Chương 6/7 · Lời Hứa Hoa Nhài
Tác giả: Em Sâu
Mưa đã tạnh từ lúc nào tôi không hay.
Tôi chỉ biết mình đã ngồi trước chiếc phong bì ướt nhèm suốt bao lâu, cho đến khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới len qua khe cửa sổ, rọi lên từng nét chữ nghiêng ngả trên bì thư. Đó là nét chữ của thầy. Tôi nhận ra ngay.
Bàn tay run rẩy xé lớp niêm phong. Bên trong là một tờ giấy đã ố vàng, gấp bốn lần, nét mực đã nhạt theo thời gian. Nhưng dòng chữ đầu tiên vẫn hiện lên rõ ràng như một nhát dao cứa vào tim:
“Tố Ninh, con không phải trẻ mồ côi bình thường. Nhưng thầy yêu con như con ruột.”
Hơi thở tôi nghẹn đặc. Nước mắt không kịp kiềm lại, lăn dài trên má, thấm vào trang giấy. Tôi vội đọc tiếp.
Thầy kể về mối tình với Thẩm Vân Cẩn — mối tình bị gia đình ngăn cấm, bị che giấu trong bóng tối suốt hai mươi năm. Thầy kể về đêm Thẩm gia tìm đến, đưa ra tối hậu thư: hoặc làm chứng giả để chôn vùi vụ án của cha tôi, hoặc nhìn Vân Cẩn và đứa con trong bụng cô ấy chết.
“Thầy không có lựa chọn,” thầy viết. “Thầy hận chính mình suốt bao năm qua. Nhưng khi nhìn con lần đầu — một đứa trẻ vừa tròn hai tháng tuổi, đôi mắt sáng trong như trời thu — thầy biết thầy đã tìm được lý do để sống tiếp. Con là tia sáng duy nhất trong bóng tối của thầy.”
Tôi gấp lá thư lại, siết chặt trong lòng bàn tay. Trong phút giây, tất cả những hận thù tôi ôm ấp ba ngày qua sụp đổ. Tôi nhớ những đêm thầy ngồi bên bàn học của tôi, kiên nhẫn giảng từng phép tính khó. Nhớ những buổi sáng chủ nhật thầy dẫn tôi ra chợ hoa nhài, mua cho tôi một cành hoa bé xíu cài lên tóc. Nhớ cái cách thầy xoa đầu tôi khi tôi khóc vì bị bạn bè trêu là “đồ không cha không mẹ”.
Thầy của tôi — không hoàn hảo, không thánh thiện, nhưng đã dùng cả đời còn lại để bù đắp. Tôi không thể tha thứ cho ông trong một sớm một chiều, nhưng tôi cũng không thể tiếp tục hận.
Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.
Bà Trương bước vào, tay bưng một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Ánh mắt bà đượm buồn nhưng ấm áp.
“Đồ của Thẩm Vân Cẩn,” bà khẽ nói. “Tôi giữ từ lâu, chờ đến ngày thích hợp để trao cho con. Có lẽ bây giờ là lúc.”
Tôi đưa tay nhận lấy, mở nắp hộp. Bên trong là một cuốn nhật ký bìa da đã bạc màu và một sợi dây chuyền bạc mảnh, mặt khắc hai chữ “Tiểu Mãn”.
Tôi lật từng trang nhật ký, nét chữ bay bướm của Thẩm Vân Cẩn hiện ra. Một cô gái trẻ đầy nhiệt huyết, yêu say đắm, rồi bị gia tộc dập tắt mọi hi vọng. Những trang cuối ghi trong nước mắt, run rẩy:
“Mãn Mãn, mẹ không thể nuôi con. Nhưng mẹ sẽ luôn dõi theo con. Nếu có kiếp sau, mẹ hi vọng được làm mẹ của con lần nữa.”
Nước mắt tôi rơi xuống trang giấy, nhòe đi vài chữ. Tôi run rẩy đeo sợi dây chuyền lên cổ, cảm nhận hơi lạnh của bạc trên da. Trái tim thắt lại vì thương cảm — cho người phụ nữ đã hy sinh tất cả, cho đứa trẻ đã lớn lên mà không biết mẹ mình là ai. Tôi thầm hứa: dù thế nào, tôi sẽ bảo vệ Tiểu Mãn.
Khi tôi bước ra khỏi phòng, nắng chiều đã nhạt dần. Cơn mưa đã tạnh từ lâu, không khí trong trẻo, thoang thoảng mùi hoa nhài sau mưa. Tôi đi về phía giàn hoa ở góc sân, nơi bóng dáng quen thuộc vẫn đứng đó.
Thẩm Kỳ Châu.
Quần áo anh nhàu nhĩ, quầng thâm dưới mắt hằn rõ. Nhưng khi thấy tôi, môi anh khẽ nhếch lên một đường hài lòng, như thể mọi chờ đợi đều xứng đáng.
“Em ổn chứ?” Anh hỏi, giọng khàn đặc, như thể đã lâu lắm rồi chưa được trò chuyện với ai.
Tôi không trả lời. Tôi tiến đến, chậm rãi ngồi xuống bậc thềm cạnh anh. Im lặng kéo dài, nhưng không ngột ngạt. Đó là kiểu im lặng của hai người đã hiểu nhau đến tận cùng.
Lát sau, anh đặt lên tay tôi một tập tài liệu.
“Anh đã từ chức CEO,” anh nói, giọng trầm xuống. “Và anh vừa thành lập một quỹ từ thiện mang tên ‘Hoa Nhài’ để hỗ trợ Phúc An lâu dài.”
Tôi ngước nhìn anh. Lần đầu tiên, tôi gọi tên anh không kèm chức danh:
“Kỳ Châu.”
Anh khựng lại, như thể hai tiếng ấy vừa phá vỡ một bức tường vô hình.
“Cảm ơn anh,” tôi nói, giọng nhỏ nhưng chân thành. “Vì mọi chuyện.”
Anh không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Khoảng cách giữa chúng tôi giờ chỉ còn là một cánh hoa nhài rơi trên bậc thềm.
Rồi anh khẽ nhúc nhích, có vẻ định đứng dậy — như thể sợ ở lại quá lâu sẽ làm vỡ khoảnh khắc mong manh này.
Tôi bất ngờ nắm lấy tay áo anh.
“Ở lại thêm một lát nữa,” giọng tôi nhỏ như tiếng mưa, nhưng đủ vang trong chiều tĩnh lặng. “Em cần có người bên cạnh... ngay lúc này.”
Anh sững lại. Rồi anh ngồi xuống, chậm rãi, như thể toàn bộ trái tim anh vừa vỡ ra rồi tự lành lại.
Tim anh run lên — không phải vì hy vọng, mà vì tôi đã dùng từ “em”.
Chiều buông tím sẫm. Bóng hai người in dài trên bậc thềm, hòa vào nhau dưới giàn hoa nhài. Xa xa, tiếng trẻ con vang lên trong sân, và tôi biết — cuối cùng mình đã tìm được một nơi để gọi là nhà.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện