Chương 18/18 · Khiêu vũ bên bờ vực thẳm
Tác giả: Sâu Yêu
# Chương 18: Bờ Vực Thẳm
Gió thổi lồng lộng từ tầng trên xuống, hất tung mấy mảnh giấy trắng vụn. Một mảnh lảo đảo trong không trung rồi dính chặt vào vai áo vest đen của Lăng Triều Vũ. Anh chậm rãi rút nó xuống, ánh mắt dừng lại ở dòng chữ viết tay rắn rỏi: “Sống sót.”
Cố Ngôn Sâm đứng bên cạnh, cà vạt không thắt, khẽ nghiêng đầu: “Của cô ấy?”
Lăng Triều Vũ không đáp. Anh ngước lên. Bóng người trên sân thượng tòa soạn cũ kỹ hiện ra mong manh trong nắng chiều hanh vàng. Mái tóc đen dài bay ngang mặt, không có ý vuốt lại.
---
Trên sân thượng, Hạ Noãn Dương đứng tựa vào lan can rỉ sét. Cơn gió mang mùi giấy mục từ những ấn phẩm cũ bị bỏ quên trong kho. Cô đã đứng ở vị trí này lần đầu tiên cách đây gần nửa năm, khi Lăng Triều Vũ chưa phải là người giữ cổ phần cho cô, và Cố Ngôn Sâm vẫn còn là cái tên duy nhất cô muốn xóa khỏi trí nhớ.
Cô rút cuốn sổ bìa da trơn – món quà từ Lăng Triều Vũ – từ túi xách. Ngón tay lướt trên mép bìa như thói quen, nhưng lần này không còn sự trầm tư nặng nề. Cô mở trang đầu tiên còn trắng tinh, đặt bút, nắn nót: “Tôi đã sống sót.”
Rồi cô xé tờ giấy đó ra. Không vội. Mép xé thẳng tắp. Cô xé tiếp thành nhiều mảnh nhỏ, những mảnh vụn trắng rơi lả tả trên lan can, vài mảnh bị gió cuốn bay vút lên. Cô thả lỏng bàn tay, để những mảnh còn lại tung xuống thành phố.
Phía dưới, hai người đàn ông ngước nhìn theo vệt giấy trắng. Mảnh nào cũng không còn đọc được chữ. Nhưng chỉ cần một từ lúc nãy cũng đủ.
Lăng Triều Vũ không rời mắt khỏi hình bóng nhỏ bé trên cao. Cố Ngôn Sâm thở hắt ra, bàn tay đút túi quần siết chặt.
“Ngôn Sâm.” Giọng Lăng Triều Vũ trầm, như thể nói với chính mình nhiều hơn. “Chúng ta nợ cô ấy một câu.”
“Một câu?” Cố Ngôn Sâm cười khổ. “Em nợ cô ấy cả một cuộc đời.”
Lăng Triều Vũ khẽ gật đầu. Nhưng cả hai đều biết hôm nay không phải để trả nợ. Hạ Noãn Dương không bao giờ cần họ trả.
---
Hạ Noãn Dương không nhìn xuống. Cô gập cuốn sổ lại, cất vào túi xách. Những mảnh giấy cuối cùng đã bị gió cuốn xa, hòa vào dòng xe cộ tấp nập buổi tan tầm. Cô xoay gót, bước vào thang máy.
Cửa thang máy khép lại sau lưng. Bên trong, những tấm gương bọc inox phản chiếu dáng người cô từ bốn phía. Hạ Noãn Dương ngước nhìn chính mình trong gương đối diện. Cô thấy khóe miệng mình từ từ nhếch lên – không phải nụ cười tự giễu, cũng không phải nụ cười lạnh nhạt. Đó là một đường cong mềm mại đến lạ.
Đôi mắt trong gương sáng và tĩnh tại. Lần đầu tiên, chúng không phòng bị, không che giấu, không dò xét. Chỉ đơn giản là đôi mắt của một người vừa thả xuống gánh nặng cuối cùng.
Thang máy rơi nhẹ xuống từng tầng, tiếng “bíp” điện tử đều đều như nhịp thở. Khi cánh cửa mở ra ở tầng trệt, ánh đèn hành lang hắt vào bên trong, nhưng Hạ Noãn Dương vẫn đứng đó thêm một tích tắc. Cô nhìn sâu vào mắt mình lần nữa. Rồi cô bước ra.
Cô không ra cửa chính. Cô rẽ vào lối thoát hiểm dẫn ra con hẻm phía sau – nơi không có ánh đèn camera, không có hai bóng vest đen đang đợi. Cô muốn rời đi theo cách của riêng mình.
Nhưng khi bước đến cuối con hẻm, nơi ánh mặt trời cuối ngày đổ vàng vọt lên tường gạch cũ, cô dừng lại. Trên bức tường đối diện, một tấm áp phích cũ của tòa soạn dán từ mấy năm trước đã bong tróc gần hết, chỉ còn sót lại một dòng: “Sự thật là vũ khí duy nhất.”
Hạ Noãn Dương nhìn dòng chữ ấy, rồi khẽ cười – nụ cười lần này mang theo một chút gì đó giống như ấm áp. Cô lấy từ túi chiếc bút máy – chiếc bút cô từng mua đã lâu mà chưa dùng – và viết xuống góc tường, ngay dưới dòng chữ cũ: “Và tôi đã sống sót.”
Rồi cô cất bút, sải bước ra phố. Gió vẫn thổi, nhưng đã dịu đi. Cuốn sổ bìa da trong túi khe khẽ cộm lên theo từng nhịp chân.
---
Lăng Triều Vũ và Cố Ngôn Sâm vẫn đứng dưới chân tòa soạn. Họ không đợi cô bước ra từ cửa kính xoay. Họ biết cô sẽ không đi lối ấy.
“Cô ấy đã xong việc mình cần làm.” Lăng Triều Vũ cất mảnh giấy vào túi áo ngực, nơi trước đây anh thường để hộp thuốc. Giờ chỗ đó đã trống.
Cố Ngôn Sâm nhìn lên sân thượng trống không. “Chúng ta có nên lên đó không?”
“Không cần.”
Lăng Triều Vũ quay người, bước về phía xe. Cố Ngôn Sâm đi theo. Trước khi lên xe, Lăng Triều Vũ chợt dừng lại, ngoảnh nhìn tòa soạn một lần cuối. Trong ánh chiều, những ô cửa kính cũ kỹ phản chiếu ánh sáng vàng như một bức tranh câm. Anh nhớ đến dòng chữ ướt mực trong cuốn sổ hôm qua: “Tối qua, tôi cũng không mơ thấy ác mộng.”
Anh thở ra. Lần đầu tiên, không phải thở dài.
Họ lên xe. Chiếc xe lăn bánh rời khỏi con phố nhỏ. Trong xe, Cố Ngôn Sâm khẽ nói: “Em đã xin thực tập sinh dưới quyền cô ấy.”
Lăng Triều Vũ im lặng một lúc. Rồi anh đáp: “Vậy thì làm cho nghiêm túc.”
Cố Ngôn Sâm bật cười nhẹ – không phải nụ cười tính toán. “Anh trai em là chủ tịch tập đoàn, không dễ để em làm nghiêm túc sao?”
Lăng Triều Vũ không cười, nhưng khóe miệng anh giãn ra một chút. Đó là điều chưa từng có trong nhiều năm.
---
Đêm ấy, Hạ Noãn Dương ngồi bên cửa sổ căn hộ nhỏ của mình. Trên bàn, cuốn sổ bìa da mở ở trang thứ hai. Cô đã viết thêm một dòng: “Ngày kết thúc. Nhưng cũng là ngày bắt đầu.”
Cô không gửi tin nhắn cho ai. Không cần.
Chỉ cần sống. Và sống thật.
[Hết]
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện