nhìn tôi một cái, rồi quay sang nói chuyện với bạn bàn trên.
Đến giờ tự học, tôi lấy hộp sữa ra, cắn ống hút. Tôi đưa mắt nhìn quanh lớp: bảng đen sạch sẽ, quạt trần quay chậm, mấy đứa ngủ gục, mấy đứa chép bài. Bỗng, nữ sinh kia – sau này tôi biết tên là Giang San San – quay lại, nhìn tôi từ đầu đến chân, khóe miệng nhếch lên. Tôi không biết đó là cười hay khinh. Tôi cúi xuống, nhìn ống hút. Một lúc sau, tôi lại ngước lên, ra sân trường.
Ngoài hiên tầng 4, một bóng nam sinh cao lớn lướt qua. Áo trắng, quần tây đen, bước chân nhanh và đều. Hắn không nhìn vào lớp tôi, nhưng không hiểu sao vài bạn trong lớp quay ra nhìn theo, rồi lại thì thầm. Tiếng bước chân của hắn vang lên rõ rệt trên hành lang gạch men, lắng xuống dần rồi mất hút.
Tôi tiếp tục uống sữa. Vị sữa nhạt nhẽo, hơi ngọt.
Chiều hôm đó, tôi về phòng trọ – một căn phòng thuê nhỏ đầu con ngõ. Cha ở xa, dì ruột ít hỏi han. Tôi mở balo, lấy ra cuốn sổ tay cũ, bìa đã bong. Tôi lật trang trắng, cầm bút. Ngồi một lúc lâu, tôi viết:
Ngày đầu tiên. Mọi thứ vẫn ổn. Mẹ, con sẽ ổn.
Nét chữ hơi run. Trang giấy nhăn nhúm, có vết nhòe như nước. Tôi gấp sổ lại, để xuống gối.
Cả căn phòng tối om.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
