Chương 1/7 · Lời Hứa Hoa Nhài
Tác giả: Em Sâu
Mưa không ngớt.
Tôi vẫn đứng đó, trước cánh cổng sắt cũ kỹ, mặc cho nước lạnh tạt ướt vai áo. Tờ giấy nhàu nát trong tay như sắp rã ra, nhưng dòng chữ in đậm vẫn đỏ chói như máu loang: THÔNG BÁO THU HỒI VÀ CẢI TẠO KHU PHỐ CỔ. Bên dưới, con dấu của Tập đoàn Thẩm thị nhòe đi dưới mưa, mép chữ nhoè nhoẹt.
Phía sau lưng tôi, giọng trẻ con run run cất lên.
“Cô Tố Ninh ơi, họ sắp phá nhà mình à?”
Là Tiểu Mãn. Con bé tám tuổi, đứng ở bậc thềm trong bộ đồ ngủ mỏng manh, môi tái đi vì lạnh. Vài đứa nhỏ khác lục đục kéo ra sân, có đứa dụi mắt, có đứa đã òa khóc.
Tôi cúi xuống, cố nở một nụ cười mà chính mình cũng không tin. “Không có ai phá nhà mình đâu. Cô hứa.”
Bàn tay tôi lạnh ngắt khi nắm lấy tay Tiểu Mãn, dắt con bé vào trong. Bữa sáng đã được bà Trương dọn ra, mùi cháo nóng lan tỏa, nhưng tôi không nuốt nổi một muỗng. Giao lũ trẻ cho bà, tôi lặng lẽ bước vào căn phòng làm việc ọp ẹp nơi góc hành lang.
Trên tường, ảnh bố vẫn treo ngay ngắn. Lương Minh Viễn – viện trưởng của Nhà trẻ Phúc An, người đã nhặt tôi về từ bệnh viện hai mươi năm trước. Ánh mắt ông hiền từ, như thể vẫn đang dõi theo tôi. Tai tôi văng vẳng câu dặn cuối cùng của ông trước khi nhắm mắt: “Đừng để bọn trẻ mất nhà.”
Tôi ngồi xuống bàn, mở máy tính. Tờ thông báo được đặt ngay bên cạnh, như một vết cắt. Trong cơn mưa sáng thứ Hai, tôi bắt đầu làm một việc mà không ai nghĩ một cô giáo mầm non lại làm được.
Ba năm chăm sóc bố ốm không phải là khoảng trống. Những đêm trực bên giường bệnh, tôi thường đọc các văn bản hành chính, văn bản luật. Ông dạy tôi rằng, luật là vũ khí của kẻ yếu, và chính ông đã dùng nó để bảo vệ mái ấm này suốt gần ba mươi năm. Giờ đến lượt tôi.
Ly cà phê nguội ngắt từ lâu, nhưng những điều khoản trước mắt tôi nóng bỏng lên. Tôi gõ từng dòng, soát từng phụ lục, đối chiếu từng quy định. Đến khi màn hình hiện lên ba điểm mấu chốt, trán tôi đã lấm tấm mồ hôi.
- Đánh giá tác động xã hội thiếu phụ lục theo Điều 24 Nghị định 20/2017.
- Phương án tái định cư chưa được đăng tải công khai đúng thời hạn 60 ngày.
- Khu phố cổ nằm trong danh mục bảo tồn kiến trúc đô thị nhưng dự án không có văn bản chấp thuận của Hội đồng Di sản.
Tôi dừng tay, hít một hơi dài. Ba lỗ hổng ấy là ba mũi tên. Có thể không đủ sức xuyên thủng một tập đoàn như Thẩm thị, nhưng đủ để tạm dừng cỗ máy ủi đang lao về phía chúng tôi.
Tôi in tất cả tài liệu, sắp xếp thành một tập hồ sơ dày cộp. Rồi tôi mở tủ, lấy ra bộ vest đen ít khi mặc, chải lại mái tóc dài. Trong gương, một người phụ nữ mảnh khảnh với đôi mắt rực lửa nhìn tôi. Tôi thấy lạ, như thể đó không phải chính mình. Nhưng tôi biết, tôi phải là người đó – ít nhất cho đến khi ra khỏi cổng Phúc An.
Tôi gọi taxi.
“Tòa nhà Thẩm thị, 28 đường Ngân Hải.”
*
Tầng 28, phòng họp toàn kính trong suốt nhìn ra thành phố biển. Những ngày mưa thế này, bên ngoài xám ngoét như mặt nước loang dầu.
Thẩm Kỳ Châu ngồi ở vị trí chủ tọa. Tôi chưa từng gặp anh, nhưng chỉ cần liếc qua là biết. Khí chất lạnh lùng như mùa đông, khuôn mặt không biểu cảm, đôi mắt sắc như dao cắt vào người đối diện. Anh nhướng mày khi thấy tôi đẩy cửa bước vào – cô lễ tân lúc nãy đã cố chặn tôi ở sảnh, nhưng tôi nói tôi mang công văn của Sở Quy hoạch, họ lúng túng cho tôi lên.
Mấy vị phó phòng trong phòng họp nhìn nhau, rồi nhìn tôi. Tôi nghe rõ tiếng ghế xê dịch phát ra vẻ sốt ruột. Nhưng tôi chỉ nhìn thẳng vào người đàn ông ở cuối bàn.
“Cô là ai?” Giọng anh mỉa mai, như thể tôi là một con muỗi bay lạc vào.
“Lương Tố Ninh, người phụ trách Nhà trẻ Phúc An.”
Anh khẽ cười, gần như không thành tiếng. “Cô đến xin tiền bồi thường à? Chúng tôi chưa phê duyệt phương án cuối cùng.”
“Tôi không đến xin tiền.”
Tôi đặt tập hồ sơ xuống bàn. Tiếng động khô khốc vang lên trong khoảng không tĩnh lặng. “Tôi đến để yêu cầu dự án tạm dừng.”
Bầu không khí như đông cứng. Mấy vị phó phòng nín thở. Kỳ Châu dựa lưng vào ghế, tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
“Cô dựa vào đâu?”
“Dựa vào luật.” Tôi mở tập hồ sơ, chỉ từng dòng một. “Thứ nhất, đánh giá tác động xã hội của quý công ty thiếu phụ lục theo Điều 24 Nghị định 20/2017. Thứ hai, phương án tái định cư chưa được công khai đúng thời hạn sáu mươi ngày. Thứ ba, khu phố cổ Hải Thành nằm trong vùng bảo tồn kiến trúc đô thị, nhưng dự án không có ý kiến chấp thuận của Hội đồng Di sản.”
Tôi ngước lên, giọng không run: “Ba sai phạm này đủ để cơ quan chức năng đình chỉ quyết định thu hồi. Thẩm tổng muốn tôi gửi đơn khiếu nại chính thức trước, hay muốn chúng ta giải quyết ở đây?”
Kỳ Châu nhếch mép, nhưng mắt anh ánh lên một tia sắc lạnh. Anh cầm tập hồ sơ lên, lướt nhanh. Những trang giấy được gấp gọn gàng, chỗ nào cũng được đánh dấu bằng bút nhớ màu vàng. Càng đọc, trán anh càng nhíu lại. Tôi để ý thấy ngón tay anh dừng lại vài giây ở trang cuối.
Khi anh ngẩng lên, giọng trầm hơn lúc nãy. “Cô Lương, cô có biết một mình cô đến đây là đang cầm đao chơi với lửa không?”
“Lửa thì tôi đã thấy rồi.” Tôi đứng dậy, cầm túi xách. “Nhưng đao thì chưa.”
Tôi quay gót ra cửa. Trước khi bước ra ngoài, không hiểu sao tôi thoáng nhìn xuống cổ tay trái của anh. Một vết sẹo dài mờ, ẩn dưới nếp áo sơ mi trắng. Khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi loé lên một hình ảnh mơ hồ – đêm mưa, kính vỡ vụn, bàn tay vươn ra khỏi chiếc xe bốc cháy… Tôi lắc đầu, gạt phăng đi. Đó không phải lúc để tâm đến những ký ức lạc loài.
Cửa kính khép lại sau lưng.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi.
*
Đêm hôm ấy, cơn mưa vẫn không dứt.
Trên tầng 28 của tòa nhà Thẩm thị, đèn vẫn sáng. Thẩm Kỳ Châu ngồi một mình trong phòng làm việc, trước mặt là tập hồ sơ vừa được gửi đến – báo cáo điều tra về Lương Tố Ninh.
Anh đã cho người điều tra ngay sau khi cô rời khỏi. Phản ứng của anh lúc đó không đơn thuần là bị chọc giận; có một thứ gì khác khiến anh bứt rứt. Giờ thì anh đã biết đó là gì.
Hồ sơ ghi rõ: Lương Tố Ninh, 26 tuổi, tốt nghiệp loại xuất sắc ngành Khoa học Máy tính, từng có học bổng toàn phần của một trường danh tiếng. Ba năm trước, cô bỏ dở con đường sự nghiệp để về Phúc An chăm sóc cha nuôi – Lương Minh Viễn. Sau khi ông qua đời, cô tiếp quản nhà trẻ, sống cùng mười bảy đứa trẻ.
Nhưng dòng cuối cùng mới là thứ khiến anh lặng người.
“Cô Lương Tố Ninh chính là người đã phá kính xe và kéo anh ra khỏi chiếc Mercedes bốc cháy đêm 19 tháng 6, trên đường Kim Ngưu, cách Phúc An khoảng 200m.”
Kỳ Châu nhìn xuống vết sẹo trên cổ tay. Suốt ba năm qua, đêm đó vẫn luân hồi trong giấc ngủ của anh. Tiếng kính vỡ, ngọn lửa bùng lên, và bàn tay lạnh ngắt nhưng mạnh mẽ kéo anh ra khỏi cửa xe. Anh chỉ kịp nhớ dáng một cô gái gầy, khuôn mặt nhòa trong mưa và khói. Cô biến mất trước khi xe cứu thương đến.
Anh đã cho người tìm cô suốt ba năm. Và giờ đây, chính cô lại xuất hiện, ngồi đối diện anh trong phòng họp, giọng nói cứng rắn và ánh mắt không hề sợ hãi.
Nhưng sự trùng hợp còn lớn hơn thế.
Cùng đêm đó, chỉ cách Phúc An vài trăm mét, Lương Minh Viễn gặp tai nạn giao thông và qua đời. Vụ tai nạn của anh cũng xảy ra gần đó. Cô gái ấy – Lương Tố Ninh – có mặt ở cả hai nơi trong cùng một đêm? Hay cô chỉ tình cờ ở đó?
Kỳ Châu bấm điện thoại gọi trợ lý.
“Điều tra lại tất cả. Vụ tai nạn của Lương Minh Viễn, và đêm hôm đó, cô ta có mặt ở đâu, làm gì. Tôi muốn báo cáo chi tiết trước sáng mai.”
Anh gác máy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố Hải Thành mờ ảo trong màn mưa, những ngọn đèn đường nhòe như những vệt sáng không rõ hình. Ở một góc xa, ánh sáng hắt lên từ khu phố cổ – nơi có Nhà trẻ Phúc An.
Ngày mai, anh sẽ đích thân đến đó.
Không phải để kiểm tra tiến độ dự án.
Mà để tìm một câu trả lời.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện