Chương 13/13 · Hợp đồng tình nhân bí mật: Những kẻ xa lạ dưới một mái nhà
Chương 13: Mãi mãi bên nhau
Tác giả: Sâu Yêu
Một năm sau.
Buổi sáng mùa thu Hàng Châu thật đẹp. Nắng vàng rải nhẹ qua ô cửa sổ kính lớn trong biệt thự, hắt từng vệt sáng lên tấm thảm Ba Tư dày. Tôi ngồi trước bàn trang điểm, nhìn gương mặt mình trong chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi. Tay run run chạm vào đường ren tinh xảo trên cổ áo – cảm giác như mơ.
Nhưng tất cả đều là thật. Ngày hôm nay, tôi – Lâm Yên Nhi, một nhân viên văn phòng bình thường ngày nào – sẽ trở thành vợ của Lãnh Hạo Thiên, tổng tài quyền lực nhất thành phố.
Không hợp đồng. Không điều kiện. Chỉ có tình yêu.
“Yên Nhi, con đẹp quá!”
Mẹ tôi bước vào, đôi mắt đỏ hoe. Bà mặc bộ áo dài màu xanh ngọc mà tôi đã chọn, tay cầm một chiếc hộp nhỏ.
“Mẹ…” Tôi quay lại, nước mắt cũng trào ra. “Cảm ơn mẹ đã luôn bên con.”
Bà vuốt nhẹ má tôi, mỉm cười hiền từ:
“Mẹ chỉ mong con hạnh phúc. Hạo Thiên là người tốt, mẹ thấy được điều đó trong mắt nó.”
Tôi gật đầu, lòng tràn đầy biết ơn. Cuộc sống một năm qua đã thay đổi quá nhiều. Từ những ngày đầu tiên chật vật trong biệt thự lạnh lẽo, đến khi dần hiểu được con người thật của anh – một kẻ mạnh mẽ ngoài mặt nhưng yếu đuối trong tim, một kẻ từng bị tổn thương sâu sắc và nay đã học cách yêu thương trở lại.
Hành lang biệt thự hôm nay rộn ràng tiếng cười. Mạc Huy – người bạn cũ, cũng là phù rể của Hạo Thiên – đang đứng nói chuyện với vài người bạn thân. Nhìn thấy tôi, anh ta cười tươi, giơ ngón cái:
“Chị dâu, hôm nay chị đẹp lắm! Thằng Thiên may mắn thật đấy.”
Tôi đỏ mặt, định nói gì đó thì một cánh tay mạnh mẽ vòng qua eo tôi từ phía sau. Hơi ấm quen thuộc, mùi nước hoa nam tính từng ám ảnh tôi suốt một năm qua.
“Em đang nói chuyện với ai thế?”
Giọng Hạo Thiên trầm thấp, nhưng không còn lạnh lùng như xưa. Anh mặc vest trắng, tóc vuốt gọn, đôi mắt đen sâu thẳm giờ đây chỉ nhìn tôi với sự dịu dàng chưa từng có.
“Chỉ chào hỏi thôi mà.” Tôi khẽ nói.
Anh kéo tôi vào lòng, hôn nhẹ lên trán tôi trước mặt mọi người. Cả hội trường vỗ tay rộn rã. Mẹ tôi cười hiền, giấu nước mắt.
Đám cưới diễn ra trong một nhà hàng nhỏ trên Hồ Tây. Không phô trương, xa hoa như giới thượng lưu thường làm – chỉ có gia đình, bạn bè thân thiết. Dưới bầu trời thu trong xanh, chúng tôi trao nhau lời thề. Anh không nói những lời hoa mỹ, chỉ nhìn tôi và nói:
“Anh từng nghĩ cuộc đời này là một ván cờ, mọi thứ đều có thể tính toán. Nhưng em đến, và anh biết mình đã sai. Em không phải quân cờ. Em là tất cả của anh.”
Tôi khóc, nhưng lần này là nước mắt hạnh phúc.
Buổi tối, khi khách khứa đã về hết, chúng tôi ngồi trên sân thượng biệt thự – nơi từng là lồng son, giờ đã thành tổ ấm. Thành phố lung linh ánh đèn dưới kia, nhưng với tôi, chỉ có một người duy nhất đáng nhìn.
“Mệt không?” Anh hỏi, tay vẫn siết chặt tay tôi.
“Có chút, nhưng vui.” Tôi tựa đầu vào vai anh. “Em vẫn không thể tin được. Một năm trước, chúng ta còn là người xa lạ…”
“Không xa lạ,” anh ngắt lời, giọng khàn khàn. “Ngay từ đêm đầu tiên thấy em trong hẻm tối, anh đã biết em đặc biệt. Anh chỉ không biết cách yêu thương.”
Tôi ngước lên nhìn anh. Ánh mắt anh sâu thẳm, nhưng không còn vực thẳm đau đớn nữa. Chỉ có bình yên và một tình yêu mãnh liệt.
“Cảm ơn em đã cho anh một gia đình.” Anh thì thầm, cúi xuống hôn lên trán tôi. “Mãi mãi bên nhau, Yên Nhi.”
Tôi mỉm cười, lòng bình yên đến lạ. Mọi đau thương, mọi hợp đồng lạnh lùng, mọi giọt nước mắt – tất cả giờ chỉ còn là ký ức. Chúng tôi đã chiến thắng, không phải vì quyền lực hay thủ đoạn, mà vì tình yêu đích thực.
“Mãi mãi bên nhau, anh Hạo Thiên.”
Và dưới bầu trời sao vô tận, chúng tôi ngồi bên nhau, tay trong tay, tin rằng mọi hợp đồng đều có kỳ hạn, nhưng tình yêu đích thực là vĩnh cửu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
