Chương 1/18 · Khiêu vũ bên bờ vực thẳm
Tác giả: Sâu Yêu
Đèn hành lang nhấp nháy như cầu dao chập chờn.
Sau cánh cửa kính mờ, ba cái bóng cắt nhau thành những mảng đen quanh máy in. Tiếng máy rền rĩ kéo dài, rồi ngắt quãng như chính nhịp thở của tòa soạn sáng hôm ấy.
Hạ Noãn Dương đẩy cửa bước vào.
Mùi mực in còn ấm. Mùi cà phê để từ chiều qua đã nguội lạnh. Cô không vội. Tay phải khép cánh cửa sau lưng, tay trái rút từ túi xách ra một cuốn sổ tay bìa da màu xám tro. Ngón trỏ lướt dọc mép sổ — một đường, rồi dừng.
Cả văn phòng đang thì thầm.
Lâm Hiểu Đồng đứng cạnh bàn cô, mắt đỏ hoe, tay ôm tập tài liệu như giữ lấy vật chứng cuối cùng. Mấy đồng nghiệp khác túm lại gần máy pha cà phê, giọng hạ thấp đến mức chỉ còn tiếng răng va vào nhau.
“Lăng thị mua rồi.”
“Không phải mua — là nuốt.”
“Tối qua bên pháp chế nhận được văn bản. Sáng nay họp khẩn.”
Hạ Noãn Dương không hỏi.
Cô đặt túi xách xuống bàn, kéo ghế, ngồi. Ngón tay cô mở sổ tay ra trang mới nhất — trắng tinh, chưa một nét mực. Cô nhìn trang giấy trắng ấy lâu hơn mức cần thiết. Rồi gập lại.
Tiếng da cọ vào nhau khô khốc.
Lâm Hiểu Đồng quay sang, giọng run: “Noãn Dương… cậu có nghe gì chưa?”
Cô ngước lên. Ánh mắt không dao động: “Nghe gì?”
“Tập đoàn Lăng thị. Họ… họ sẽ thâu tóm tòa soạn mình. Nghe nói Chủ tịch bên đó — Lăng Triều Vũ — đích thân ký. Cả tòa soạn sắp thành chi nhánh của Lăng thị rồi.”
Hạ Noãn Dương gật đầu. Một cái gật rất nhẹ. Rồi cô quay lại với màn hình máy tính, mở file bản thảo đang dang dở.
Lâm Hiểu Đồng nhìn cô như muốn khóc: “Cậu không lo sao? Người ta đồn sẽ sa thải hàng loạt. Cả phòng biên tập có khi chỉ giữ lại ba người.”
“Vậy thì làm tốt việc của mình.” Giọng cô đều đều như mặt nước tù. “Còn hơn ngồi đoán.”
Lâm Hiểu Đồng im bặt.
Không phải vì được trấn an. Mà vì cô ấy biết — Hạ Noãn Dương nói câu nào, câu ấy đã được cân đo từ trong đầu.
*
Cửa phòng Tổng biên tập mở ra.
Không tiếng động. Chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ bên trong, cắt một vệt sáng hẹp xuống sàn gỗ cũ kỹ.
Cố Ngôn Sâm đứng ở ngưỡng cửa.
Anh ta không gọi tên ai. Ánh mắt quét một vòng chậm rãi qua từng gương mặt — như người đếm quân trên bàn cờ. Rồi dừng lại ở Hạ Noãn Dương.
“Hạ Noãn Dương.” Giọng ấm như trà. Nhưng thanh âm cuối câu hơi kéo dài — như thể đang nếm thử cái tên ấy trên đầu lưỡi. “Vào đây một lát.”
Cô đứng dậy.
Ngón tay vẫn lướt lên mép sổ một lần nữa trước khi đút nó vào túi áo khoác. Một thói quen không ai để ý.
*
Phòng Tổng biên tập nhỏ hơn người ta tưởng.
Bàn làm việc bằng gỗ thịt, mặt bàn xước vài đường dài. Giá sách sau lưng chất đầy những tập bìa cứng, gáy sách đã bạc màu vì nắng. Cố Ngôn Sâm ngồi xuống, chỉnh cà vạt — một lần, rồi lại một lần nữa.
Ngón tay anh ta chạm vào nút thắt lụa như thể nó vừa lệch đi một ly.
Hạ Noãn Dương đứng đối diện. Không ngồi.
“Ngồi đi.” Anh ta chỉ chiếc ghế đơn bên kia bàn.
Cô kéo ghế. Ngồi xuống. Lưng thẳng. Hai tay đặt lên đùi.
Cố Ngôn Sâm nhìn cô ba giây. Rồi cười.
Nụ cười ấy không tới mắt.
“Em vẫn vậy. Bình tĩnh đến mức khiến người ta khó chịu.”
Cô không đáp.
“Nghe tin gì chưa?” Anh ta hỏi, giọng vẫn ấm, vẫn truyền cảm như đang đọc một bài xã luận về mùa xuân. “Về Lăng thị.”
“Nghe rồi.”
“Và?”
“Và em vào đây.”
Cố Ngôn Sâm bật cười — lần này thành tiếng. Nhưng tiếng cười ấy khô như giấy cũ.
Anh ta đứng dậy, bước vòng qua bàn, đến bên cửa sổ. Ánh sáng buổi sáng hắt qua tấm kính mờ, đổ bóng anh ta dài ngoằng xuống sàn. Tay phải đút vào túi quần. Tay trái gõ nhẹ lên khung cửa.
“Lăng Triều Vũ.” Anh ta nói, như thể đang đọc một cái tên trong danh sách tử tù. “Chủ tịch Lăng thị. Hai mươi tám tuổi. Thừa kế tập đoàn từ sáu năm trước. Tự tay mở rộng đế chế truyền thông từ con số không lên top ba thị trường.”
Anh ta quay lại. Ánh mắt đảo nhanh như rắn.
“Em biết hắn muốn gì không?”
Hạ Noãn Dương im lặng.
“Không phải tòa soạn này.” Cố Ngôn Sâm bước lại gần. Mỗi bước chân là một nhịp gõ trên sàn gỗ. “Hắn muốn kiểm soát toàn bộ dòng chảy thông tin. Muốn không còn ai dám đưa tin trái ý hắn. Và tòa soạn này…”
Anh ta dừng lại ngay trước mặt cô.
“… chỉ là quân tốt đầu tiên.”
Mùi bạc hà từ hơi thở anh ta phả vào không khí giữa hai người. Lạnh. Và sắc.
“Em có cách nào không?” Anh ta hỏi.
Giọng vẫn ấm. Vẫn như đang hỏi han một người bạn cũ. Nhưng ánh mắt thì không — ánh mắt đang cân đo.
Đang thử.
Hạ Noãn Dương nhìn xuống bàn tay anh ta.
Bàn tay đặt trên mặt bàn, những đường gân nổi lên xanh nhạt dưới lớp da. Cô đếm. Một. Hai. Ba. Bốn đường gân chạy dọc từ khớp ngón tay trỏ đến cổ tay.
“Em không biết.” Cô nói, giọng đều đều. “Em chỉ là biên tập viên.”
Cố Ngôn Sâm nhìn cô.
Im lặng kéo dài ba nhịp thở.
“Được.” Anh ta rút tay khỏi bàn, đút lại vào túi quần. Nụ cười lại xuất hiện — lần này còn ấm hơn. “Vậy em về làm việc đi. Có gì anh gọi sau.”
Cô đứng dậy.
Khi cô vừa quay lưng, giọng anh ta vang lên sau gáy: “Noãn Dương.”
Cô dừng lại. Không quay đầu.
“Đừng để ai biết em thông minh đến mức nào.”
Câu ấy treo lơ lửng trong không khí như một sợi dây thòng lọng vừa được nới ra — nhưng chưa rút.
Cô bước ra ngoài. Đóng cửa lại.
*
Văn phòng vẫn ồn ào.
Tiếng bàn phím lạch cạch. Tiếng điện thoại réo. Tiếng máy in rền rĩ. Nhưng tất cả những âm thanh ấy dường như lùi ra xa, như thể bị bóp nghẹt bởi một thứ không khí đặc quánh vừa tràn vào từ phòng Tổng biên tập.
Hạ Noãn Dương về chỗ.
Cô ngồi xuống. Mở máy tính. Ngón tay đặt lên bàn phím — nhưng không gõ.
Điện thoại trong túi áo rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ. Không tên. Không ảnh đại diện.
Chỉ một dòng:
“Cô biết mình là quân tốt của ai không?”
Cô nhìn màn hình.
Ba giây.
Năm giây.
Rồi màn hình tối đen.
Cô rút sổ tay ra khỏi túi áo. Gập lại. Tiếng da cọ vào nhau khô khốc giữa văn phòng ồn ào — một âm thanh nhỏ đến mức không ai nghe thấy.
Nhưng chính cô nghe thấy.
Và cô biết.
Ván cờ đã bắt đầu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện