Chương 14/15 · Gió mùa hè thổi qua ký ức
Chương 14: Ngày cuối cùng của tuổi 17
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi đến trường vào sáng sớm, sân trường vắng tanh. Hoa phượng nở đỏ một góc, gió thổi qua tán cây mang theo tiếng ve râm ran. Tôi đi chậm dưới hành lang, bóng dài trên nền gạch men lạnh.
Lớp 11A1 hôm nay không có tiết học chính thức. Chúng tôi dọn dẹp, ghi lưu bút, chụp ảnh. Lâm Vân Hy lao đến ôm tôi từ phía sau: "Mày sắp đi xa rồi." Nó khóc, nước mắt thấm vào vai áo tôi. Tôi vỗ lưng nó: "Ừ, nhưng tao vẫn ở Bắc Kinh. Tao sẽ về thăm mày." Nó gật gật, mắt đỏ hoe. Chu Minh đưa cho tôi một hộp quà nhỏ: "Tặng mày. Mở ra sau." Tôi nhìn nó, nó cười hề hề rồi quay đi.
Bàn cuối gần cửa sổ vẫn còn vết bút mực khô. Tôi ngồi xuống, tay lướt trên mặt gỗ. Nơi này từng là chỗ ngồi của tôi suốt hai năm. Là nơi tôi nhìn ra sân trường mỗi khi mệt mỏi. Là nơi tôi giấu cuốn sổ tay đầu tiên. Tôi lấy cuốn sổ đó ra, bìa đã cũ, mép quăn. Tôi viết trang cuối:
"Cảm ơn những ngày đã qua. Cảm ơn vì đã cho tôi biết, tôi xứng đáng."
Tôi gấp sổ lại. Không phải kết thúc, mà là một khởi đầu mới.
Vương lão sư gọi tôi lên văn phòng. Bà đưa tôi một phong bì: "Đây là thư chúc mừng của trường. Tôi biết em đã cố gắng rất nhiều." Bà nhìn tôi, mắt có chút ướt: "Cô là học sinh khiến tôi tự hào nhất, Tần Duy à." Tôi cúi đầu, không dám nhìn bà lâu. Cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi chỉ nói được: "Cảm ơn cô."
Buổi chiều, chúng tôi chụp ảnh kỷ yếu trước cổng trường. Lâm Vân Hy kéo tôi ra gốc phượng già: "Chụp một tấm riêng đi." Nó chỉnh máy, đưa tôi một bông phượng: "Cầm lên." Tôi cầm. Nó bấm nút. Khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ về ba năm qua. Về ngày đầu tiên đứng trước cửa lớp, về những ánh nhìn dò xét, về tin đồn, về nước mắt, về sự im lặng và những lần đứng dậy.
Tôi không còn sợ hãi nữa.
Tan học, tôi một mình đi dọc hành lang tầng 4. Cửa lớp học đóng im ỉm. Tôi dừng trước lớp 12A1 ngày xưa của Lục Trình. Chiếc ghế cạnh cửa sổ giờ trống. Tôi nhìn một lúc lâu, rồi quay đi. Ký ức là thứ không thể quay lại, nhưng nó sẽ không mất đi.
Tôi bước ra cổng trường. Ánh nắng cuối hè rực rỡ, vàng trải dài trên con đường. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi hoa sữa đầu mùa. Tôi hít một hơi thật sâu. Trong đầu tôi vang lên giọng nói của hắn: "Em xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất."
Phía trước là cả một tương lai. Tôi bước đi.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
