Chương 2/15 · Giọt Trà Lạnh
Tác giả: Em Sâu
Mưa vẫn chưa ngớt.
Cánh cửa gỗ bật tung, gió lạnh ùa vào mang theo hơi nước và mùi bùn đất ẩm ướt. Một bóng đen cao lớn đứng sừng sững nơi ngưỡng cửa, tà áo choàng đen ướt sũng, nước mưa theo gấu áo nhỏ giọt xuống nền đất nện.
Dưới ánh nến leo lắt, Phó Uyển Nhi nhận ra gương mặt lạnh lùng mà quen thuộc ấy.
"Văn cô nương, ta có một vụ làm ăn."
Giọng trầm tựa sấm rền, chẳng phải câu hỏi.
Tim nàng đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Lý Thần Dực. Hắn đã tìm ra nàng nhanh đến vậy sao? Ngón tay nàng siết chặt cuốn luật thư, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Nhưng bằng tất cả bản năng sinh tồn, nàng cúi gằm mặt, giọng lí nhí như một thư sinh nhát gan:
"Đại... đại nhân. Tại hạ chỉ là kẻ viết đơn thuê, không dám..."
"Không dám?" Hắn nhếch môi, bước vào trong, cánh cửa khép lại sau lưng. Căn phòng chật hẹp bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường. Ánh mắt hắn quét qua chồng giấy tờ lộn xộn, rồi dừng lại nơi bàn tay run rẩy của nàng. "Hôm nay ở phủ Doãn, ta đã thấy cách cô lật ngược khế ước. Không phải hạng tầm thường. Và cô cũng không cần giả vờ nữa."
Uyển Nhi thoáng rùng mình. Giọng hắn không lớn, nhưng mỗi chữ đều rắn như sắt, như thể đã nhìn thấu lớp ngụy trang của nàng. Nàng ngước lên, vờ ngơ ngác:
"Đại nhân quá khen... Tại hạ chỉ may mắn..."
"May mắn?" Hắn cười nhạt, tiến lại gần. "Một kẻ may mắn không thể chỉ ra điểm mù trong luật mà ba vị sư gia của phủ Doãn đều bỏ sót. Nghe đây, ta không có thời gian đùa. Ta cần một mưu sĩ kín đáo. Đổi lại, cô sẽ được vào kho văn thư Bộ Hình, bất cứ lúc nào."
Kho văn thư Bộ Hình.
Hai chữ ấy như mồi lửa đốt vào lý trí của nàng. Đó chính là nơi cất giấu những mảnh vụn cuối cùng về vụ án của cha – thứ mà suốt ba năm nàng khao khát chạm tới. Nàng buộc mình giữ vẻ sợ sệt, nhưng đôi mắt thoáng ánh lên một tia mong manh:
"Đại nhân nói thật sao? Nhưng tại hạ thấp hèn, sao dám vọng tưởng..."
"Cô không cần chối." Hắn cắt ngang, rồi đặt xuống bàn một thỏi bạc nhỏ. Ngón tay thon dài lướt trên mặt bàn gỗ sần sùi. "Nửa canh giờ nữa, tửu lâu Tây Hiên, bàn số chín. Sẽ có người dẫn lối. Đừng đến muộn."
Nói xong, không đợi nàng trả lời, hắn quay gót, tà áo choàng đen tung lên rồi biến mất vào màn mưa. Cánh cửa bật mở rồi đóng sập, để lại mùi hương trầm lạnh thoang thoảng và một nhịp tim như muốn vỡ tung trong lồng ngực Uyển Nhi.
Nàng đứng lặng hồi lâu, tay siết chặt cây bút lông đến trắng bệch. Hắn thử nàng – điều đó quá rõ. Nhưng cơ hội này, dù chỉ một phần vạn là thật, nàng cũng không thể bỏ qua.
Nửa canh giờ. Đủ để quyết định số phận.
Với tay lấy chiếc áo khoác dày hơn, nàng khẽ lần tay vào tay áo, chạm vào con dao găm nhỏ giấu kín. Đôi mắt cụp xuống, nhưng trong sâu thẳm, một ngọn lửa lạnh lẽo bùng lên. Nếu đây là canh bạc, nàng sẵn sàng đặt cược cả mạng mình.
*
Tửu lâu Tây Hiên chìm trong tĩnh mịch. Mưa đã thưa hạt, chỉ còn tiếng nước tí tách từ mái ngói. Vài ngọn đèn dầu le lói hắt bóng chập chờn lên vách gỗ. Ở bàn số chín khuất sâu trong góc, Lý Thần Dực đã ngồi sẵn, trước mặt là một ấm trà và hai chung sứ. Hơi nóng bốc lên, nhưng sắc mặt hắn vẫn lạnh như băng.
Uyển Nhi bước tới, dáng đi nhẹ như mèo, chiếc áo khoác cũ kỹ còn vương hơi ẩm. Nàng cúi đầu hành lễ, giọng vẫn giữ nét e dè:
"Đại nhân cho gọi, tại hạ không dám chậm trễ."
"Ngồi đi." Hắn ra hiệu, rồi rót trà, đẩy chung về phía nàng. "Cô lanh trí đấy. Từ giờ, tất cả mưu kế ta bàn giao đều qua miệng, không lưu một chữ trên giấy."
Nàng nhận chung trà, ngón tay cố tình chạm nhẹ vào mép chén nóng rồi rụt lại, vờ như bị bỏng. "Đại nhân cần tại hạ làm gì ạ?"
Thần Dực rút từ trong áo ra một tờ giấy nhầu, đặt lên bàn. Ánh đèn hắt lên những dòng chữ nguệch ngoạc: Bến Hạc – thuyền số Bảy – tam cửu hợp.
"Gần đây, muối lậu hoành hành, giá tăng vọt mà kho thuế không thu đủ. Tra được một mắt xích nhỏ, nhưng manh mối dẫn về một thế lực rất lớn. Cô xem đi."
Uyển Nhi liếc qua tờ giấy, trong lòng bỗng xoáy lên một cơn lốc. Tam cửu hợp – ba chín gặp nhau – mật mã này nàng đã từng thấy trong một bức thư cũ của cha, ngay trước ngày ông bị bắt. Bàn tay đặt dưới bàn siết chặt lại, nhưng ngoài mặt nàng vẫn giữ vẻ ngây thơ:
"Đây là mật mã ạ? Thuyền số Bảy, bến Hạc... e rằng khó tra."
"Khó, nên mới cần người như cô." Hắn nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc như dao không rời khỏi nàng. "Ta nghi vụ này có liên quan đến Tạ gia. Cô đã từng nghe về Tạ Hoài bao giờ chưa?"
Chữ "Tạ" vừa thốt ra, Uyển Nhi cảm nhận rõ một tia chột dạ thoáng qua trong giọng hắn. Rất nhanh, gần như không thể bắt được, nhưng nàng thấy – ngón tay hắn siết chặt lấy chung trà, đốt ngón tay hằn trắng. Hắn đang giấu điều gì đó.
Nàng lắc đầu, vờ như không để ý: "Tạ đại nhân quyền cao chức trọng, tại hạ chỉ là hạng thảo dân, sao dám biết. Nhưng nếu đại nhân đã nói vậy, e rằng phải cẩn thận."
"Khôn khéo lắm." Hắn cười nhạt, không rõ là khen hay thăm dò. "Vậy thì bắt đầu từ tờ giấy này. Ngày mai cô vào kho văn thư, tìm những hồ sơ liên quan đến muối những năm gần đây. Có gì khả nghi, báo ta. Mỗi ba ngày, gặp ở một địa điểm khác nhau. Ta sẽ cho người liên lạc."
Hắn đưa cho nàng một chiếc thẻ đồng nhỏ, khắc hình lá trúc. "Đây là tín vật. Khi nào cần, đưa cho gác cổng kho. Nhưng nhớ, đừng để lộ danh tính. Và đừng tin bất cứ ai, kể cả ta."
Uyển Nhi nhận lấy, lòng bàn tay toát mồ hôi. "Tại hạ hiểu."
Cuộc trò chuyện không kéo dài thêm. Khi tiếng chuông canh đầu vọng lại, nàng đứng dậy cáo lui. Suốt buổi, nàng luôn để ý từng phản ứng của hắn. Mỗi lần nhắc đến Tạ gia, đôi mắt hắn lại tối sầm, như một vết thương cũ còn rỉ máu.
Ngươi biết gì về cái chết của cha ta? – Câu hỏi ấy nghẹn nơi cổ họng, nhưng nàng biết, chưa phải lúc.
*
Trăng đã lên cao, mảnh trăng non lạnh lẽo treo lơ lửng giữa những đám mây đen. Con hẻm nhỏ dẫn về căn trọ của Uyển Nhi vắng lặng đến rợn người. Nàng rảo bước nhanh hơn, đôi tai căng ra nghe ngóng. Tiếng bước chân của chính mình vọng trên đá cuội, nhưng hình như có thêm một nhịp khác – trầm hơn, xa hơn, đang bám theo.
Là ai? Người của Thần Dực hay của Tạ gia?
Nàng không ngoái lại. Đến ngã rẽ thứ ba, nàng bất ngờ rẽ vào một con hẻm cụt rồi nấp sau chồng rơm mục. Một bóng đen lướt qua, chừng như mất dấu, loạng choạng dừng lại nơi đầu ngõ. Uyển Nhi nín thở, tay rút con dao găm, sẵn sàng phóng ra nếu cần. Nhưng kẻ kia chỉ đảo mắt một vòng rồi lẩn đi trong bóng tối.
Về đến trọ, nàng cài then cẩn thận, lưng dựa vào cánh cửa mà thở dốc. Mồ hôi lạnh túa ra ướt cả áo trong. Lần mò trong bọc, nàng lấy ra cuốn sổ nhỏ – nơi ghi chép những manh mối tự điều tra bấy lâu. Một tờ giấy nhàu nhĩ rơi ra: chính là bản sao nàng vẽ lại từ mật mã trong thư cha – cũng là “tam cửu hợp”. Nàng đã lần ra tuyến muối từ lâu, nhưng chưa có cơ hội đột phá. Giờ đây, liên minh với Thần Dực vừa là công cụ, vừa là canh bạc.
Bất chợt – “cộp” – tiếng sỏi vỡ vang lên ngay ngoài cửa sổ.
Uyển Nhi cứng người, tay siết chặt dao găm. Một bóng đen chậm rãi lướt qua khe cửa, cố ý, như muốn nàng nhìn thấy. Rồi tất cả chìm vào im lặng. Nàng cúi xuống, dưới khe cửa hé ra một mảnh giấy nhỏ, mép giấy in rõ dấu triện đỏ – hoa văn hình chim ưng của Tạ gia.
Nàng nhặt lên, hơi thở gấp gáp. Trên giấy chỉ vỏn vẹn bốn chữ:
Trò chơi bắt đầu.
Uyển Nhi nghiến răng, ngọn nến trên bàn khẽ tắt phụt, để lại căn phòng chìm trong bóng tối. Giọng nàng thì thầm, lạnh như băng:
"Chúng nhanh hơn ta tưởng."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện