Chương 7/7 · Lời Hứa Hoa Nhài
Tác giả: Em Sâu
Sáng hôm ấy, khi tôi đẩy cánh cổng sơn xanh mới tinh, hương hoa nhài thoang thoảng trong gió biển. Một năm đã trôi qua kể từ ngày Phúc An tưởng như sụp đổ.
Giờ đây, những bức tường cũ được trát lại, mái ngói đỏ tươi, và giàn hoa nhài trước sân đã nở rộ trắng muốt như chưa từng có ngày tan hoang.
Tôi hít một hơi thật sâu, mỉm cười với chính mình, thì nhận ra bóng một người đàn ông đứng đó từ lúc nào.
Anh đứng dưới giàn hoa, trên tay là một bó hoa nhài trắng muốt, những cánh hoa còn đọng sương sớm. Thẩm Kỳ Châu – người từng là Thẩm tổng lạnh lùng, giờ đây mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị, tay áo xắn lên, như thể anh vừa đi từ một buổi sáng bình yên nào đó chứ không phải từ một cuộc họp cổ đông.
Anh ngập ngừng nhìn tôi, rồi khẽ nói, giọng trầm ấm như nắng sớm: “Anh đến để hỏi em... liệu căn phòng còn trống trong trái tim em có chỗ cho một Thẩm Kỳ Châu không còn là Thẩm tổng không?”
Tôi sững lại.
Lời tỏ tình anh nói ra trong một buổi sáng đẹp trời. Không có mưa bão, không có biến cố. Chỉ có giàn hoa nhài nở rộ và ánh nắng vàng trải dài trên sân.
Trái tim tôi đập nhanh, nhưng tôi không trả lời ngay.
Tôi bước tới, khẽ cầm lấy bó hoa từ tay anh. Hương hoa thoang thoảng khiến lòng tôi dịu lại. Rồi tôi ngước nhìn anh, khóe môi cong lên: “Vào nhà đi. Em pha trà cho anh.”
Anh nhìn tôi một lát, bật cười.
Nụ cười ấy khiến cả gương mặt anh sáng bừng lên. Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh cười thoải mái đến thế. Không còn vẻ căng thẳng của một CEO, không còn nét dè dặt khi đối diện với tôi. Chỉ là một người đàn ông đang hạnh phúc.
Tiếng trẻ con vang lên trong sân, phá tan khoảnh khắc trầm lặng.
Tiểu Mãn – giờ đã tám tuổi, khuôn mặt hồng hào khỏe mạnh – chạy ra. Thấy Kỳ Châu, con bé liền sà vào lòng anh: “Chú Kỳ Châu! Hôm nay chú dẫn tụi con đi biển không?” Cô bé cài một nhánh hoa nhài lên tóc, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc.
Kỳ Châu cúi xuống xoa đầu nó: “Đi chứ. Nhưng phải ăn sáng đã.”
Tôi đứng nhìn hai người, trong lòng ấm áp lạ thường.
Một năm qua, anh vẫn đến Phúc An vào mỗi cuối tuần. Chở lũ trẻ ra biển, sửa đồ chơi, đọc truyện cho chúng nghe. Lũ trẻ gọi anh là “chú Kỳ Châu”, thân thiết như một người thân trong nhà.
Còn tôi, tôi đã quen với việc có anh bên cạnh đến mức không còn tưởng tượng được cuộc sống thiếu anh.
Buổi sáng trôi qua nhẹ nhàng.
Tôi pha cho anh tách trà lạnh – thứ anh đã uống quen. Anh cầm tách trà, khẽ cười: “Em vẫn nhớ khẩu vị của anh nhỉ.”
Lũ trẻ chạy quanh sân, cười đùa ầm ĩ. Tôi ngồi trên bậc thềm, nhìn anh đứng giữa đám trẻ, lòng bình yên lạ.
Chiều đến, anh lấy xe chở một nhóm trẻ đi biển. Tôi không đi cùng, chỉ đứng ở cổng nhìn theo. Anh quay đầu lại vẫy tay với tôi, nắng chiều phủ vàng lên bóng anh.
Tôi khẽ mỉm cười. Có lẽ tôi đã sẵn sàng cho những điều tốt đẹp hơn.
Đêm hôm đó, khi lũ trẻ đã ngủ say, tôi một mình vào phòng làm việc cũ của Lương Minh Viễn. Căn phòng giờ đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng tôi vẫn giữ nguyên chiếc bàn gỗ cũ, giá sách, và tấm ảnh ông chụp cùng tôi dưới giàn hoa nhài năm tôi lên mười.
Tôi mở ngăn kéo bàn, nơi tôi đặt cuốn nhật ký của ông mà tôi chưa từng đọc hết.
Lần này, tôi lật đến trang cuối cùng – trang tôi chưa dám mở.
Trang giấy ố vàng, nét chữ nghiêng nghiêng của ông quen thuộc đến đau lòng. Ở cuối trang, tôi thấy một bức vẽ nguệch ngoạc: một người đàn ông và một bé gái đứng cạnh nhau dưới giàn hoa, cả hai đang cười. Bên dưới là dòng chữ ông viết bằng bút đỏ: “Hãy sống hạnh phúc, con gái.”
Nước mắt tôi ứa ra, lăn dài trên má.
Những tổn thương, những nghi ngờ, những đêm dài tự vấn lương tâm về cha ruột, về thầy, về những gì đã qua – tất cả tan dần trong khoảnh khắc này.
Ông không hoàn hảo, nhưng ông đã yêu tôi như con ruột. Và đó là tất cả những gì tôi cần biết.
Tôi khẽ thì thầm: “Thầy ơi, con sẽ sống hạnh phúc. Con hứa.”
Đúng lúc đó, cánh cửa hé mở.
Kỳ Châu bước vào, thấy tôi ngồi ôm cuốn nhật ký, khóe mắt đỏ hoe. Anh không nói gì, chỉ chậm rãi ngồi xuống cạnh tôi. Anh nhìn tấm ảnh trên bàn, rồi nhìn tôi.
Bàn tay anh khẽ lau nước mắt cho tôi. Ấm áp và dịu dàng: “Mọi thứ đã ổn rồi, Ninh. Anh ở đây với em.”
Tôi dụi mắt, nắm lấy tay anh, siết nhẹ.
Một lúc sau, anh đứng dậy, lấy từ túi áo ra một bản vẽ quy hoạch. Anh trải lên bàn, chỉ vào những đường nét trên giấy: “Đây là dự án mở rộng Phúc An thành trung tâm chăm sóc trẻ em đường phố của quỹ Hoa Nhài. Anh muốn làm, nhưng anh muốn hỏi em trước đã.”
Anh ngập ngừng, mắt nhìn tôi như đang chờ đợi một điều gì đó lớn lao hơn.
Tôi ngắt lời anh, giọng trong veo: “Em sẵn sàng rồi. Anh hỏi đi.”
Kỳ Châu sững lại, rồi bật cười. Tiếng cười vang trong căn phòng nhỏ. Anh ngồi xuống trước mặt tôi, tay nắm lấy tay tôi, giọng run run nhưng chắc chắn:
“Lương Tố Ninh, anh muốn dùng cả đời mình để ở bên em. Không phải với danh nghĩa Thẩm tổng, mà là với danh nghĩa một người đàn ông muốn được cùng em chăm sóc những đứa trẻ này, được cùng em xây một mái nhà thật sự. Anh đến để hỏi em... liệu em có đồng ý cùng anh? Không phải vào ngày cưới, mà là bắt đầu từ hôm nay, từ lúc này, từng ngày một?”
Tôi nhìn anh.
Người đàn ông đã từng là đối thủ của tôi, từng là kẻ nắm trong tay dự án khiến tôi suýt mất nhà, giờ đây đang run rẩy trước mặt tôi với tất cả sự chân thành nhất.
Tôi bật cười, nước mắt lại lăn dài, nhưng lần này là vì hạnh phúc.
Tôi nắm chặt tay anh: “Em đồng ý. Ngay từ hôm nay.”
Anh ôm tôi vào lòng, vòng tay ấm áp và vững chãi.
Ngoài cửa sổ, giàn hoa nhài trắng muốt rung rinh trong gió đêm, như đang chứng kiến một lời hứa ngọt ngào.
Sáng hôm sau, khi tôi bước ra sân, tôi thấy Tiểu Mãn đang đứng dưới giàn hoa, giơ chiếc máy ảnh cũ của Phúc An lên, hét to: “Cô Tố Ninh, chú Kỳ Châu, đứng lại gần nhau đi! Con chụp một kiểu cho cả nhà mình!”
Tôi nhìn Kỳ Châu, anh khẽ cười, bước tới gần tôi. Anh cúi xuống, nhẹ nhàng gỡ một cánh hoa nhài vương trên tóc tôi, rồi vòng tay qua vai tôi.
Tôi tựa đầu vào vai anh, cảm nhận nhịp tim anh đều đặn.
Tiểu Mãn bấm máy, khoảnh khắc được ghi lại trong tiếng cười giòn tan của cô bé: “Cả nhà mình cười lên nào!”
Bức ảnh in ra năm phút sau – ba chúng tôi đứng dưới giàn hoa nhài trắng muốt, phía sau là tấm biển Phúc An mới sơn, và bầu trời Hải Thành xanh thẳm.
Tôi cầm bức ảnh trên tay, khẽ mỉm cười.
Buổi chiều, tôi viết vào album ảnh của Phúc An một dòng chú thích, nắn nót từng chữ: “Có những mái nhà không xây bằng gạch, mà bằng những trái tim biết chờ đợi nhau.”
Tôi vừa đặt bút xuống, Tiểu Mãn chạy tới, cầm cây bút màu đỏ, nguệch ngoạc thêm bên dưới một dòng: “Còn nữa, bằng hoa nhài ạ!”
Tôi bật cười, ôm chầm lấy cô bé.
Trong lòng tôi, giàn hoa nhài năm ấy vẫn nở, đẹp nhất từ trước đến giờ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện