Chương 15/15 · Gió mùa hè thổi qua ký ức
Chương 15: Gió mùa hè thổi qua ký ức
Tác giả: Sâu Yêu
Ba năm sau.
Thanh Hoa mùa hè, tán phượng vĩ đỏ rực một góc trời. Tôi đi dưới bóng cây, tay cầm cuốn sổ cũ. Bìa đã bạc màu, góc giấy nhăn nhúm. Tôi vẫn giữ nó, như một thứ gì đó không thể vứt bỏ.
Hắn đứng dưới gốc cây già, mặc sơ mi trắng. Nắng xuyên qua kẽ lá, rơi từng mảng trên vai, trên tóc. Hắn nhìn thấy tôi từ xa, khóe môi nhếch lên:
- Em đến rồi.
Giọng hắn vẫn thế, trầm, đều, như thể chúng tôi mới gặp nhau hôm qua.
Tôi bước đến gần, ngừng lại cách hắn nửa bước:
- Ừ. Em đến rồi.
Hắn không nói gì thêm, chỉ đưa tay kéo nhẹ tôi vào lòng. Cái ôm nhẹ, không vồ vập, không cuồng nhiệt. Tựa như hai đứa trẻ tổn thương tìm thấy nhau sau một cơn mưa dài.
Tôi dụi mặt vào vai hắn, mùi xà phòng quen thuộc. Hắn vẫn dùng loại ấy, từ hồi cấp ba.
- Anh già hơn rồi. – Tôi nói, giọng hơi nghẹt.
Hắn buông tôi ra, nhìn tôi một lượt:
- Còn em đẹp hơn.
Tôi cười. Hắn cũng cười.
Chúng tôi đi dưới tán phượng, tay không chạm nhau, nhưng bước chân đều như đã tập từ lâu. Hắn kể về viện nghiên cứu, về những bài báo khoa học, về việc cha mẹ đã ly hôn chính thức. Tôi kể về lớp học, về đồ án tốt nghiệp, về Lâm Vân Hy thi sư phạm xong, đang dạy ở một trường huyện.
Không ai nói về ba năm trước. Nhưng mọi thứ đều ở đó, trong khoảng lặng giữa những câu chữ.
Chúng tôi ngồi xuống ghế đá dưới gốc phượng già. Hắn nhìn tôi, ánh mắt vẫn xa xăm như ngày nào:
- Em có hối hận không? Khi ấy, đã không đến gần anh trên sân ga?
Tôi lắc đầu:
- Lúc ấy em chưa đủ can đảm. Nhưng bây giờ thì có rồi.
Hắn gật đầu, đưa tay vuốt nhẹ tóc tôi:
- Anh biết. Anh luôn biết.
Nắng chiều nghiêng, đổ bóng dài xuống sân trường. Tiếng ve râm ran cuối hạ. Tôi mở cuốn sổ tay cũ, trang cuối cùng vẫn còn dòng chữ của hắn: "Em xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất."
Tôi đưa cho hắn xem:
- Anh nhớ không?
Hắn cầm cuốn sổ, lật từng trang. Đến trang cuối, hắn im lặng rất lâu. Rồi hắn lấy bút, viết thêm một dòng bên dưới:
"Và anh sẽ là một trong những điều tốt đẹp ấy."
Tôi đọc xong, ngước lên nhìn hắn. Hắn đang nhìn tôi.
- Thế thì tốt. – Tôi nói, cất cuốn sổ vào balo.
Hắn đứng dậy, đưa tay về phía tôi.
- Về thôi. Anh đói rồi.
Tôi nắm lấy tay hắn. Lòng bàn tay ấm, rắn rỏi, khác hẳn với những ngón tay gầy guộc ngày nào.
Chúng tôi đi ra cổng trường, dưới tán phượng vĩ đỏ rực. Gió mùa hạ thổi qua, mang theo hương hoa sữa nồng nàn. Tôi ngoảnh nhìn lại phía sau một lần cuối, thấy bóng mình và bóng hắn hòa vào nắng chiều.
Giọng tôi vang lên, như lời tự sự, như lời từ biệt:
- Gió mùa hè vẫn thổi. Như ký ức, không bao giờ tắt.
Hắn siết nhẹ tay tôi.
- Ừ. Không bao giờ.
Phía trước, con đường dài. Tôi biết mình đã sẵn sàng. Không phải cho một kết thúc, mà cho một khởi đầu.
Tôi nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng cả khoảng không. Mỉm cười.
Hành trình đã qua, nhưng hành trình phía trước còn dài hơn thế này hy vọng đầy đủ ý bạn muốn hơn nhiều. Và tôi. Cuối cùng, tôi đã sẵn trên một trang giấy trắng mới tinh tươm . . . Cuối cùng, đã đến lúc để những câu chuyện này được viết tiếp rõ ràng hơn bao giờ hết nữa không chỉ là những giấc mơ dang dỡ mà là một hiện thực đang chờ đón ở phía trước.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
