Chương 1/15 · Giọt Trà Lạnh
Tác giả: Em Sâu
Sáng thu, phố Đông Hoa chìm trong bụi mịt mù.
Tiếng rao hàng ồn ã, tiếng vó ngựa lọc cọc trên đường đá, mùi dầu rán quyện với khói bếp lan khắp ngõ. Sau một quầy gỗ ọp ẹp kê sát tường rêu, Văn Tịch đang mài mực. Dáng người gầy guộc trong tấm áo vải thô màu chàm, gương mặt thanh tú ẩn dưới làn bụi mỏng, mái tóc búi cao giản dị. Đôi mắt nàng cụp xuống như còn ngái ngủ, nhưng đôi tay lại thon dài, trắng muốt, mân mê cán bút trúc với một sự tập trung lạ thường. Những ngón tay ấy xoay bút, một vòng, hai vòng – một thói quen cũ kỹ từ thuở nhỏ, được giấu kín trong tiếng ồn ào của phố chợ.
Người qua kẻ lại chẳng mấy ai để ý đến một thư sinh nghèo ngồi viết đơn thuê. Nàng cũng không mong ai để ý.
Bỗng, một lão nông râu tóc bạc phơ, quần áo lấm lem, lao tới như cơn gió. Quỳ sụp trước quầy, lão nức nở, tay run run chìa ra tờ khế ước nhàu nát:
“Cô nương… cô nương cứu tôi! Ruộng của tôi… tổ tiên để lại… bị cướp mất rồi!”
Văn Tịch vội vàng rời ghế, đỡ lão dậy. Giọng nhỏ nhẹ mà rành rọt:
“Lão trượng đừng vội, có chuyện gì từ từ nói. Ngồi xuống đây đã.”
Tay nàng thoăn thoắt rót một bát trà nóng từ chiếc ấm ám khói, đặt vào đôi tay gầy guộc của lão. Ánh mắt nàng thoáng sắc lạnh khi nghe đến cái tên “Tạ gia”.
Lão nông họ Trần, run run kể: quản gia của Tạ gia cậy thế, làm giả khế ước, cướp trắng ba sào ruộng tổ tiên mà lão vừa cấy xong vụ mạ. Lão từng lên quan phủ nhưng bị đuổi về, quản gia còn sai người đánh đập. Lão vừa khóc vừa kể, giọng khàn đặc như tiếng gà gáy lạc.
Văn Tịch lắng nghe, không ngắt lời. Khi lão dừng lại, nàng chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn cụp xuống, nhưng giọng đã nhuốm vẻ quyết đoán:
“Được, tại hạ sẽ viết đơn.”
Nàng mở nghiên mực, ngòi bút lướt nhanh trên giấy, nét chữ ngay ngắn mà sắc sảo như lưỡi dao giấu trong bao. Chỉ một khắc sau, tờ đơn đã thành, mực còn thơm mùi nhựa thông. Nàng đưa cho lão, giọng vẫn mềm như lụa:
“Lát nữa chúng ta cùng lên phủ Doãn. Lão trượng yên tâm, công lý không gục được đâu.”
Khóe miệng nàng khẽ nhếch, nụ cười nhút nhát như ánh nắng sớm, khiến lão nông thoáng sững sờ.
*
Phủ Doãn trưa hôm ấy đông nghịt người xem. Tin một thư sinh nghèo dám đâm đơn kiện quản gia Tạ gia lan nhanh như lửa gặp rơm. Ai cũng tò mò, kẻ thì thương hại, người thì chế giễu.
Văn Tịch bước lên công đường, dáng đi cúi thấp như cành liễu trước gió, hai tay chắp trước ngực, khép nép mà không hèn kém. Quản gia Tạ gia – một gã trung niên béo tốt, áo gấm xanh, mặt đỏ gay – đứng chễm chệ bên cạnh, cười khẩy:
“Một thằng thư sinh nghèo kiết xác, ruộng nhà ngươi chưa có nổi một thước, dám đòi ra oai với Tạ đại nhân sao?”
Văn Tịch không đáp, chỉ chắp tay thi lễ quan phủ. Quan phủ họ Lưu – một lão quan đã quá tuổi hưu trí, mặt mệt mỏi – phất tay:
“Có đơn trình lên, bổn phủ sẽ xét. Người đâu, đọc đơn!”
Tờ đơn được xướng lên, giọng quan lại đều đều. Đến lúc chất vấn, quản gia vẫn ngạo mạn, phán:
“Khế ước trắng mực rõ ràng, có dấu chỉ của làng. Ruộng này Tạ phủ mua đàng hoàng. Lão Trần kia vu khống, đáng bị đánh trượng!”
Lão Trần run lẩy bẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Nhưng Văn Tịch bước lên một bước, giọng vẫn nhỏ nhẹ mà rành rọt:
“Thưa đại nhân, theo điều thứ ba trong Luật Điền Sản Đại Hạ, khế ước mua bán ruộng đất phải có đủ ba dấu chỉ: của làng, của tổng và của huyện. Tờ khế này…”
Nàng dừng lại, ngón tay thon dài chỉ vào một góc giấy đã ngả vàng:
“…Chỉ có duy nhất một dấu. Hơn nữa, mực đóng dấu vẫn còn mới, nhựa son chưa kịp khô hẳn, trong khi giấy đã ố màu thời gian. Rõ ràng đây là một dấu chỉ vừa được làm giả cách đây không lâu.”
Cả công đường ồ lên. Quan phủ cau mày, sai người nghiệm lại. Tên quản gia mặt đỏ bừng, ánh mắt căm hận như muốn băm nát kẻ trước mặt. Nhưng Văn Tịch vẫn giữ nguyên vẻ ngoài nhu nhược, chỉ thỉnh thoảng ngước lên bằng đôi mắt vô tội và đầy nước, khiến những ai có mặt đều động lòng.
Trong góc tối nơi hành lang ngoài, một người đàn ông cao lớn mặc thường phục, vành nón che nửa mặt, đang khoanh tay theo dõi. Lý Thần Dực – đô ngự sử trẻ nhất triều đình, mới hai mươi bảy tuổi đã giữ chức Phó đô ngự sử. Gương mặt hắn góc cạnh, mũi cao, môi mỏng, khí chất lịch sự nhưng khó tiếp cận. Ánh mắt hắn dừng lại ở bàn tay của Văn Tịch – ngón trỏ và ngón giữa đang xoay nhẹ cán bút, một vòng, rồi lại hai vòng, đều đặn như đồng hồ nước.
Tim hắn đập hẫng một nhịp.
Thói quen ấy…
Một hồi ức xa xăm ập đến. Người thầy năm xưa, Phó Thượng thư, mỗi khi suy nghĩ cũng thường xoay bút như thế. Và cô con gái duy nhất của thầy, cô bé Phó Uyển Nhi ngày ấy, cũng được thầy dạy cho thói quen ấy. Nhưng đó là ký ức của ba năm trước, khi Phó gia chưa gặp nạn.
Phiên tòa dần đi đến hồi kết. Quan phủ tuyên án:
“Thực địa điều tra, trả lại ruộng cho Trần Bá. Tạ quản gia giả mạo giấy tờ, đánh mười trượng, phạt bạc ba mươi lạng. Lui đường!”
Lão Trần quỳ sụp xuống, dập đầu tạ ơn Văn Tịch. Nàng vội vàng đỡ lão, khóe mắt ửng đỏ, thì thầm:
“Lão trượng về đi, nhớ giữ gìn sức khỏe. Ruộng đất sẽ sớm về tay lão.”
Quản gia ôm lưng đau, hậm hực rời đi, không quên lườm nàng một cái cháy mặt. Văn Tịch cúi thấp, lùi về phía sau đám đông, như muốn tan vào hư vô.
Lý Thần Dực không rời mắt khỏi nàng. Hắn nhận ra sự bất thường: một thư sinh nghèo sao lại thuộc luật đến vậy? Dáng đi cúi thấp nhưng từng bước đều đo đếm, tránh được mọi ánh mắt. Và nhất là đôi tay – đôi tay ấy quá trắng, quá thon, không phải tay của kẻ chân lấm tay bùn.
*
Ngõ vắng cuối chiều, nắng đã tắt, chỉ còn những vệt vàng nhạt trên mái ngói. Văn Tịch rẽ vào một con hẻm nhỏ, lòng thầm tính kế hoạch tiếp theo. Nàng biết Tạ gia sẽ không bỏ qua, nhưng hôm nay chỉ là nước cờ mở màn. Gia tộc ấy còn nắm trong tay quá nhiều mạng người.
Bỗng, một giọng trầm vang lên sau lưng, từ tính mà lạnh:
“Ngươi học luật từ đâu?”
Nàng khựng lại, nhịp tim tăng vọt. Không quay đầu, nàng cúi thấp hơn, giọng run run như sợ hãi:
“Đại… đại nhân, tại hạ chỉ tự học chút mọn, may mắn thành công. Không dám khoe khoang.”
“Tự học?”
Người đàn ông tiến sát một bước, hương trầm thoang thoảng từ tà áo hắn bay đến. Nàng cảm nhận được chiều cao áp đảo, hơi thở ấm nóng ngay trên đỉnh đầu. “Một kẻ tự học mà thuộc nằm lòng cả Luật Điền Sản? Ngươi không giống một thư sinh tầm thường.”
Văn Tịch lách người qua một bên, giả vờ loạng choạng, khuỷu tay vô tình quệt vào tường rêu. Một mảnh giấy than mỏng rơi ra từ ống tay áo, lăn lóc dưới đất. Nàng vội cúi xuống nhặt, nhưng Lý Thần Dực đã nhanh hơn. Hắn cúi người, nhặt mảnh giấy lên, ngón tay lật qua. Dưới lớp bột than đen, một hoa văn mờ ẩn hiện – đóa mai năm cánh cách điệu, một nét vẽ rất riêng.
“Cái này… là gì?”
Giọng hắn trầm hẳn, ánh mắt sắc như dao.
Văn Tịch giật mình, vội giành lại, giọng lắp bắp:
“Là… là giấy nháp của tại hạ. Chỉ là đồ bỏ đi thôi. Xin đại nhân đừng để ý.”
Nàng cúi rạp người, ôm chặt mảnh giấy trong tay, rồi bước gấp, chiếc bóng gầy khuất sau dãy tường rêu phủ đầy dây leo.
Lý Thần Dực không đuổi theo. Hắn đứng im, bàn tay siết chặt, mắt vẫn dán vào hướng nàng vừa biến mất. Hoa văn mai năm cánh ấy… là ký hiệu của dòng họ Phó, chỉ người trong nhà mới được dùng. Thầy của hắn, Phó Huyền Thành, từng có một cô con gái duy nhất. Cô bé ấy, khi còn sống ở kinh thành, mỗi lần tập viết luôn dùng thứ giấy than này để lót tay. Và thói quen xoay bút khi suy nghĩ…
“Không lẽ là nàng?”
Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Một cơn đau âm ỉ dội lên trong lồng ngực. Kẻ tiếp tay cho cái chết của thầy – chính là hắn, dù bất đắc dĩ. Nếu còn sống, nàng nhất định hận hắn đến tận xương tủy.
Mưa bắt đầu rơi, từng hạt nhỏ lộp bộp trên mặt đường đá xanh.
*
Đêm.
Căn trọ tồi tàn nơi cuối phố Đông Hoa, tiếng mưa rả rích trên mái tranh. Ngọn nến leo lét hắt bóng người ngồi co ro trên chiếc phản gỗ ọp ẹp. Phó Uyển Nhi – vẫn còn nguyên bộ áo thư sinh, nhưng đã gỡ khăn che mặt, để lộ gương mặt thanh tú, đượm nét u buồn của một thiếu nữ. Làn da trắng xanh vì thiếu ngủ, đôi mắt hạnh nhân sâu thẳm như chứa cả bầu trời đêm, bờ môi hơi tái.
Nàng mở chiếc hộp gỗ nhỏ trên đầu giường, nâng niu miếng ngọc bội gia truyền – đóa mai năm cánh được chạm trổ tinh xảo từ đá lưu ly xanh biếc. Những đường vân quen thuộc lấp lánh dưới ánh nến, tựa như ánh mắt của cha ngày cuối cùng.
“Cha… con đã bắt đầu rồi.”
Giọng nàng thì thầm, khản đặc.
“Những kẻ hại nhà ta, con sẽ từng bước cho chúng trả giá. Dù có phải bước qua xác chết, con cũng không lùi bước.”
Một giọt nước mắt rơi xuống miếng ngọc, long lanh như sương sớm. Nàng vội lau đi, mu bàn tay quẹt ngang mắt, rồi lại kiên định. Từng động tác đều dứt khoát, không còn chút nhu nhược nào của Văn Tịch ban ngày.
Nàng lật cuốn sổ tay đã sờn góc, chép vội vào một trang mới: Tạ gia, bước đầu tiên. Cần tiếp cận kho văn thư Bộ Hình. Tìm nhân chứng còn sống.
Ngòi bút dừng lại, ngón tay nàng run nhẹ. Nàng nghĩ đến người đàn ông cao lớn ban chiều. Đôi mắt sắc lạnh ấy, giọng nói từ tính, và cả cái cách hắn dừng lại thật lâu khi nhìn thấy mảnh giấy than. Chắc chắn hắn đã nghi ngờ. Không thể để lộ thân phận quá sớm.
“Lý Thần Dực…”
Nàng nhẩm tên, hàm răng cắn chặt. Kẻ từng là môn sinh yêu quý của cha, cũng là người đã đưa tang vật giả vào vụ án, khiến khả năng minh oan bị cắt đứt. Dù biết hắn bị ép buộc, lòng nàng vẫn dâng lên một nỗi hận lạnh như băng. Nhưng cũng chính kẻ ấy, bây giờ lại là đô ngự sử, nắm trong tay quyền điều tra. Có thể lợi dụng hắn, hay không?
Nàng gấp sổ tay lại, thổi tắt nến. Căn phòng tối om, chỉ còn tiếng mưa rả rích.
*
Cùng lúc đó, trong Ngự sử phủ, ánh nến cũng chưa tắt.
Lý Thần Dực đặt mảnh giấy than lên bàn, hơ ngược qua ngọn lửa. Những đường vân hoa mai hiện lên rõ rệt, xác nhận suy đoán của hắn. Giấy than hoa mai – không thể lẫn đi đâu được. Năm xưa, chính hắn từng thấy tiểu thư Phó gia dùng loại giấy này để tập viết. Thầy tự tay vẽ hoa văn ấy cho con gái.
Tay hắn run lên.
“Là nàng sao? Không thể nào… Phó Uyển Nhi vẫn còn sống?”
Hắn bật dậy, ánh mắt rực lên một ngọn lửa hỗn loạn: vừa mừng, vừa sợ, vừa ân hận. Nếu quả thật là nàng, thì suốt ba năm qua nàng đã trải qua những gì? Tại sao lại ẩn mình nơi phố Đông Hoa, làm một kẻ viết đơn thuê? Và tại sao, khi đối mặt với hắn, nàng lại run rẩy như sợ hãi, dù đôi mắt ấy thoáng lạnh lẽo đến vậy?
“Người đâu! Chuẩn bị ngựa. Ta phải đích thân đi gặp kẻ này ngay trong đêm.”
Hắn la lớn, tay đã choàng thêm áo choàng. Dù mưa có lớn đến đâu, hắn cũng phải xác minh. Nếu là nàng, hắn sẽ quỳ xuống nhận tội, dù biết không thể nào tha thứ.
Ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng nặng hạt, như giận dữ trút xuống mái ngói, từng giọt, từng giọt, nện vào màn đêm. Con hẻm nhỏ nơi phố Đông Hoa, bóng tối dày đặc, như nuốt chửng mọi bí mật.
Nhưng bí mật lớn nhất, đã bắt đầu hé lộ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện