Chương 1/10 · Mật mã cuối cùng: Ngày đầu vào Thanh Hoa tôi trở thành nghi phạm
Tác giả: Em Sâu
Ngón tay tôi siết chặt quai cặp, thì thầm: "Thanh Hoa này, liệu có đủ rộng để chôn một bí mật ghê tởm đó hay không?"
Sáng tháng Chín, nắng đổ vàng xối xả lên cổng trường Đại học Thanh Hoa. Tôi đứng đó, một tân sinh viên với chiếc ba lô cũ sờn, lẫn vào dòng người tấp nập. Nhưng trong đầu tôi, chẳng có chút háo hức nào. Mỗi bước chân qua cánh cổng sắt đồ sộ, tôi lại cảm thấy như mình đang bước vào một mê cung – nơi mà bất cứ kẽ hở nào cũng có thể phơi bày con người thật của tôi.
Trí nhớ của tôi, nó là một lời nguyền. Ngay khi đặt chân vào khuôn viên, mọi thứ xung quanh tự động khắc vào tâm trí: biển số xe của chiếc Audi đỗ gần đó, gương mặt cậu sinh viên đeo kính đang cười nói với bạn, mùi sơn mới từ tòa nhà phía đông. Dữ liệu cứ thế cuộn xoáy, sắc nét đến mức tôi có thể lập tức nhận ra nếu có một chi tiết nào khác đi trong lần gặp sau. Nhưng tôi phải kìm nén. Thầy Hứa từng nói: "Ẩn mình đi, Dao Dao." Và tôi đã làm thế suốt sáu năm qua.
Tôi tìm đến ký túc xá, cố tỏ ra như một sinh viên bình thường nhận phòng. Căn phòng nhỏ, hai giường tầng, một cửa sổ nhìn ra khoảng sân lát gạch. Khi tôi đang lúi húi trải ga giường, cửa bật mở, một cô gái tóc buộc cao lao vào như cơn gió, nụ cười rạng rỡ suýt nữa đánh gục mọi phòng thủ của tôi.
— A! Chào cậu, tớ là Lâm Tiểu Noãn, khoa Văn. Cậu tên gì? Quê ở đâu? Thích ăn gì? Tối nay đi dạo trường không?
Tôi chỉ đáp gọn lỏn:
— Tạ Tinh Dao. Khoa AI.
Rồi gật đầu cười nhạt, quay đi cất đồ. Dù thoáng thấy nét thất vọng trong mắt cô ấy, tôi vẫn chọn giữ khoảng cách. Càng ít tương tác, càng ít cơ hội để người khác nhìn ra điều gì.
Buổi chiều, khi Lâm Tiểu Noãn hò hẹn cùng đám bạn mới, tôi một mình dạo quanh trường. Khuôn viên rộng mênh mông, những hàng cây xanh thẫm như những bức tường che giấu bí mật. Tôi ghé vào thư viện, nơi có mùi giấy cũ lẫn hương gỗ tử đàn.
Ở một góc khuất sau dãy giá sách về khoa học máy tính, một cậu sinh viên đeo kính cận dày cộp đang gầm gừ đập bàn phím. Màn hình laptop hiện dòng chữ đỏ lòm: "Dữ liệu của bạn đã bị mã hóa. Gửi 0.5 Bitcoin trong 24 giờ nếu muốn lấy lại."
Tôi nhận ra ngay đó là một biến thể của mã độc tống tiền, khai thác lỗ hổng mới trong hệ thống bảo mật của trường – một lỗi tràn bộ đệm trên giao thức nội bộ. Trong tích tắc, đầu tôi đã vạch ra cách truy ngược địa chỉ IP, gỡ mã hóa từng sector ổ cứng, thậm chí biến máy của kẻ tấn công thành máy chủ phát tán ngược chỉ với vài dòng lệnh. Ngón tay tôi run lên, thèm muốn được chạm vào bàn phím.
Nhưng rồi lời thầy lại vang lên, như một bản nhạc nền không bao giờ tắt: "Chạy đi, Dao Dao. Đừng để họ biết."
Tôi siết chặt cuốn sổ tay trong túi áo, quay lưng bước đi, mặc kệ tiếng kêu cứu tuyệt vọng phía sau. Bàn chân tôi nặng như đeo chì, từng bước rời xa cỗ máy và con người đang hoảng loạn. "Đừng để họ biết." Tôi lẩm nhẩm như một câu thần chú, giọng khản đặc.
Tối đến, trong phòng ký túc, Lâm Tiểu Noãn đã ngủ say sau một ngày hoạt động hết công suất. Ánh đèn bàn hắt lên cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa da mềm oặt vì mồ hôi tay. Những dòng ghi chép chi chít về những gì tôi quan sát được trong ngày: biển số xe, gương mặt, lỗ hổng bảo mật, sơ đồ mạng wifi, thậm chí cả nhịp thở của cậu sinh viên bị tấn công. Mọi thứ như một ma trận dữ liệu sống động mà chỉ mình tôi có thể đọc.
Rồi ký ức ập về, không báo trước.
Sáu năm trước, trong một đêm bão lửa, phòng thí nghiệm của thầy Hứa Cảnh Thâm bùng cháy dữ dội. Khói cay xè cuộn lên như quái vật nuốt chửng ánh trăng. Tiếng la hét, tiếng kính vỡ, và đôi mắt thầy nhìn tôi lần cuối qua lớp cửa sổ nứt toác: "Chạy đi, Dao Dao. Đừng để ai biết con là ai."
Đó là người thầy đầu tiên, người dẫn tôi vào thế giới của những con số và mật mã, người đã phát hiện ra khả năng khác thường trong một đứa trẻ mười ba tuổi chỉ ngồi lặng lẽ ở góc thư viện huyện. Tôi chưa bao giờ tin đó là tai nạn. Ngọn lửa ấy thiêu rụi mọi dữ kiện, nhưng không thể đốt cháy nỗi nghi ngờ trong tôi.
Và giờ đây, khi tôi đang ở chính ngôi trường mà thầy từng giảng dạy, nỗi ám ảnh đó càng lớn hơn. Thanh Hoa, nơi từng là giấc mơ, giờ thành nấm mồ của bí mật.
Sáng hôm sau, chuông điện thoại rung lên bần bật. Một email từ phòng thí nghiệm AI: "Trân trọng mời Tạ Tinh Dao tham dự buổi đánh giá Dự án Thiên Cơ."
Tim tôi thắt lại. Dự án Thiên Cơ – chương trình tuyển chọn sinh viên ưu tú nhất trường, nơi quy tụ những bộ óc thiên tài để tham gia phòng thí nghiệm trọng điểm quốc gia. Tại sao lại là tôi? Tôi chỉ vừa nhập học, điểm thi đầu vào không quá nổi bật, chưa từng tham gia bất kỳ cuộc thi nào. Trực giác mách bảo rằng đây không phải ngẫu nhiên.
Lâm Tiểu Noãn vô tình liếc qua, mắt sáng rực:
— Oa, Dự án Thiên Cơ! Nghe nói họ chỉ chọn vài người thôi đấy. Cậu giỏi ghê! Đi đi, tớ đi cùng cổ vũ cho!
Tôi đành đồng ý, cố tỏ ra hờ hững nhưng trong lòng đầy cảnh giác. Khoác vội chiếc áo hoodie xám, tôi nhét cuốn sổ tay vào túi áo trong, nơi nó luôn nằm cạnh nhịp tim.
Phòng thí nghiệm nằm ở tầng trệt tòa nhà C5, lối vào khuất sau hàng thông đá. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh phủ lên dãy máy chủ đang nhấp nháy đèn xanh đỏ như một cơ thể sống. Khoảng hai mươi sinh viên đã có mặt, hầu hết đều toát lên vẻ thông minh sắc sảo. Tôi lẫn vào góc tối, nhưng cảm giác bị dò xét ập đến ngay khi bước chân vào cửa.
Một cậu sinh viên cao ráo, tóc vuốt keo bóng mượt, quần áo đắt tiền, đảo mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi nhếch mép khinh miệt. Tôi nghe loáng thoáng giọng mỉa mai:
— Sinh viên năm nhất mà cũng được mời? Chắc lại con ông cháu cha.
Lạc Đình Xuyên. Tôi không cần hỏi cũng biết tên hắn, vì hắn chính là ngôi sao của khoa AI, con trai của Lạc Khải Minh – nhà tài trợ lớn nhất trường. Hắn ta đứng vắt chân trước bảng điều khiển trung tâm, tựa hồ đã coi mình là chủ nhân tương lai của nơi này.
Tôi phớt lờ, ánh mắt lướt qua dãy máy chủ, phân tích trong đầu cấu trúc mạng, firewall, và những lỗ hổng tiềm tàng. Rồi tôi dừng lại ở người đang đứng cạnh bàn điều khiển chính.
Anh ta rất cao, có lẽ phải hơn mét tám, dáng người thẳng như một lưỡi kiếm. Khuôn mặt lạnh lùng với sống mũi cao và đôi mắt sâu thẳm như đáy vực. Áo sơ mi trắng đóng thùng nghiêm chỉnh, tay áo xắn lên để lộ cẳng tay rắn rỏi. Dù đứng yên, anh vẫn toát ra một áp lực vô hình khiến người khác phải giữ khoảng cách.
Dung Từ Bạch. Tôi biết tên anh từ trước khi đến đây. Nghiên cứu sinh xuất sắc nhất khoa, trợ lý của giáo sư Kỷ Hoành Viễn – người phụ trách Dự án Thiên Cơ. Nhưng có một chi tiết khiến huyết quản tôi như đông cứng: anh ta từng là học trò cuối cùng của thầy Hứa Cảnh Thâm.
Kẻ cuối cùng xuất hiện tại hiện trường vụ cháy năm ấy.
Và giờ, anh chính là trợ lý tại phòng thí nghiệm mà tôi buộc phải bước vào.
Buổi đánh giá bắt đầu. Giáo sư Kỷ Hoành Viễn – một người đàn ông trung niên tóc hoa râm, đeo kính gọng vàng – cất giọng trầm ấm giới thiệu về dự án. Nhưng tôi không nghe rõ, vì mọi giác quan của tôi đều đang dồn vào Dung Từ Bạch. Anh ta đứng cách tôi chừng năm mét, điềm nhiên quan sát sinh viên, thỉnh thoảng ghi chép gì đó lên máy tính bảng.
Rồi khoảnh khắc đó xảy ra.
Màn hình chính đột ngột nhấp nháy, những dòng code bình thường bị thay thế bởi một dòng chữ đỏ rực, to bằng cả mét vuông: "HỆ THỐNG BỊ XÂM NHẬP". Tiếng còi chói tai xé toang không gian tĩnh lặng. Đèn trong phòng đồng loạt chuyển sang màu đỏ, nhấp nháy như máu đang chảy. Sinh viên xung quanh hoảng hốt nhốn nháo, có người hét lên, có người định chạy ra ngoài.
Dung Từ Bạch lao tới bàn điều khiển, đôi tay gõ nhanh như chớp, mắt dán vào màn hình. Nhưng chỉ vài giây sau, ngón tay anh chững lại – dấu hiệu của một người đã gặp phải thứ vượt ngoài tầm kiểm soát.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, trong đầu tự động giải mã cuộc tấn công. Đây là một zero-day exploit nhắm vào cổng SSH của máy chủ, kết hợp mã độc mã hóa dữ liệu và giành quyền root. Nếu không phản ứng trong hai phút, toàn bộ cơ sở dữ liệu nghiên cứu của dự án sẽ bị xóa sạch vĩnh viễn.
Tay tôi buông xuôi, nhưng mắt tôi vẫn dán vào dòng code cuộn xoáy. Tôi biết chính xác phải làm gì, nhưng làm vậy là phơi bày bản thân. Còn không, tương lai của hàng chục nhà khoa học sẽ tan thành mây khói.
Trong một khoảnh khắc, Dung Từ Bạch quay đầu. Đôi mắt sâu thẳm ấy lướt qua tôi – một tia nghi hoặc sắc lạnh, xen lẫn điều gì đó khó tả, như thể anh ta đã nhìn thấu lớp vỏ bọc của tôi, như thể anh ta đã biết từ trước.
Tim tôi đập thình thịch.
Hắn ta nhìn mình như thể đã biết.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện