Chương 12/13 · Hợp đồng tình nhân bí mật: Những kẻ xa lạ dưới một mái nhà
Chương 12: Trái tim chiến thắng
Tác giả: Sâu Yêu
Hợp đồng kết thúc đã một tuần. Tôi vẫn ở lại biệt thự, không phải vì nghĩa vụ, mà vì… tôi không thể rời đi. Sáng nay, tôi nhìn ra cửa sổ, thấy Hạo Thiên đang đứng dưới vườn hồng, tay cầm một bông hoa trắng. Ánh nắng chiếu rọi lên gương mặt góc cạnh của anh, xóa tan đi vẻ lạnh lùng thường ngày. Tim tôi đập loạn nhịp.
Anh bước vào phòng khách, nơi tôi đang pha cà phê. Anh đặt bông hồng lên bàn, nhìn tôi với ánh mắt khác lạ – không phải sự chiếm hữu hay kiểm soát, mà là một thứ tình cảm dịu dàng chưa từng thấy.
“Yên Nhi, tối nay anh muốn em dùng bữa cùng anh. Ở đây.” Giọng anh trầm ấm, nhưng có chút run nhẹ.
Tôi ngạc nhiên. Suốt ba năm qua, chúng tôi chưa từng có một bữa tối thực sự bên nhau mà không có những toan tính hay ép buộc. Tôi gật đầu, không hiểu sao lòng lại hồi hộp.
Buổi tối đến. Khi tôi bước xuống cầu thang, toàn bộ biệt thự được thắp sáng bằng nến trắng. Hàng trăm ngọn nến lung linh, tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, khác hẳn vẻ lạnh lẽo của những ngày trước. Trên bàn ăn dài, một bình hoa hồng đỏ rực rỡ. Nhạc du dương vang lên từ chiếc đàn piano cũ.
Hạo Thiên đứng đó, mặc bộ vest đen, mái tóc hơi rối, nhưng đôi mắt anh lại sáng ngời. Anh kéo ghế cho tôi, chưa bao giờ lịch thiệp đến thế.
“Em thích không?” Anh hỏi nhỏ, như thể sợ câu trả lời.
Tôi ngồi xuống, cảm động đến nghẹn ngào: “Anh… sao anh lại làm tất cả điều này?”
Anh không trả lời ngay, chỉ nâng ly rượu vang, nhìn tôi sâu thẳm. Bữa tối trôi qua trong im lặng, nhưng không hề gượng gạo. Mỗi lần mắt chạm nhau, tôi lại thấy một tia ấm áp lan tỏa từ anh. Cuối bữa, anh đột nhiên đứng dậy, bước đến bên tôi.
Hạo Thiên quỳ xuống!
Tôi sững sờ. Anh – kẻ quyền lực nhất thành phố, người luôn cao ngạo và kiểm soát – lại quỳ trước mặt tôi. Anh lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhung đen, mở nắp. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
“Lâm Yên Nhi,” giọng anh khàn đi, “anh biết anh đã sai. Anh đã từng đối xử với em như một món đồ, một hợp đồng lạnh lùng. Nhưng em đã thay đổi anh. Từng ngày, từng phút bên em, anh nhận ra rằng thứ duy nhất anh khao khát không phải quyền lực hay trả thù, mà chính là em.”
Nước mắt tôi bắt đầu lăn dài.
“Anh không yêu cầu em ở lại vì hợp đồng nữa. Anh cầu xin em ở lại vì tình yêu. Anh muốn em làm vợ anh, cùng anh xây dựng một mái ấm thực sự. Anh hứa sẽ học cách tin tưởng và chia sẻ, sẽ không bao giờ để em tổn thương nữa.”
“Hạo Thiên…” Tôi thổn thức.
“Em có đồng ý gả cho anh không?”
Tôi nhìn vào mắt anh – đôi mắt từng lạnh lẽo, giờ đây chan chứa tình yêu và hy vọng. Tôi đưa tay ra, mỉm cười trong nước mắt:
“Em đồng ý làm vợ anh. Nhưng từ nay, không còn hợp đồng nào nữa nhé. Anh phải hứa với em: chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt mọi thứ, không che giấu, không một mình gánh vác.”
Anh đeo nhẫn vào ngón tay tôi, tay anh run nhẹ. Anh đứng dậy, ôm chặt tôi vào lòng, thì thầm bên tai:
“Anh hứa. Không còn hợp đồng, không còn lừa dối. Chỉ còn anh và em, mãi mãi.”
Tôi vùi mặt vào ngực anh, nghe trái tim anh đập mạnh. Biệt thự không còn là lồng son nữa, nó đã trở thành tổ ấm của chúng tôi. Từ một hợp đồng lạnh lùng, tình yêu đã chiến thắng tất cả.
Đêm đó, chúng tôi không ngủ. Chúng tôi ngồi bên nhau trên sân thượng, ngắm sao trời. Anh kể cho tôi nghe về những giấc mơ thời thơ ấu, về những nỗi đau đã giấu kín. Tôi nghe, và tôi yêu anh nhiều hơn.
"Cảm ơn em, vì đã cho anh một cuộc đời mới."
Tôi tựa đầu vào vai anh, lòng bình yên đến lạ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
