Chương 2/7 · Lời Hứa Hoa Nhài
Tác giả: Em Sâu
Ba ngày kể từ cuộc đối đầu trên tầng hai mươi tám, tôi vẫn chưa hết cảm giác bồn chồn.
Thẩm Kỳ Châu không gọi điện, không gửi thư, cũng không có bất kỳ động thái nào từ phía Thẩm thị.
Nhưng tôi biết anh ta sẽ không bỏ qua.
Một người như anh ta, khi đã ngửi thấy mùi bí mật, sẽ không dừng lại.
Buổi chiều hôm đó, trời đang nắng nhạt bỗng đổ mưa bất chợt.
Tôi đang ngồi trong văn phòng nhỏ, soạn lại hồ sơ pháp lý thì nghe tiếng bọn trẻ reo lên ngoài sân.
Ngẩng đầu nhìn qua khung cửa sổ ố vàng, tim tôi bỗng chùng xuống.
Thẩm Kỳ Châu đứng đó, ngay dưới giàn hoa nhài, không ô, không tùy tùng.
Mưa làm ướt đẫm bộ vest xám đắt tiền, làm tóc anh rũ xuống trán.
Vậy mà anh không hề nhúc nhích, chỉ đứng nhìn thẳng vào cửa sổ, như biết chính xác tôi đang ở đó.
Tôi lạnh sống lưng.
Không phải vì sợ.
Mà vì cảm giác bị nhìn thấu đến khó thở.
Tôi hít sâu, đặt tập hồ sơ xuống, chuẩn bị tinh thần cho một trận chiến mới.
Nhưng chưa kịp bước ra, thì Tiểu Mãn đã chạy trước.
Cô bé tám tuổi, tóc cài một nhánh hoa nhài, chạy thẳng ra cổng.
Tôi nghe giọng nó trong veo:
“Chú là bạn của cô Tố Ninh ạ?”
Kỳ Châu khựng lại.
Anh cúi nhìn đứa trẻ đang ngước lên với đôi mắt tròn xoe, rồi khóe môi nhếch lên một chút.
Có lẽ anh không ngờ một nhà trẻ sắp bị giải tỏa lại có những đứa trẻ tự tin đến vậy.
“Chú đến tìm cô ấy.”
Anh nói, giọng trầm hơn tôi nghĩ.
Tiểu Mãn vui vẻ nắm lấy tay anh kéo vào.
“Cô đang ở trong văn phòng. Đi theo con!”
Tôi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, rồi ngồi xuống chiếc ghế sau bàn làm việc, cố tình đặt tách trà nguội trước mặt như một tấm khiên.
Tiểu Mãn đẩy cửa vào, giới thiệu một cách đầy tự hào:
“Cô Tố Ninh! Có một chú đẹp trai muốn gặp cô!”
Kỳ Châu bước vào, mái tóc ướt, bộ vest dính nước, nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao.
Anh nhìn tôi chằm chằm một lúc, rồi nhã nhặn nói:
“Chào cô Lương.”
“Thẩm tổng.”
Tôi gật đầu, ý bảo anh ngồi xuống.
“Không nghĩ ngài lại xuất hiện ở nơi thế này.”
Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, mắt khẽ lướt qua căn phòng.
Bàn làm việc cũ kỹ, kệ sách với những quyển sách pháp luật, tường treo một tấm bằng khen đã ngả màu.
Ánh mắt anh dừng lại trên bức ảnh chụp một người đàn ông đứng cạnh tôi, cười hiền.
Lương Minh Viễn.
“Tôi đến để cảm ơn cô,” anh nói, giọng điềm tĩnh. “Và để bàn chuyện đền bù.”
Tôi cười lạnh.
“Đền bù? Ngài vừa cho người đến dán thông báo trục xuất bọn trẻ, lại còn mang theo séc? Tôi không cần.”
Kỳ Châu nhướng mày.
“Cô Lương, tôi nghĩ cô hiểu lầm. Tôi không đến để mua chuộc.”
Anh nhấn mạnh từng chữ.
“Tôi đến để nghe cô nói rõ những lỗ hổng pháp lý mà cô đã nêu ở cuộc họp.”
Tôi im lặng.
Anh tiếp tục:
“Tôi đã cho luật sư của tôi xem xét lại hồ sơ dự án. Cô nói đúng. Có thiếu sót. Nhưng nếu cô nghĩ ba trang giấy đó đủ để ngăn một tập đoàn như Thẩm thị, thì cô quá ngây thơ.”
“Tôi không ngây thơ,” tôi nhìn thẳng vào mắt anh. “Chỉ là tôi biết mình đang cầm một lưỡi dao. Vấn đề là biết chém vào đâu.”
Kỳ Châu không nói gì.
Anh nhìn tôi hồi lâu, ánh mắt dò xét.
Rồi anh chậm rãi vén cổ tay áo bên trái lên, để lộ một vết sẹo dài màu hồng nhạt, chạy từ mu bàn tay lên đến khuỷu.
Tôi lặng đi.
Tim như ngừng đập một nhịp.
“Ba năm trước, đêm mưa trên đường ven biển,” anh nói, giọng trầm xuống. “Chiếc xe của tôi mất lái, lật xuống mương. Tôi bị kẹt trong cabin, bất tỉnh. Một cô gái đã đập vỡ kính chắn gió, kéo tôi ra ngoài. Ngay trước khi chiếc xe phát nổ.”
Anh nhìn tôi chăm chú.
“Cô gái đó là cô. Lương Tố Ninh.”
Tôi không biết giấu mặt mình vào đâu.
Cảm giác bàng hoàng chạy dọc sống lưng.
Tôi đã cố quên đêm đó, cố xem như một tai nạn tình cờ, như một sự trùng hợp đau đớn.
Ký ức ùa về như mưa.
Tiếng thét của tôi khi nhận được cuộc gọi báo cha nuôi gặp nạn, rồi khi lái xe ngang qua khúc cua, thấy ánh đèn chiếu vào cảnh xe lật, không thể phớt lờ, phải dừng lại.
“Ngài nhầm rồi,” tôi buông gọn, giọng lạnh đến đáng sợ với chính mình. “Tôi chỉ làm phản xạ của một người đi đường. Đừng biến nó thành ân huệ để trả.”
Kỳ Châu nheo mắt.
Anh không bị thuyết phục.
Tôi biết.
Nhưng anh không ép.
Anh đứng dậy, bước đến bức ảnh của Lương Minh Viễn, nhìn một lúc thật lâu.
Rồi quay lại, giọng trầm ngâm:
“Tôi nghe nói ông ấy là cha nuôi của cô. Cách đây ba năm, ông gặp tai nạn ở ngay đoạn đường đó. Cô cứu tôi, rồi về nhà thì biết tin ông mất. Đúng không?”
Tôi ngưng thở.
Không trả lời.
Anh nói tiếp:
“Tôi có thể giúp cô điều tra vụ tai nạn đó. Và tôi không cần gì đổi lại.”
“Tôi không cần sự giúp đỡ của Thẩm tổng.” Tôi đứng dậy, ra hiệu tiễn khách. “Xin ngài hãy về. Đừng làm cho mọi chuyện phức tạp thêm.”
Kỳ Châu cười khẩy một tiếng.
Không phải vẻ chế giễu, mà như thể anh vừa xác nhận điều gì đó.
Anh gật đầu, bước ra cửa.
Khi đến ngưỡng cửa, anh dừng lại, xoay người, nhìn tôi lần cuối:
“Cô Lương, tôi không phải kẻ thù của cô. Nhưng tôi có cảm giác cô đang giấu điều gì đó. Về đêm mưa hôm đó, và về cả cha mình.”
Anh nói xong, bước hẳn ra ngoài.
Tôi đứng sững, đến khi tiếng cửa khép lại vang lên mới hoàn hồn.
Cơn mưa đã tạnh.
Ánh nắng nhạt xuyên qua kẽ lá, hắt lên bàn làm việc một vệt sáng dài.
Tôi đứng đó một mình giữa căn phòng yên ắng, hít thở thật sâu để xoa dịu nhịp tim đang loạn nhịp.
Tiếng bọn trẻ ngoài kia râm ran gọi nhau, và Tiểu Mãn chạy ù vào, ôm chầm lấy chân tôi:
“Cô Tố Ninh, chú ấy có làm phiền cô không? Con thấy cô căng thẳng lắm.”
Tôi cúi xuống, xoa đầu nó.
“Không có gì. Đi chơi tiếp đi.”
Nó nhoẻn miệng cười, chạy ra sân.
Tôi nhìn theo, rồi quyết định.
Đã ba năm rồi, tôi chưa dọn lại phòng của cha.
Căn phòng vẫn khóa kín từ sau tang lễ.
Hôm nay, tự nhiên tôi cần làm việc gì đó cho khuây khỏa.
Tôi lấy chìa khóa, mở cánh cửa gỗ nặng trịch.
Mùi ẩm mốc xộc lên, lẫn mùi giấy cũ.
Căn phòng vẫn nguyên như ngày ông rời đi: chiếc giường sắt, chiếc đèn bàn cũ, giá sách chi chít sổ sách.
Tôi ngồi xuống bên giường, rồi vô tình nhìn xuống gầm giường.
Một góc tối ló lên vật gì đó bằng kim loại.
Tôi trượt tay vào dưới.
Kéo ra một chiếc hộp thép đen, ngang bàn tay, dày nặng.
Ổ khóa nhỏ đã gỉ sét, bọc một lớp băng dính cũ.
Tím tay, tim tôi đập nhanh.
Trực giác mách bảo tôi không nên mở ra.
Nhưng tôi biết cha nuôi tôi chưa bao giờ giấu tôi những chuyện quan trọng.
Trừ lần này.
Tôi tìm thấy chùm chìa khóa dự phòng trong ngăn kéo bàn làm việc.
Run run tra từng chìa vào ổ khóa.
Đến chiếc cuối cùng, một tiếng “cạch” khô khốc vang lên.
Nắp hộp mở ra.
Bên trong là cả một kho tàng: những xấp tài liệu pháp lý dày cộp, những báo cáo tài chính cũ, và một chiếc phong bì màu nâu nằm ở trên cùng.
Tôi mở phong bì.
Bên trong là một bức ảnh chụp một chiếc phong bì khác, trên đó viết nắn nót bằng nét chữ quen thuộc của cha:
“Gửi Tố Ninh, điều cuối cùng thầy chưa kịp nói.”
Kèm theo là một tờ biên lai chuyển khoản.
Dòng ghi chú: “Chuyển khoản cho Lương Tố Ninh. Ngày nhận nuôi.”
Người chuyển: một cái tên mà tôi chưa từng nghe — Trần Nhược Lan.
Tôi nắm chặt bức ảnh và tờ biên lai trong tay, móng tay bấu vào lòng bàn tay đến đau nhức.
Cha đã giấu tôi điều gì?
Và người phụ nữ tên Trần Nhược Lan này là ai?
Cô ta có liên quan gì đến việc tôi được nhận nuôi?
Cả căn phòng như tối sầm lại.
Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi chiếc xe của Kỳ Châu vừa khuất dạng.
Nỗi bất an bao trùm lấy tôi, nặng trịch như đá.
Nhưng tôi không ngờ rằng, ở một nơi khác, một cuộc điện thoại đang diễn ra:
“Cô ta đã tìm thấy hộp tài liệu,” giọng một người đàn ông khàn khàn cúi đầu báo cáo.
Đầu dây bên kia im lặng mấy giây, rồi một giọng trầm lạnh lùng vang lên:
“Chưa ra tay. Khóa chặt mọi ngả ra vào. Để cô ta hoang mang thêm vài ngày.”
Điện thoại cúp máy.
Mà tôi, vẫn ngồi đó, giữa căn phòng đầy những bí mật, không biết rằng mình vừa mở ra một cánh cửa không thể quay lại.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện