Chương 2/13 · Hợp đồng tình nhân bí mật: Những kẻ xa lạ dưới một mái nhà
Chương 2: Hợp đồng tình nhân
Tác giả: Sâu Yêu
Ba ngày trôi qua kể từ đêm mưa định mệnh ấy, tôi cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc. Tấm danh thiếp vẫn nằm trong ngăn kéo bàn làm việc, thi thoảng tôi lại mở ra nhìn, nhưng rồi tự nhủ đó chỉ là một tai nạn tình cờ. Cho đến khi chiếc xe màu đen sang trọng đỗ trước cổng công ty tôi, và một người đàn ông vest đen bước xuống, lịch sự nhưng lạnh lùng nói: "Cô Lâm, tổng tài mời cô lên gặp."
Tôi không kịp từ chối. Đồng nghiệp xung quanh nhìn tôi với ánh mắt tò mò, ghen tị, và cả những lời xì xào không rõ ràng. Tôi bước vào thang máy riêng của tầng thượng, lòng nặng trĩu. Cửa thang máy mở ra, một hành lang dài trải thảm đỏ, xa hoa đến ngột ngạt. Mùi nước hoa nam tính quen thuộc từ đêm hôm ấy thoang thoảng trong không khí.
Hai cánh cửa gỗ lim nặng nề mở ra, để lộ một căn phòng làm việc rộng lớn với tầm nhìn toàn cảnh thành phố. Lãnh Hạo Thiên ngồi sau bàn làm việc, lưng tựa ghế, tay lướt trên máy tính. Anh ta không thèm ngước lên, chỉ lạnh nhạt nói: "Đóng cửa lại."
Tôi đứng đó, tay nắm chặt quai túi, cố giữ bình tĩnh. "Thưa tổng tài, anh gọi tôi lên có việc gì?"
Anh ta chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt sắc như dao cạo qua người tôi. "Tôi không thích vòng vo. Ngồi xuống." Giọng nói không cao nhưng mang uy quyền khiến tôi không thể không tuân theo.
Tôi ngồi xuống ghế đối diện, hai tay đan vào nhau để khỏi run. Hạo Thiên lấy từ ngăn kéo ra một tập tài liệu dày, ném xuống mặt bàn trước mặt tôi. "Ký đi."
Tôi nhìn xuống, chữ in đậm trên bìa: HỢP ĐỒNG TÌNH NHÂN. Máu trong người tôi như đông lại. Tim đập thình thịch đến mức tôi tưởng nó sẽ vỡ tung. "Anh… anh nói đùa sao?"
"Tôi không bao giờ đùa." Hạo Thiên đứng dậy, vòng qua bàn, đến đứng sau lưng tôi. Hơi thở nam tính phả vào gáy, khiến tôi rùng mình. "Cô đã cứu tôi. Tôi trả ơn. Nhưng theo cách của tôi."
"Trả ơn bằng cách… biến tôi thành người tình bí mật?" Tôi cố gắng giữ giọng không bật khóc. "Anh điên rồi! Tôi không cần sự trả ơn này."
Anh ta cười nhạt, một nụ cười lạnh lẽo. "Cô nghĩ cô có quyền từ chối? Mẹ cô đang nợ ngân hàng hai trăm triệu, bệnh viện đang chờ tiền phẫu thuật. Chỉ cần tôi gọi một cuộc điện thoại, tất cả sẽ biến mất. Hoặc cô có thể ký hợp đồng này, và mọi thứ sẽ được giải quyết."
Tôi quay phắt lại, nhìn thẳng vào mắt anh. "Ano… anh điều tra tôi?"
"Tôi biết mọi thứ về cô, Lâm Yên Nhi." Anh ta cúi xuống, gần đến mức tôi có thể thấy từng sợi mi dài. "Tôi biết cô sống ở đâu, làm gì, mẹ cô bệnh thế nào. Và tôi biết cô không có lựa chọn nào khác."
Nước mắt tôi trào ra, nhưng tôi cố nuốt ngược vào trong. "Tại sao lại là tôi? Trong thành phố này có hàng ngàn cô gái sẵn sàng…"
"Vì cô khác." Giọng anh ta trầm xuống, thoáng chút gì đó không rõ. "Và vì tôi muốn. Đủ chưa?"
Tôi cầm tập tài liệu lên, tay run lẩy bẩy. Những điều khoản lạnh lùng, vô cảm: thời hạn ba năm, sống trong biệt thự của anh, sẵn sàng bất cứ lúc nào anh cần, không can thiệp vào công việc và cuộc sống riêng của anh… Mỗi chữ như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của tôi.
"Ký đi, em không có lựa chọn nào khắc." Câu nói của anh ta vang lên như mệnh lệnh cuối cùng. Tôi nhắm mắt, cây bút máy đặt trên trang cuối cùng. Tôi nghĩ đến mẹ, nụ cười hiền từ của bà, những đêm bà vật vã vì bệnh. Tôi nghĩ đến căn nhà nhỏ sắp bị tịch thu, đến những ngày tháng vất vả bươn chải. Và tôi hiểu rằng mình không có sự lựa chọn thực sự.
Ngòi bút chạm xuống giấy, kéo một đường nguệch ngoạc. Tên tôi hiện ra, lem nhem vì nước mắt. Tôi vừa bán đi ba năm thanh xuân cho một kẻ xa lạ. Một kẻ quyền lực, lạnh lùng, và nguy hiểm.
Hạo Thiên cầm tập tài liệu lên, xem qua, rồi gật đầu hài lòng. "Tốt. Ngày mai có người đến đón em. Nhớ thu dọn đồ đạc." Anh ta quay lưng về phía tôi, ra hiệu kết thúc buổi nói chuyện.
Tôi đứng dậy, đầu gối yếu ớt, nhưng cố bước ra cửa. Trước khi ra khỏi phòng, tôi ngoảnh lại, nhìn bóng lưng cao lớn ấy. "Lãnh Hạo Thiên, anh sẽ không bao giờ có được trái tim tôi."
Anh ta không quay lại, chỉ khẽ cười: "Tôi không cần trái tim em. Tôi chỉ cần cơ thể em ở bên cạnh, đúng theo hợp đồng."
Cánh cửa đóng sập sau lưng tôi, tiếng nặng nề như tiếng giam cầm. Tôi dựa vào tường hành lang, hai tay ôm mặt, nước mắt không ngừng rơi. Tương lai phía trước tối tăm mù mịt, và tôi chỉ biết bước tiếp, dù chân có rã rời.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
