Chương 2/15 · Gió mùa hè thổi qua ký ức
Chương 2: Chiếc ghế bỏ không
Tác giả: Sâu Yêu
Tuần đầu tiên trôi qua lặng lẽ như mặt nước hồ tù. Tôi ngồi ở bàn cuối cạnh cửa sổ, cố gắng thu mình lại, làm bài đủ điểm trung bình, trả lời đủ câu hỏi, như một cái bóng.
Buổi sáng thứ Hai, tôi chợt để ý chiếc ghế ở bàn cuối dãy trái. Suốt một tuần, không ai ngồi đó. Trên mặt bàn phủ một lớp bụi mỏng, và ở giữa là một cuốn sách cũ, bìa đã ố vàng, gáy sờn. Tôi tò mò nhưng không dám động vào.
Giờ ra chơi, tiếng ve kêu râm ran ngoài ô cửa. Tôi đang cắm cúi đọc cuốn tiểu thuyết mượn từ thư viện thì một giọng nói vang lên:
"Cậu là Tần Duy đúng không? Mình là Lâm Vân Hy, lớp trưởng."
Tôi ngước lên. Trước mặt tôi là một cô gái với mái tóc ngắn, đôi mắt sáng, nụ cười rạng rỡ. Cô ấy không đợi tôi trả lời, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, nói tiếp:
"Có gì cần giúp cứ nói với mình nhé. Lớp mình cũng không đến nỗi nào đâu."
Tôi mỉm cười, cảm ơn. Vân Hy có vẻ tốt bụng, khác hẳn với ánh mắt của Giang San San hôm đầu tiên.
Rồi tôi thấy Giang San San bước vào lớp, đi thẳng tới chiếc ghế trống. Cô ta dừng lại, vuốt nhẹ bìa cuốn sách, rồi quay sang nói chuyện với ai đó phía sau. Tôi nheo mắt - là Lục Trình. Hắn đứng ở cửa, tay cầm chai nước, gật đầu nghe cô ta nói. Họ thì thầm điều gì đó, rồi cùng nhau đi ra hành lang.
Khi họ khuất bóng, tôi mới thở ra. Có một áp lực vô hình trong không khí.
Tan học, tôi dọn cặp vội vàng. Trong lúc cầm cuốn sổ tay đứng dậy, tôi vấp phải chân bàn, cuốn sổ rơi xuống, bay lật mấy trang. Đúng lúc đó, Lục Trình từ cửa bước vào, nhặt nó lên.
Tôi đứng hình. Hắn nhìn trang sổ - trang tôi vẽ đầy những ký hiệu toán học phức tạp, những công thức tôi ghi lại trong giờ tự học để không quên. Ánh mắt hắn thay đổi, thoáng qua một tia sáng, rồi trở lại lạnh lùng. Hắn đưa cuốn sổ cho tôi, không nói một lời, quay người bỏ đi.
Tôi nhét cuốn sổ vào cặp, tim đập loạn.
Tối hôm đó, trong phòng trọ, tôi lôi cuốn sổ ra. Một mảnh giấy nhỏ rơi ra. Tôi nhặt lên. Hai chữ nắn nót: "Đừng giấu." Viết bằng bút mực xanh, nét chữ cứng cáp.
Tim tôi như ngừng một nhịp. Tôi nhìn quanh phòng, như thể có ai đó đang theo dõi. Rồi tôi bực mình, vò tờ giấy, ném vào thùng rác. Tôi tự nhủ: chuyện này không liên quan đến mình.
Nhưng sau một lúc lặng lẽ ngồi nhìn trần nhà, tôi lại đứng dậy, lục tung thùng rác, tìm lại tờ giấy. Tôi vuốt phẳng nó, kẹp vào trang cuối cuốn sổ.
Tôi không biết mình đang sợ hay đang háo hức.
Gió đêm thổi vào, rèm cửa bay nhẹ. Ngoài kia, thành phố vẫn ồn ào. Trong căn phòng nhỏ, tôi cầm cây bút lên, viết vào sổ: "Ngày thứ hai. Có người để lại giấy trong sổ tôi. Không ký tên." Rồi tôi gạch đi, viết lại: "Ai đó đã biết."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
