Chương 1/13 · Hợp đồng tình nhân bí mật: Những kẻ xa lạ dưới một mái nhà
Chương 1: Đêm mưa định mệnh
Tác giả: Sâu Yêu
Cơn mưa xối xả như muốn nuốt chửng cả thành phố vào màn đêm vô tận.
Tôi đứng dưới mái hiên trú tạm, nhìn đồng hồ đã điểm mười giờ đêm. Lại một ngày làm thêm muộn nữa. Cái lạnh thấu xương luồn qua lớp áo khoác mỏng manh, khiến tôi run lên từng hồi. Chiếc ô rẻ tiền đã gãy vài cọng từ chiều, nước mưa tạt ướt cả gấu quần.
Đường phố vắng tanh. Những tòa nhà cao tầng xung quanh vẫn sáng đèn, lấp lánh như những vì sao xa vời. Tôi chỉ là một hạt bụi nhỏ bé giữa thành phố hoa lệ này.
Thở dài, tôi quyết định chạy bộ về nhà. Dù sao cũng chỉ còn hai con phố nữa thôi. Mẹ chắc đang lo lắng lắm, bà luôn gọi điện nhắc nhở mỗi khi tôi tan làm muộn.
Bước chân vội vã trên vũng nước, tiếng giày lộp bộp hòa cùng tiếng mưa rơi. Bỗng nhiên, tôi khựng lại.
Một bóng người nằm bất động trong hẻm tối bên cạnh.
Tim tôi đập thình thình. Lý trí mách bảo tôi hãy chạy đi, đừng dây vào rắc rối. Nhưng lương tâm không cho phép tôi làm ngơ. Tôi rón rén lại gần, điện thoại mở đèn pin rọi vào.
Đó là một người đàn ông. Một người đàn ông vô cùng đẹp trai, dù đang bất tỉnh với vết máu loang lổ trên áo sơ mi trắng. Gương mặt góc cạnh, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mím chặt dù trong cơn mê. Chiếc vest đen đắt tiền ướt sũng, dính bẩn, nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái khó tả.
Tôi do dự. Một phần muốn bỏ chạy, phần khác thấy thương hại. Cuối cùng, tôi cúi xuống, đặt tay lên trán anh. Nóng hổi. Sốt cao rồi.
“Này… anh ơi… anh có sao không?” Tôi khẽ lay người anh.
Không có phản ứng.
Mưa vẫn rơi. Nếu tôi bỏ mặc anh ở đây, chắc chắn anh sẽ chết. Tôi cắn môi, đưa ra quyết định mà sau này tôi biết rằng nó đã thay đổi cả cuộc đời mình.
Tôi kéo anh dậy. Anh nặng lắm, toàn thân như một khối đá. Tôi phải dùng hết sức lực mới có thể đỡ anh lên, lê từng bước về nhà. Mưa tạt vào mặt, lạnh buốt. Nhưng hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang tôi, kỳ lạ thay, lại khiến tôi không muốn buông tay.
Căn nhà nhỏ của mẹ con tôi nằm trong một con hẻm chật hẹp. Tôi đặt anh lên ghế sofa cũ kỹ, thở hổn hển. Mẹ tôi giật mình bước ra, thấy cảnh tượng trước mắt liền hoảng hốt:
“Yên Nhi! Con làm gì thế? Đây là ai?”
“Con tìm thấy anh ấy ở đường, bị thương và sốt cao. Mẹ, giúp con với.”
Mẹ tôi là người tốt bụng. Bà không hỏi thêm, chỉ vội vàng lấy nước ấm, khăn sạch và hộp thuốc sơ cứu. Chúng tôi cùng nhau băng bó vết thương cho anh, lau mặt, đắp khăn lạnh lên trán. Vết thương trên vai anh sâu quá, nhưng có vẻ đã được xử lý tạm thời. Ai đã làm điều này với anh?
Suốt đêm hôm đó, tôi thức trắng bên cạnh anh. Lúc tỉnh, lúc mê, anh cứ nắm chặt tay tôi, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa. Đôi lúc, anh gọi tên ai đó, giọng đầy đau đớn và phẫn nộ. Trong mơ, gương mặt anh không còn lạnh lùng nữa, chỉ còn sự tổn thương và cô độc.
Tôi không hiểu sao mình lại quan tâm đến một người xa lạ đến vậy. Có lẽ vì sự mỏng manh trong giấc ngủ của anh đã chạm đến trái tim tôi.
Khi ánh bình minh đầu tiên len qua khung cửa sổ, tôi mệt lả và thiếp đi trên ghế. Một giấc ngủ ngắn ngủi nhưng nặng nề.
Tôi tỉnh dậy khi mặt trời đã lên cao. Căn phòng vắng lặng.
Anh ta biến mất.
Trên bàn, cạnh tách trà nguội lạnh, là một tấm danh thiếp màu đen, viền vàng, khắc dòng chữ sắc nét:
Lãnh Hạo Thiên – Chủ tịch tập đoàn Hoa Thịnh
Số điện thoại bên dưới như một lời hẹn ước mơ hồ.
Tôi cầm tấm danh thiếp lên, tim đập loạn nhịp. Tập đoàn Hoa Thịnh – đế chế tài chính hùng mạnh nhất thành phố, nơi mà cả triệu người mơ ước được đặt chân vào. Và tôi, một nhân viên văn phòng quèn, vừa cứu sống chủ tịch của nó?
Mùi nước hoa nam tính vẫn còn thoang thoảng trong không khí, ám ảnh như chính người đàn ông ấy. Tôi nhìn chăm chăm vào tấm danh thiếp, linh cảm chẳng lành bỗng dâng lên trong lòng.
Đêm mưa ấy, tôi tưởng mình chỉ giúp một người xa lạ. Nhưng không, tôi vừa mở cánh cửa dẫn vào một thế giới đầy rẫy quyền lực, nguy hiểm và những rung động không thể kiểm soát.
Và tôi không thể quay đầu lại.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
