Chương 2/10 · Mật mã cuối cùng: Ngày đầu vào Thanh Hoa tôi trở thành nghi phạm
Tác giả: Em Sâu
Ánh nhìn của Dung Từ Bạch như mũi kim ghim chặt tôi vào sàn phòng lab. Nhưng tôi không có thời gian để phân tích nó.
Tiếng còi cảnh báo chói tai xé toạc không khí, màn hình chính nhấp nháy đỏ rực dòng chữ “HỆ THỐNG BỊ XÂM NHẬP – DỮ LIỆU ĐANG MÃ HÓA”. Cả căn phòng bùng lên như tổ ong vỡ. Có người hét, có người đứng bật dậy, ghế đổ ầm ầm.
Bên cạnh tôi, Lạc Đình Xuyên đập tay xuống bàn, giọng the thé:
“Thằng nào phụ trách bảo mật? Lũ vô dụng! Nếu mất dữ liệu, ai chịu trách nhiệm?”
Giáo sư Kỷ Hoành Viễn cố giữ bình tĩnh, nhưng vầng trán đã lấm tấm mồ hôi. Ông lia mắt nhìn quanh phòng, tìm kiếm bất kỳ ai có thể đứng ra cứu vãn tình thế. Dung Từ Bạch vẫn ngồi trước máy chủ, ngón tay múa điên cuồng trên bàn phím.
Nhưng tôi thấy rõ — anh ta đang lùi chứ không tiến.
Từng dòng lệnh của anh hiện ra trên màn hình phụ, những tường lửa được dựng lên rồi sụp đổ chỉ trong nháy mắt. Một zero-day exploit ăn sâu vào nhân hệ thống, lan như bào tử, biến mọi lớp phòng thủ thành vô nghĩa. Nếu không phản ứng trong một trăm hai mươi giây, toàn bộ cơ sở dữ liệu nghiên cứu của Thiên Cơ sẽ biến thành rác. Hàng chục nhà khoa học, hàng nghìn giờ làm việc — tan biến.
Tôi siết chặt quai cặp đến trắng khớp ngón tay. Trí nhớ hoàn hảo không cho phép tôi quên bất kỳ chi tiết nào: từng giao thức, từng cổng mở, từng điểm yếu. Nó như một cuốn bách khoa toàn thư sống động đang cuộn xoáy trước mắt tôi.
Trong đầu tôi vụt qua một hình ảnh. Sáu năm trước, căn phòng nhỏ ngập mùi khét. Thầy Hứa Cảnh Thâm đứng trước bảng đen, phấn viết vội dòng code cuối cùng, rồi quay lại nhìn tôi. Đôi mắt sau cặp kính dày vừa mệt mỏi vừa tràn đầy tin tưởng.
“Tài năng không phải để khoe khoang. Nó là để cứu người, Dao Dao à.”
Lời thầy như lưỡi dao nóng, cắt vào lồng ngực tôi lúc này.
Tôi biết chính xác phải gõ gì. Nhưng tôi cũng biết, từng cú gõ đó sẽ lột bỏ lớp vỏ ẩn mình mà tôi đã dày công xây dựng suốt năm năm qua. Tôi sẽ trở thành tâm điểm. Sẽ có người đặt câu hỏi. Sẽ có kẻ nghi ngờ. Và sẽ có người nhớ ra cô bé từng là học trò của giáo sư Hứa.
Nhưng nếu không làm…
Tôi nhìn quanh: những gương mặt hoảng loạn, những sinh viên năm nhất như tôi đang co rúm, những nghiên cứu sinh mắt đã đỏ hoe. Một nữ sinh ôm mặt khóc nức nở. Giáo sư Kỷ thì thầm gọi trung tâm bảo mật, giọng run run.
Dung Từ Bạch bất chợt dừng tay, quay ngoắt lại. Ánh mắt anh ta không còn nghi hoặc nữa — mà là một tia cầu xin, bất lực. Anh ta biết tôi hiểu.
Đồng tử tôi co rút. Tim đập thình thịch. Cái nhìn đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào.
Tôi cắn răng, buông quai cặp. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi tôi ngồi vào bàn máy phụ. Mọi con mắt đổ dồn về phía tôi, nhưng tôi không nhìn ai, chỉ thì thầm:
“Để tôi.”
Ngón tay tôi đặt lên bàn phím. Khoảnh khắc ấy, mọi tạp âm biến mất. Căn phòng, những tiếng hét, ánh đèn đỏ — tất cả lùi xa, nhường chỗ cho một thế giới tĩnh lặng chỉ có tôi và dòng lệnh. Dòng code trong đầu tôi hiện ra như ma trận ánh sáng. Tôi mở terminal, gõ một lệnh duy nhất để giành lại quyền ưu tiên. Hệ thống gầm lên, từ chối, nhưng tôi đã ném vào nó một firewall tạm thời do chính tôi viết từ năm mười sáu tuổi — chưa từng công bố.
“Chết tiệt, cô làm gì vậy?” Lạc Đình Xuyên gào lên, nhưng tôi không nghe.
Ngón tay tôi lướt như mưa: truy ngược IP kẻ tấn công, cô lập phân vùng bị mã hóa, rồi bất ngờ thả một đoạn script đảo ngược — dùng chính logic của mã độc để giải phóng dữ liệu. Mồ hôi túa ra trên trán tôi, nhỏ xuống bàn phím. Tôi không dám chớp mắt. Mỗi giây trôi qua là một cuộc chiến sống còn. Trong tai tôi văng vẳng tiếng đếm ngược: chín mươi, tám mươi, bảy mươi...
Dung Từ Bạch bên kia cũng đã dừng hẳn, chỉ nhìn chằm chằm vào log hệ thống. Trong khoảnh khắc, tôi thấy anh ta khẽ giật mình — có lẽ đã nhận ra “chữ ký” trong từng dòng lệnh. Những vòng lặp lồng nhau, cách xử lý ngoại lệ, phong cách viết code mang dấu ấn của thầy Hứa. Anh ta siết chặt tay vịn ghế, môi mím lại.
Một trăm lẻ tám giây.
Màn hình đỏ tắt ngấm.
Tiếng tíc báo từ loa: “HỆ THỐNG HOẠT ĐỘNG BÌNH THƯỜNG.”
Tôi thở ra, lồng ngực đau nhói. Phổi tôi như bị bóp nghẹt suốt thời gian đó. Cả phòng im phăng phắc vài giây, rồi một tràng vỗ tay vỡ òa. Tiếng reo hò, tiếng khóc vì nhẹ nhõm, tiếng gọi tên tôi. Nhưng tôi không thấy vui. Một cơn ớn lạnh len lỏi dưới da, như thể tôi vừa lột trần mình giữa sân khấu.
Giáo sư Kỷ bước đến, mắt mở to, gương mặt đỏ bừng:
“Em… em làm gì thế?”
Tôi đứng dậy, mặt vẫn cố giữ lạnh băng:
“Lỗi nhỏ thôi ạ. Tôi chỉ xóa bộ nhớ đệm.”
Lạc Đình Xuyên lập tức chen vào, nheo mắt, giọng chua như dấm:
“Trùng hợp à? Hay mày đã biết trước? Một tân sinh viên năm nhất mà xử lý được mã độc zero-day trong vài phút? Ai dạy mày?”
Tôi không thèm đáp. Những câu hỏi đó chỉ là mũi tên tẩm độc, và tôi sẽ không cho hắn ta cơ hội bắn trúng. Tôi cúi xuống nhặt cặp, định lách qua đám đông đang vây quanh.
Nhưng trước khi kịp rời đi, Dung Từ Bạch đã đứng chắn ngay lối ra. Anh ta không nói gì, chỉ khẽ nghiêng đầu về phía hành lang. Tôi hiểu ý: theo tôi ra ngoài.
Hành lang khu thí nghiệm vắng tanh, ánh đèn trắng hắt xuống sàn linoleum sáng loáng. Tiếng máy lạnh chạy đều đều, như nhịp tim tôi lúc này. Anh ta cao hơn tôi rất nhiều, bóng đổ xuống phủ kín cả người tôi.
“Tạ Tinh Dao.” Giọng anh trầm khàn, như vọng từ một nơi xa lắm. “Cô là học trò của thầy Hứa.”
Đó không phải câu hỏi.
Tôi cứng người, sống lưng lạnh toát. Mồ hôi vừa khô trên trán lại túa ra. Nhưng tôi vẫn ngước lên, nhìn thẳng vào mắt anh:
“Không liên quan đến anh.”
Anh ta thoáng nhếch môi, nụ cười buồn như giọt nước mắt chưa kịp rơi:
“Tôi là học trò cuối cùng của thầy. Tôi… có mặt trong vụ cháy năm đó.”
Tim tôi thót lại. Căn phòng nhỏ ngập khói, tiếng cửa sổ vỡ, ánh lửa đỏ rực — tất cả ùa về như một cơn sóng dữ. Tôi bấu chặt tay vào quai cặp, giữ mặt lạnh:
“Tôi không biết gì hết.”
Tôi định bước qua, nhưng anh ta bất ngờ nắm nhẹ cổ tay tôi. Cái chạm rất khẽ, như thể sợ tôi tan vỡ. Lòng bàn tay anh ấm áp, nhưng truyền đến tôi một nỗi hoang mang lạnh buốt.
“Nếu em thực sự là học trò của thầy, thì đừng để lộ nốt. Có kẻ muốn thầy chết từ đầu.”
Tôi giật tay ra, bước nhanh về phía thang máy. Đầu tôi ong ong. Mỗi bước chân như giẫm trên mảnh vỡ ký ức. Tới khi cửa thang đóng lại, không gian nhỏ hẹp tĩnh lặng, tôi mới nhận ra mình đang run lẩy bẩy.
Dung Từ Bạch biết. Anh ta biết quá nhiều. Và câu cảnh báo kia — chẳng lẽ vụ cháy thực sự là một vụ giết người?
Tôi áp tay lên ngực, cố gắng trấn tĩnh. Nhưng trái tim tôi vẫn đập mạnh đến đau nhói, như muốn phá vỡ lồng ngực. Tôi tựa đầu vào vách thang máy lạnh lẽo, nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh khuôn mặt thầy và ánh mắt của Dung Từ Bạch cứ đan xen, xoáy sâu.
Đêm đó, tôi ngồi thẫn thờ trong ký túc. Căn phòng chật hẹp, ánh đèn bàn vàng vọt hắt bóng tôi lên tường. Bên ngoài cửa sổ, tiếng ve rả rích như tiếng thì thầm của mùa hè. Ký ức và nghi vấn quấn lấy tôi như dây leo. Tôi tự hỏi, liệu mình có vừa bước qua một ranh giới không thể quay lại không.
Đúng lúc ấy, máy tính báo có email mới.
Một địa chỉ lạ: noreply@shadow. Tiêu đề trống. Tôi do dự vài giây, ngón tay lơ lửng trên bàn di chuột. Trực giác mách bảo tôi rằng thứ đang chờ bên trong có thể thay đổi tất cả. Tôi nhấp chuột.
Nội dung chỉ là một chuỗi mã ngắn cùng dòng chữ:
“Muốn biết sự thật? Đêm mai, tòa nhà cũ khu Đông.”
Tôi nhận ra ngay phong cách viết code. Nó giống hệt cách thầy Hứa từng dạy tôi — những vòng lặp ẩn, những comment gợi ý như một trò chơi. Cái cách mà thầy hay cười, nói rằng “mật mã không chỉ để bảo vệ, mà còn để dẫn lối.” Nhưng ai gửi? Dung Từ Bạch? Hay là Lạc Khải Minh đang giăng bẫy?
Tôi tắt máy, mở cuốn sổ tay luôn mang bên mình. Những trang giấy nhem nhuốc ghi chép, những sơ đồ và phỏng đoán. Tôi cầm bút, viết nguệch ngoạc:
“Cạm bẫy hay sự thật? Mày sẽ chọn gì, Tạ Tinh Dao?”
Tôi ghì chặt cây bút đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Dòng mực đen như một vết cắt lên trang giấy. Rồi tôi gấp sổ, đứng dậy. Dù là cạm bẫy, tôi cũng phải biết điều gì đã xảy ra với thầy. Nếu còn một cơ hội, dù mong manh nhất, tôi cũng phải nắm lấy.
Tôi tự nhủ sẽ một mình đi. Không tin tưởng bất kỳ ai — nhất là Dung Từ Bạch.
Đêm hôm sau, tôi khoác áo mỏng, lặng lẽ ra khỏi ký túc. Hành lang vắng lặng, chỉ có tiếng quạt trần quay đều trên trần. Sương đêm phủ mờ ánh đèn đường, bước chân tôi nhẹ trên lá khô. Khuôn viên trường chìm trong một màn sương trắng đục, như thể chính bóng tối cũng đang nín thở theo dõi.
Tôi không hề biết rằng, phía sau lưng mình, một bóng đen nấp sau gốc cây cổ thụ cũng vừa bắt đầu di chuyển. Ánh mắt lóe lên trong bóng tối, theo sát từng bước chân của tôi.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện