Chương 17/18 · Khiêu vũ bên bờ vực thẳm
Tác giả: Sâu Yêu
Cố Ngôn Sâm đặt tập bản thảo lên bàn, nét chữ run run: “Em… đọc giúp anh. Đây là lời thú tội thực sự.”
Hạ Noãn Dương không ngước lên ngay. Cô vẫn cầm cuốn sách trên tay, ngón trỏ lướt dọc theo một dòng chữ in nghiêng. Ánh nắng chiều muộn xuyên qua ô kính nhỏ, đổ thành những vệt vàng nhạt lên mặt bàn gỗ mộc. Mùi cà phê rang thủ công len lỏi trong không khí, hòa với tiếng quạt trần quay đều trên trần nhà thấp.
Ba tháng rồi.
Cô gập cuốn sách lại, đặt xuống bên cạnh chiếc tách sứ đã nguội. Rồi mới nhìn vào tập bản thảo trước mặt. Nó dày khoảng hai trăm trang, đóng bìa giấy kraft thô ráp. Nét chữ trên trang đầu tiên không phải kiểu chữ của một tổng biên tập quen ký duyệt – mà là nét run, như thể người viết đã phải dừng bút nhiều lần giữa chừng.
“Lời thú tội thực sự”, Cố Ngôn Sâm nói.
Cô kéo tập bản thảo về phía mình. Ngón tay chạm vào mép giấy, nhưng không mở ra.
“Anh ngồi đi.”
Cố Ngôn Sâm vẫn đứng. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi xanh nhạt, không cà vạt. Vạt áo để ngoài quần, hơi nhăn ở phần eo – điều mà ba tháng trước không bao giờ xuất hiện trên người anh. Gương mặt anh gầy đi, nhưng đôi mắt không còn đảo liên tục như trước. Nó tĩnh lại. Mệt mỏi, nhưng tĩnh.
“Em không định mở ra à?”
“Tôi sẽ đọc. Nhưng không phải lúc này.”
Cố Ngôn Sâm khẽ cười. Nụ cười không còn vẻ điềm tĩnh thái quá như xưa. Nó mỏng và thật hơn. Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, hai tay đan vào nhau trên mặt bàn.
“Anh viết nó trong hai tháng. Mỗi đêm. Không bỏ một đêm nào.”
“Và?”
“Và anh phát hiện ra… có những thứ viết ra rồi mới thấy mình kinh tởm đến mức nào.”
Hạ Noãn Dương không đáp. Cô nhìn vào mắt anh ta – không phải để dò xét, chỉ đơn giản là nhìn. Trong ánh mắt ấy không còn sự phòng bị sắc lạnh như ba tháng trước. Nó giống như mặt hồ sau cơn bão: vẫn còn gợn, nhưng không còn cuộn xiết.
Tiếng chuông gió ngoài cửa khẽ ngân lên.
Cánh cửa gỗ đẩy vào. Một bóng người cao lớn bước qua ngưỡng, ánh nắng chiều hắt sau lưng tạo thành một đường viền mờ quanh vai. Lăng Triều Vũ chỉ mặc sơ mi trắng, tay áo xắn đến khuỷu. Không vest. Không cà vạt. Trên tay anh là một cuốn sổ bìa da màu nâu trơn – không logo, không khóa cài.
Anh bước đến, không nhanh không chậm. Ánh mắt quét qua Cố Ngôn Sâm đang ngồi, rồi dừng lại ở Hạ Noãn Dương.
“Tôi đến muộn.”
“Không muộn. Tôi còn chưa gọi thêm cà phê.”
Lăng Triều Vũ kéo chiếc ghế bên cạnh cô, ngồi xuống. Anh đặt cuốn sổ lên bàn, ngay cạnh tập bản thảo của Cố Ngôn Sâm. Hai vật nằm song song – một dày cộm, một mỏng gọn. Một run rẩy, một tĩnh lặng.
Cố Ngôn Sâm nhìn cuốn sổ, rồi nhìn Lăng Triều Vũ. Ánh mắt hai người đàn ông chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn. Không còn hận thù. Chỉ còn một thứ gì đó giống như… thừa nhận.
“Anh vẫn dùng sổ tay à?” Cố Ngôn Sâm hỏi, giọng hơi khàn.
“Không phải cho tôi.” Lăng Triều Vũ đẩy cuốn sổ về phía Hạ Noãn Dương. “Cho cô ấy.”
Hạ Noãn Dương không cầm ngay. Cô nhìn cuốn sổ. Bìa da trơn. Đúng kiểu cô thích. Không họa tiết. Không dòng chữ nổi. Chỉ có vân da tự nhiên chạy dọc theo mép.
“Sổ mới. Bìa da trơn. Như cô thích.”
Cô đưa tay chạm vào bìa sổ. Da mềm và mát dưới đầu ngón tay. Nhưng cô không mở nó ra. Cô ngước lên nhìn Lăng Triều Vũ.
“Anh ngủ được chưa?”
Câu hỏi không phải hỏi thăm. Nó là một lời kiểm chứng. Một phép thử cuối cùng cho tất cả những gì đã qua.
Lăng Triều Vũ im lặng một nhịp. Ngón tay anh vô thức xoay nhẫn – nhưng rồi dừng lại giữa chừng, như nhận ra thói quen cũ. Anh thả tay xuống bàn.
“Tối qua, bảy tiếng.”
Cố Ngôn Sâm khẽ thở ra. Một hơi thở mà anh ta đã giữ trong lồng ngực suốt từ lúc bước vào.
Hạ Noãn Dương gật đầu. Rất nhẹ. Cô kéo cuốn sổ về phía mình, nhưng vẫn chưa mở ra. Thay vào đó, cô cầm tập bản thảo của Cố Ngôn Sâm lên.
“Tôi sẽ đọc cái này trước.”
“Bây giờ?”
“Không. Tối nay. Một mình.”
Cố Ngôn Sâm nhìn cô. Ánh mắt anh ta không còn tính toán. Chỉ còn một nỗi chờ đợi kỳ lạ – như thể anh ta đã sẵn sàng cho bất kỳ phán quyết nào cô đưa ra, dù nó có nghiệt ngã đến đâu.
“Em… không định nói gì với anh sao?”
“Có.” Hạ Noãn Dương đặt tập bản thảo xuống. “Tôi đã tha thứ cho chính mình. Việc của anh, anh tự làm.”
Cố Ngôn Sâm cụp mắt xuống. Hai tay anh ta siết chặt vào nhau đến trắng bệch các khớp. Nhưng rồi anh ta thả lỏng. Chầm chậm. Như một người vừa buông được gánh nặng đã mang quá lâu.
“Anh hiểu rồi.”
Tiếng chuông gió lại ngân lên. Lần này là một cơn gió nhẹ từ phía cửa sổ, mang theo mùi hoa ngọc lan từ giàn cây ngoài hẻm. Hạ Noãn Dương nhìn ra ô kính. Thành phố bên ngoài vẫn ồn ào, nhưng trong quán cà phê nhỏ này, thời gian như chảy chậm lại.
Lăng Triều Vũ với tay lấy bình cà phê trên bàn, tự rót cho mình một tách. Động tác chậm, không còn vẻ chỉ huy như trong phòng họp. Anh nâng tách lên, nhấp một ngụm nhỏ, rồi đặt xuống.
“Cà phê ở đây không tệ.”
“Quán này không tên. Chủ quán là một bà lão bảy mươi tuổi. Bà ấy không biết các anh là ai.” Hạ Noãn Dương nói, giọng đều đều. “Tôi thích thế.”
Cố Ngôn Sâm bật cười. Lần đầu tiên sau ba tháng, tiếng cười của anh ta không còn gượng gạo. Nó khô và ngắn, nhưng là thật.
“Thảo nào em chọn chỗ này.”
“Tôi không chọn. Tôi đi ngang qua và vào.”
Lăng Triều Vũ nhìn cô. Ánh mắt anh không còn sắc lạnh như mũi đinh. Nó giống như một người đang ngắm một bức tranh mà mình đã mất rất lâu mới hiểu được.
“Cô biết không,” anh nói, giọng trầm và đều, “ba tháng trước, khi cô bước vào thang máy sau buổi lễ, tôi đã nghĩ mình sẽ không bao giờ gặp lại cô trong một khung cảnh thế này.”
“Thế này là thế nào?”
“Bình thường. Không âm mưu. Không chiến lược. Chỉ… bình thường.”
Hạ Noãn Dương cầm tách cà phê lên, nhưng không uống. Cô nhìn vào lớp váng mỏng trên bề mặt chất lỏng đen sánh.
“Tôi đã mất hai mươi tám năm để tìm được ‘bình thường’ này.”
Cố Ngôn Sâm im lặng. Lăng Triều Vũ cũng im lặng. Cả ba người ngồi đó, giữa quán cà phê không tên, giữa thành phố hàng triệu người, mà không ai cảm thấy cần phải nói thêm điều gì.
Một lúc lâu sau, Cố Ngôn Sâm đứng dậy.
“Anh về trước. Bản thảo… em cứ giữ. Khi nào đọc xong, cho anh biết.”
“Tôi sẽ nhắn.”
Cố Ngôn Sâm gật đầu. Anh ta bước về phía cửa, nhưng rồi dừng lại ở ngưỡng. Quay đầu nhìn Lăng Triều Vũ.
“Tối nay… anh có muốn ăn cơm cùng không?”
Lăng Triều Vũ ngước lên. Hai người đàn ông nhìn nhau. Không ai nói gì trong ba giây. Rồi Lăng Triều Vũ khẽ nhếch môi – không phải nụ cười nhạt như trước, mà là một đường cong rất mỏng, rất thật.
“Được. Tôi sẽ đặt chỗ.”
Cố Ngôn Sâm bước ra ngoài. Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng anh ta. Tiếng chuông gió ngân lên lần cuối cùng, rồi tắt hẳn.
Trong quán chỉ còn hai người.
Hạ Noãn Dương mở cuốn sổ bìa da mà Lăng Triều Vũ vừa đưa. Trang đầu tiên trắng tinh. Cô lấy bút máy từ túi áo – chiếc bút cô đã dùng để ký hợp đồng ba tháng trước. Đặt ngòi bút lên trang giấy. Nhưng không viết.
“Cô định viết gì?” Lăng Triều Vũ hỏi.
“Tôi chưa biết. Có lẽ là một dòng thôi.”
“Dòng gì?”
Cô ngước lên nhìn anh. Lần đầu tiên, đôi mắt ấy không còn giấu giếm điều gì.
“Có lẽ là: ‘Tôi đã sống sót’.”
Lăng Triều Vũ không đáp. Anh nhìn cô, rồi nhìn xuống cuốn sổ trên bàn. Ngón tay anh lại xoay nhẫn – nhưng lần này anh không dừng lại. Anh để nó xoay. Chầm chậm. Như một nhịp đập đã trở lại sau thời gian dài ngừng nghỉ.
“Tối qua, tôi ngủ được bảy tiếng,” anh nói, giọng rất khẽ. “Không thuốc.”
Hạ Noãn Dương gập cuốn sổ lại. Cô đứng dậy.
“Tốt. Vậy thì mai anh có thể ngủ tám tiếng.”
Cô bước về phía cửa. Lăng Triều Vũ cũng đứng dậy theo. Nhưng anh không đi theo cô. Anh đứng đó, bên cạnh chiếc bàn gỗ mộc, nhìn theo bóng cô khuất dần sau ô kính.
Ngay trước khi cánh cửa đóng lại, cô dừng bước.
“Lăng Triều Vũ.”
“Sao?”
“Cuốn sổ… cảm ơn anh.”
Cánh cửa khép lại. Tiếng chuông gió lại ngân lên, nhưng lần này là một âm thanh trong trẻo hơn. Lăng Triều Vũ đứng im giữa quán cà phê trống. Anh nhìn xuống bàn – nơi cuốn sổ bìa da vẫn nằm đó, bên cạnh tách cà phê đã nguội của Hạ Noãn Dương.
Anh mở cuốn sổ ra. Trang đầu tiên vẫn trắng tinh. Nhưng ở góc dưới cùng bên phải, có một dòng chữ nhỏ, nét mực còn ướt:
“Tối qua, tôi cũng không mơ thấy ác mộng.”
Lăng Triều Vũ nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Rồi anh gập sổ lại. Cất vào túi áo sơ mi. Và lần đầu tiên sau rất nhiều năm, anh bước ra khỏi một căn phòng mà không cần ngoái lại.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện