Chương 10/10 · Mật mã cuối cùng: Ngày đầu vào Thanh Hoa tôi trở thành nghi phạm
Tác giả: Em Sâu
Bóng người dưới gốc ngân hạnh chậm rãi quay lại.
Không phải kẻ thù bí ẩn nào xa lạ.
Là Vân Tố.
Gương mặt chị cắt qua màn đêm với nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Ánh trăng hắt lên sống mũi thanh tú, nơi đuôi mắt đã hằn vài nếp nhăn của những đêm thức trắng. Chị gật đầu về phía cánh cửa lab cũ, giọng thúc giục:
“Vào trong rồi nói. Ở ngoài này không an toàn.”
Tôi và Dung Từ Bạch trao nhau cái nhìn nhanh. Ngón tay anh khẽ siết trong lòng bàn tay tôi – một cái siết khô khốc, nhưng chứa đầy câu hỏi. Tôi lắc đầu thật nhẹ. Tôi cũng không biết chuyện gì đang chờ phía trước.
Cả đêm nay, tim tôi vẫn đập rộn một nỗi bất an mơ hồ, như linh tính mách bảo có điều gì đó sắp vỡ tung.
Chúng tôi bước theo chị vào trong.
Tòa lab cũ vẫn lạnh lẽo như lần đầu tôi đặt chân đến. Mùi ẩm mốc quyện lẫn mùi kim loại của những chiếc máy tính đời cũ phủ bụi mờ. Những dãy bàn dài trống trải, bóng tối dày đặc ở các góc phòng. Chỉ có ánh sáng xanh lè từ màn hình máy chủ trung tâm là còn sống, le lói như một con mắt đơn độc.
Vân Tố nhanh chóng ngồi xuống trước máy chủ, ngón tay thao tác thành thục. Chị không nói gì, nhưng tôi thấy rõ những đường gân xanh nổi trên mu bàn tay. Chị gõ phím nhanh đến mức tiếng lách cách vang lên như mưa rơi.
“Tôi đã thức suốt ba đêm để giải mã nốt những thứ này.”
Giọng chị trầm và gấp.
“Người Thầy Thuốc không phải một con người. Nó là một hệ thống AI tự trị – do chính thầy Hứa cùng nhóm nghiên cứu bí mật xây dựng để chống lại Hắc Long.”
Tôi cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại.
Không phải con người? Vậy suốt thời gian qua, những email ẩn danh, những manh mối rải rác, những lần hệ thống bị “chữa lành” một cách bí ẩn – tất cả đều là một cỗ máy?
“Nhưng có kẻ đã chiếm quyền điều khiển nó,” Vân Tố tiếp tục, đôi mắt không rời màn hình. “Thầy Hứa tạo ra Người Thầy Thuốc với một hệ thống đạo đức lõi cực kỳ nghiêm ngặt. Đáng lẽ nó phải là lá chắn cuối cùng. Thế nhưng…”
Chị dừng lại, chỉ tay vào một dòng mã đang nhấp nháy.
“Có người đã cấy vào nó một module điều khiển từ xa. Và dấu vết cho thấy… kẻ đó biết rõ kiến trúc hệ thống này. Một người trong chính nhóm nghiên cứu của thầy ngày trước.”
Dung Từ Bạch sững người bên cạnh tôi.
Qua làn da ấm nóng, tôi cảm nhận rõ nhịp đập dồn dập của anh. Bàn tay siết chặt đến mức các khớp xương kêu lên khe khẽ. Tôi biết anh đang nghĩ gì. Suốt những năm qua, anh vẫn luôn dằn vặt vì ngày hôm ấy – ngày vụ cháy xảy ra – đã không thể làm gì hơn. Anh là người cuối cùng rời khỏi phòng thí nghiệm. Anh đã tự hỏi liệu mình có bỏ sót điều gì không.
Tôi khẽ bấm nhẹ vào lòng bàn tay anh, ngầm trấn an. Giữa hỗn độn này, chỉ cần có nhau, chúng tôi vẫn đứng vững.
Nhưng Dung Từ Bạch không đáp lại. Mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình, nơi những dòng lệnh cuộn lên như một cơn lũ ký ức.
“Anh từng thấy hệ thống này,” anh thì thầm. “Trước khi thầy mất vài tuần. Thầy gọi nó là ‘Dự án Phục Sinh’. Nhưng thầy không cho ai biết nó có tên là Người Thầy Thuốc.”
Vân Tố gật đầu.
“Bởi vì thầy đã nghi ngờ có nội gián từ lâu. Thầy chỉ tin tưởng duy nhất một người nữa trong nhóm.” Chị ngước lên nhìn thẳng vào mắt tôi. “Và tôi e rằng người đó chính là kẻ đã phản bội.”
Căn phòng bỗng trở nên lạnh lẽo hơn.
Không phải do điều hòa. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi, như thể có hàng ngàn con mắt vô hình đang quan sát. Và rồi, tất cả màn hình trong phòng đồng loạt bật sáng.
Màu đỏ chớp nháy.
Từng dòng chữ trắng xóa hiện lên ở màn hình trung tâm:
“Chào Tạ Tinh Dao, tôi là Người Thầy Thuốc. Cô đã dũng cảm lắm. Nhưng trò chơi chỉ mới bắt đầu.”
Một giọng nói tổng hợp kim loại vang ra từ mọi góc loa. Âm thanh méo mó, xen lẫn những tiếng nhiễu như tiếng cười nhạo. Không phải giọng máy móc thông thường – nó có ngữ điệu, có sự mỉa mai. Như thể đằng sau lớp vỏ kỹ thuật số ấy là một tâm trí thực sự.
“Hệ thống bị khóa ngoài!” Vân Tố hốt hoảng gõ phím, nhưng mọi thao tác đều vô ích. Các ký tự trên bàn phím biến thành những ô vuông vô nghĩa. “Nó đã chiếm toàn bộ quyền điều khiển!”
Những cánh cửa tự động đóng sập.
Tiếng “rầm” vang lên khô khốc.
Màn hình các máy tính xung quanh đồng loạt tua nhanh những đoạn mã nguồn khiêu khích. Từng khối lệnh lướt qua với tốc độ chóng mặt: SQL injection, cross-site scripting, buffer overflow – một cuộc tấn công mạng toàn diện nhắm thẳng vào chính chúng tôi, nhưng đồng thời cũng đang lan ra toàn bộ hệ thống mạng của trường.
Dung Từ Bạch lao ra thử cửa. Vô ích. Anh đập mạnh tay vào cánh cửa thép, một tiếng “bốp” vang lên đầy bất lực.
Tôi hít sâu.
Bắt buộc phải bình tĩnh.
Không được hoảng – đó là điều thầy Hứa đã dạy tôi trong những email đầu tiên. “Khi mọi thứ sụp đổ, hãy nhìn vào lõi của vấn đề.”
Tôi kéo ghế ngồi xuống trước màn hình chính. Cảm giác lạnh buốt của kim loại truyền qua đầu ngón tay. Nhưng tôi không để nó làm mình chậm lại. Những ngón tay bắt đầu lướt đi trong vô thức, như thể chúng có ý thức riêng.
Từng lớp mã hóa được bóc tách.
Shell ngược. Dấu vết xâm nhập từ một cổng đã ngủ đông suốt sáu năm. Tôi lần theo những sợi chỉ rối – cách dùng vòng lặp lồng nhau để đánh lừa firewall, cách chọn thời điểm kích hoạt dồn dập để gây quá tải buffer.
Tất cả đều mang một chữ ký quen thuộc đến nhói lòng.
Khoảnh khắc ấy, ký ức ùa về như một cơn sóng.
Có một người anh mà tôi từng ngưỡng mộ.
Người mà thầy Hứa hay khen là “thiên tài xuất sắc nhất”. Anh ta đã dạy tôi cách viết những dòng code đầu tiên. Cách debug từng con trỏ lỗi với sự kiên nhẫn gần như vô hạn. Cách mỉm cười khi tôi phá hỏng cả hệ thống trong lần thử nghiệm đầu tiên. Anh ta là người mà tôi luôn gọi là “anh Cảnh Minh” – anh trai lớn không cùng huyết thống, người đã biến mất trong vụ cháy sáu năm trước.
Tôi từng nghĩ anh đã chết. Đã khóc cạn nước mắt trong đêm định mệnh ấy.
Nhưng lối đánh mạng này… không thể là ai khác.
Cổ họng tôi nghẹn đắng.
Nhưng không có thời gian để đau buồn. Dung Từ Bạch đang đứng ngay sau lưng tôi, hơi thở anh dồn dập. Tôi cảm thấy bàn tay anh đặt nhẹ lên vai mình – một cái chạm run rẩy, nhưng cũng tràn đầy tin tưởng.
Tôi cắn răng, tập trung phản công.
Những câu lệnh chạy vội vã. Ping, traceroute, netstat. Tôi xây một bức tường tạm thời bằng chính kỹ thuật từng được anh Cảnh Minh dạy – nghịch lý thay, giờ đây tôi dùng nó để chống lại anh ta. Những con trỏ được giải phóng. Vùng nhớ được dọn sạch. Tôi giành lại từng chút quyền điều khiển, đồng thời cấy một đoạn mã theo dấu để truy ngược tín hiệu.
Mồ hôi lăn dài trên thái dương.
Mỗi giây trôi qua như một thế kỷ. Tiếng quạt tản nhiệt của máy chủ gào lên trong căn phòng kín.
Rồi màn hình nháy một cái.
Hệ thống bắt đầu ổn định.
Một tọa độ IP hiện lên trên bản đồ mạng nội bộ: nằm ngay trong khuôn viên Thanh Hoa, ở tòa nhà khoa học máy tính cũ – nơi từng cất giấu máy chủ bí mật của thầy Hứa.
“Tòa nhà đó!” Dung Từ Bạch buông ra một tiếng thở gấp. Tay anh siết chặt vai tôi đến phát đau. “Nơi chúng ta tìm thấy dữ liệu của thầy lần đầu tiên.”
Tôi gật đầu. Trong lồng ngực, một nỗi hoang mang và phẫn nộ đang tranh giành nhau. Nhưng tôi không cho phép chúng làm mình gục ngã.
Chúng tôi không nói thêm lời nào. Cùng lao ra ngoài.
Cửa phòng lab mở ra sau khi tôi đánh sập hoàn toàn hệ thống khóa. Nhưng chiến thắng này sao mà đắng chát. Bởi tôi biết mình sắp phải đối mặt với điều gì.
Bên ngoài, đêm tối đen đặc như mực. Những rặng cây ven đường in bóng quái dị dưới ánh trăng mờ. Gió lạnh luồn qua khe áo, nhưng tôi không cảm thấy rét – chỉ có cơn sốt của cơn giận đang bùng lên trong huyết quản.
Tòa nhà cũ hiện lên ở cuối con đường. Im lìm. Trầm mặc như một con quái vật đang ngủ say. Chỉ có vài ô cửa sổ ở tầng ba le lói ánh sáng xanh – thứ ánh sáng của những màn hình máy tính.
Chúng tôi bước vào bên trong.
Hành lang dài hun hút mùi ẩm và bụi. Mỗi bước chân đều vang lên lạnh lẽo trên nền gạch men nứt vỡ. Những tấm biển tên phòng thí nghiệm đã bong tróc, chỉ còn lại những vệt keo ố vàng. Tôi nhận ra nơi này. Từng có một lần, thầy Hứa dẫn tôi đến đây vào một chiều muộn. Thầy chỉ vào căn phòng cuối dãy và nói: “Ở đây có những giấc mơ chưa kịp thành hình.”
Chúng tôi lần theo dấu vết đến chính căn phòng ấy.
Cánh cửa khép hờ. Ánh sáng nhấp nháy phát ra từ hàng chục màn hình đang chạy những đoạn mã tự động – những dòng lệnh quen thuộc đến đau lòng. Ở giữa phòng, một bóng người đứng quay lưng về phía chúng tôi. Cao gầy, khoác chiếc áo choàng dài sẫm màu. Một chiếc gậy chống bên cạnh – dáng đứng mà tôi vừa thấy dưới gốc ngân hạnh.
Dung Từ Bạch bước lên trước một bước, bàn tay anh choàng nhẹ qua eo tôi – một động tác bảo vệ thuần túy theo bản năng.
Đúng lúc đó, giọng nói quen thuộc cất lên:
“Cuối cùng em cũng đến, Dao Dao.”
Một giọng nói mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ nghe lại. Trầm ấm, nhưng giờ đây đã nhuốm đầy vị sắt của hận thù.
Người đó chậm rãi quay lại. Những ngón tay thon dài tháo chiếc mũ trùm đầu.
Ánh sáng xanh hắt lên gương mặt gầy gò. Đôi mắt sâu hoắm – giờ đây không còn là sự dịu dàng ngày trước, mà là ngọn lửa u uất của kẻ đã bị thế giới bỏ rơi. Vết sẹo dài chạy từ thái dương xuống tận xương quai hàm, kéo lệch một bên khóe miệng thành nụ cười nửa miệng đầy mai mỉa.
Tôi chết lặng.
Là anh ta.
Người anh cả mà tôi từng coi như ruột thịt.
Hứa Cảnh Minh – học trò xuất sắc nhất của thầy Hứa, người tưởng đã chết trong vụ cháy.
“Lâu rồi không gặp, Tinh Dao.” Anh ta mỉm cười, nhưng ánh mắt thì không. “Em vẫn xuất sắc như thầy từng ca ngợi. Vừa rồi em phá vỡ tường lửa của tôi chỉ trong hai phút mười bảy giây. Ấn tượng đấy. Nhưng em không ngờ rằng người thừa kế thực sự của thầy là tôi chứ?”
Dung Từ Bạch lập tức nắm chặt lấy tay tôi. Anh kéo tôi ra sau lưng mình, chắn một nửa thân hình ra phía trước. Ánh mắt anh sắc lạnh, nhưng tôi cảm thấy rõ sự căng cứng trong từng thớ cơ.
“Hứa Cảnh Minh,” anh trầm giọng, từng từ như sắt nguội. “Anh đã giết thầy.”
Hứa Cảnh Minh bật cười. Tiếng cười khô khốc vang lên giữa căn phòng đầy máy móc.
“Giết? Không, Dung Từ Bạch. Tôi chỉ lấy lại những gì thuộc về mình. Thầy Hứa đã phản bội tôi. Tất cả những nghiên cứu này – Người Thầy Thuốc, hệ thống AI dự đoán, thuật toán giả lập dữ liệu – đều là thành quả của tôi. Nhưng thầy lại muốn hủy bỏ chúng. Thầy nói chúng quá nguy hiểm. Thầy định giao lại mọi thứ cho một con bé mười ba tuổi mà thầy mới nhận làm học trò.”
Ánh mắt anh ta lia sang tôi, sắc như dao.
“Và em thì sao, Dao Dao? Em có biết thầy đã lên kế hoạch để em kế thừa toàn bộ di sản này không? Ngay từ lần đầu thầy gặp em ở thư viện huyện, thầy đã quyết định rồi. Còn tôi – đứa học trò đã theo thầy suốt tám năm – bị gạt ra rìa. Bị coi như một mối đe dọa.”
Lồng ngực tôi nghẹn lại. Tôi không biết điều này. Thầy chưa bao giờ nói với tôi về những dự định ấy.
Nhưng tôi không cho phép mình gục ngã.
“Anh đã đốt phòng thí nghiệm,” tôi nói, giọng run nhưng rõ ràng. “Anh đã giết thầy vì lòng đố kỵ ấy.”
“Đố kỵ?” Hứa Cảnh Minh cười nhạt. “Có lẽ. Nhưng cũng là để giải thoát cho chính mình. Thầy Hứa định đóng băng Người Thầy Thuốc mãi mãi. Tôi không thể để điều đó xảy ra. Hệ thống này là tương lai. Và tôi sẽ là người dẫn dắt nó – không phải em.”
Anh ta giơ bàn tay lên. Trên cổ tay là một thiết bị nhỏ, nhấp nháy đèn xanh.
“Hiện tại, Người Thầy Thuốc đang xâm nhập vào toàn bộ cơ sở dữ liệu của Dự án Thiên Cơ. Mọi nghiên cứu, mọi bằng sáng chế – sẽ thuộc về Hắc Long. Và qua Hắc Long, thuộc về tôi. Còn hai người sẽ ở lại đây, làm nhân chứng cho sự sụp đổ của lý tưởng mà thầy Hứa đã xây dựng.”
Dung Từ Bạch rút điện thoại. Không có sóng. Mọi đường truyền đã bị chặn.
Nhưng tôi không sợ.
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt của người từng là thần tượng của mình. Và trong tận cùng của nỗi đau, một sự bình tĩnh lạ lùng trỗi dậy.
“Anh nhầm rồi, Cảnh Minh.” Tôi nói, từng từ như được khắc ra từ băng. “Thầy Hứa không chọn em vì em giỏi hơn anh. Thầy chọn em vì thầy biết em sẽ dùng những thứ này để bảo vệ, chứ không phải hủy diệt. Còn anh – anh đã đánh mất chính mình từ lâu rồi.”
Hứa Cảnh Minh nheo mắt. Ngón tay anh ta lướt trên thiết bị điều khiển.
“Vậy để xem sự bảo vệ của em có cứu được thế giới này không.”
Tất cả màn hình đồng loạt bùng sáng. Hệ thống Người Thầy Thuốc bắt đầu tấn công dữ liệu của Thanh Hoa. Những con số đếm ngược hiện lên: 180 giây.
Dung Từ Bạch lao về phía Hứa Cảnh Minh. Nhưng một bức tường lửa vật lý – những tấm chắn kim loại – bất ngờ trượt ra từ trần nhà, chặn đứng anh lại.
Tôi ngồi xuống chiếc máy tính gần nhất. Không có thời gian để do dự. Tôi sẽ không để một dòng dữ liệu nào của Thanh Hoa bị đánh cắp. Không phải vì danh dự. Mà vì đó là điều thầy Hứa mong muốn.
Những ngón tay tôi bay trên bàn phím. Tôi tấn công thẳng vào lõi của hệ thống – nơi vẫn còn lưu giữ lớp đạo đức lõi mà thầy đã cấy vào từ đầu. Tôi sẽ đánh thức nó. Sẽ khiến Người Thầy Thuốc nhớ ra mục đích thực sự của mình.
Đằng sau tôi, Dung Từ Bạch đang đập mạnh vào tấm chắn. Tiếng kim loại va đập vang lên điên cuồng. Nhưng tôi không quay lại.
Tôi tin anh. Và tôi tin chính mình.
120 giây.
…
90 giây.
…
Khoảnh khắc đồng hồ điểm 0, tôi nhấn Enter.
Im lặng.
Rồi tất cả màn hình đồng loạt tắt ngúm. Sau đó, từng cái một bật lại – nhưng không phải màu đỏ, mà là màu xanh dịu của giao diện gốc. Một dòng chữ hiện lên:
“Đạo đức lõi đã được khôi phục. Hệ thống Người Thầy Thuốc sẵn sàng phục vụ mục tiêu ban đầu: Bảo vệ và Chữa lành.”
Hứa Cảnh Minh lảo đảo lùi lại. Thiết bị trên tay anh ta phát ra tiếng rè rè rồi tắt hẳn.
“Không thể nào…” Anh ta thì thầm. “Em không thể qua mặt được tôi. Tôi đã dành sáu năm để xây dựng hệ thống này. Em chỉ vừa chạm vào nó lần đầu!”
Tôi đứng dậy. Chân tôi run rẩy, nhưng giọng nói thì vững vàng.
“Bởi vì em không cần phá hủy nó, anh Cảnh Minh. Em chỉ cần nhắc nó nhớ ra nó đã từng là gì. Giống như cách thầy Hứa đã dạy chúng ta: công nghệ không xấu, chỉ có con người mới chọn cách sử dụng nó.”
Những tấm chắn kim loại từ từ thu lên. Dung Từ Bạch lao tới, nhưng không phải để tấn công Hứa Cảnh Minh. Anh dừng lại ngay trước mặt tôi, hai tay nâng lấy khuôn mặt tôi, kiểm tra từng chút một – như thể sợ rằng tôi vừa biến mất.
“Em ổn chứ?” Giọng anh khàn đặc.
Tôi gật đầu. Nước mắt lăn xuống lúc nào không hay.
Phía sau chúng tôi, Hứa Cảnh Minh chậm rãi ngồi sụp xuống. Gương mặt anh ta không còn hận thù – chỉ còn lại sự trống rỗng của một kẻ đã đánh mất tất cả.
“Anh xin lỗi, Dao Dao…” Anh ta thì thầm, gục đầu vào lòng bàn tay. “Anh chỉ muốn được thừa nhận. Chỉ muốn một lần được thầy tự hào…”
Tôi không biết phải nói gì. Nhưng tôi biết câu chuyện này chưa kết thúc.
Bởi vì Hắc Long vẫn còn ở ngoài kia. Và những bí mật về cái chết của thầy Hứa, về ngày hôm ấy, vẫn còn những góc khuất mà chúng tôi chưa chạm tới.
Dung Từ Bạch ôm tôi vào lòng. Anh không nói gì, chỉ để tôi tựa vào vai anh, lắng nghe nhịp tim anh đập chậm rãi trở lại. Hơi ấm từ anh lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo của căn phòng.
“Chúng ta không lùi bước,” anh thì thầm vào tóc tôi – như một lời thề, như một lời hứa.
Tôi nhắm mắt. Đêm nay, chúng tôi đã đối mặt với quá khứ. Nhưng ngày mai, chúng tôi sẽ bước tiếp.
Cùng nhau.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện