Chương 9/10 · Mật mã cuối cùng: Ngày đầu vào Thanh Hoa tôi trở thành nghi phạm
Tác giả: Em Sâu
Nửa năm.
Nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn. Nhưng chỉ ngần ấy thời gian, mọi thứ đã thay đổi đến chóng mặt.
Tôi bước vào năm hai với một bài báo đăng trên tạp chí Nature – thành quả từ những đêm thức trắng cùng Dung Từ Bạch phân tích dữ liệu còn sót lại của thầy Hứa. Còn anh, sau khi bảo vệ xuất sắc luận án tiến sĩ, chính thức trở thành giảng viên trẻ nhất khoa Trí tuệ nhân tạo. Dự án Thiên Cơ giờ đây đã thu hút thêm ba nhóm nghiên cứu mới, nguồn tài trợ tăng gấp đôi. Giáo sư Kỷ Hoành Viễn, trong những buổi họp kín, không ít lần ngầm thừa nhận chúng tôi là những trụ cột tương lai của phòng thí nghiệm.
Nhưng danh vọng hay thành tích chưa bao giờ là điều tôi thực sự bận tâm. Điều khiến lòng tôi ấm lại sau tất cả những biến cố, chính là những khoảnh khắc nhỏ bé bên anh.
Những buổi tối ở lab, khi mọi người đã về hết, chỉ còn ánh đèn màn hình hắt lên khuôn mặt anh những đường nét trầm tư. Anh lặng lẽ đặt ly cà phê sữa nóng lên bàn tôi, ngón tay vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay tôi, để lại một vệt ấm len lỏi vào tim. Những lần sánh bước dưới hàng ngân hạnh rợp bóng trong khuôn viên trường, anh tự nhiên đan những ngón tay mình vào tay tôi, siết nhẹ như muốn nói: Có anh ở đây.
Không cần những lời hoa mỹ. Chỉ cần như thế, tôi đã thấy mình không còn đơn độc.
---
Cuộc điều tra về Tổ chức Hắc Long vẫn lặng lẽ tiến triển sau những bức tường kín. Vân Tố trở thành đồng minh tin cậy. Chị ấy thường xuyên gửi cho chúng tôi những gói dữ liệu mã hóa, những mảnh ghép rời rạc về một mạng lưới gián điệp công nghệ trải dài toàn cầu. Nhưng “Người Thầy Thuốc” – cái tên vẫn như một lưỡi dao lơ lửng trên đầu, khiến những đêm mất ngủ của tôi kéo dài bất tận.
Tôi sợ. Một nỗi sợ mơ hồ nhưng dai dẳng. Sợ rằng kẻ thù thực sự vẫn đang ẩn nấp đâu đó rất gần, quan sát nhất cử nhất động của chúng tôi. Sợ rằng hạnh phúc mong manh này có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.
---
Hôm nay, giảng đường lớn của khoa sáng rực ánh đèn. Buổi lễ vinh danh những đóng góp khoa học xuất sắc của sinh viên và giảng viên thu hút gần như toàn bộ khoa Trí tuệ nhân tạo. Tôi đứng sau cánh gà, hai tay hơi run. Chiếc áo sơ mi trắng giản dị, mái tóc buộc thấp ngang vai – tôi không muốn trở thành tâm điểm, nhưng hôm nay tôi không thể trốn.
“Xin mời sinh viên Tạ Tinh Dao lên phát biểu.”
Tiếng vỗ tay vang lên như thác đổ. Tôi hít một hơi thật sâu, bước ra ánh sáng. Đèn hội trường chói lòa khiến tôi nheo mắt. Tôi đưa mắt tìm kiếm, và bắt gặp Dung Từ Bạch ngồi ngay hàng ghế đầu. Ánh mắt anh tràn đầy tự hào và một tia dịu dàng chỉ mình tôi nhận ra. Khóe miệng anh thoáng cong lên – một nụ cười hiếm hoi, như tiếp thêm cho tôi sức mạnh.
Tôi bước lên bục, điều chỉnh micro. Cả khán phòng im phăng phắc.
“Thưa thầy cô và các bạn,” giọng tôi hơi run nhưng nhanh chóng vững vàng. “Tôi từng nghĩ rằng tài năng của mình là một lời nguyền. Tôi đã giấu nó suốt nhiều năm vì sợ những điều nó có thể mang lại. Sợ sự chú ý, sợ nguy hiểm, sợ mất đi những người mình yêu quý.”
Tôi dừng lại một nhịp, để những lời vừa nói lắng xuống. Tôi bắt gặp ánh mắt của Lạc Đình Xuyên ở cuối hàng ghế – phức tạp, không còn hằn học như trước, chỉ là sự lặng lẽ khó gọi tên. Anh ta đã thay đổi. Có lẽ tất cả chúng ta đều đã thay đổi.
“Nhưng giờ tôi hiểu rồi,” tôi nói tiếp, giọng chắc nịch. “Tài năng không phải để trốn tránh. Nó là vũ khí. Là vũ khí sắc bén nhất để bảo vệ sự thật và những người xứng đáng. Chúng ta viết code không chỉ để giải những bài toán. Chúng ta viết code để giữ lấy công lý. Để ánh sáng của tri thức xua tan bóng tối của dối trá.”
Tràng pháo tay vỡ òa, kéo dài không dứt. Tôi cúi chào, lòng nhẹ bẫng như vừa trút được gánh nặng ngàn cân.
---
Sau buổi lễ, tôi lặng lẽ lẻn ra khỏi đám đông, tìm đến sân thượng cũ của tòa nhà khoa học. Nơi này từ lâu đã trở thành góc riêng của tôi – và của anh. Gió đêm se lạnh thổi tung vài sợi tóc mai. Thành phố Bắc Kinh trải dài dưới chân với muôn vàn ánh đèn như những vì sao rơi rớt xuống trần gian.
Bước chân quen thuộc vang lên sau lưng. Không cần quay lại, tôi cũng biết là ai.
“Phát biểu hay lắm, Dao Dao.” Dung Từ Bạch bước đến bên cạnh, chiếc áo khoác blazer đã cởi từ lúc nào, anh chỉ mặc sơ mi trắng, tay áo xắn lên để lộ cánh tay rắn rỏi. Khuỷu tay anh chạm nhẹ vào vai tôi, một cái chạm vừa ấm áp vừa an toàn.
“Em chỉ nói sự thật thôi.” Tôi khẽ đáp, mắt vẫn nhìn về phía chân trời tối om. “Nhưng Từ Bạch à… em vẫn sợ. Sợ rằng phía trước còn nhiều thứ mà chúng ta chưa thể kiểm soát. Sợ rằng bóng tối vẫn chưa thực sự tan biến.”
Anh không nói gì. Chỉ lặng lẽ quàng tay qua vai tôi, kéo tôi sát vào lòng mình. Hơi ấm từ anh lan tỏa, xua tan chút lạnh lẽo của gió đêm. Tôi tựa đầu vào vai anh, lắng nghe nhịp tim đều đặn, vững chãi như một mỏ neo giữa biển đời giông tố.
“Có anh ở đây rồi,” anh thì thầm, giọng trầm ấm như một lời thề. “Chúng ta sẽ cùng nhau bước tiếp. Dù phía trước có là gì đi nữa.”
Khoảnh khắc ấy, tôi thực sự muốn dừng lại mãi mãi. Chỉ có anh và tôi, giữa màn đêm yên tĩnh, dưới bầu trời đầy sao. Bàn tay anh từ từ đan vào tay tôi, ngón tay cái vuốt nhẹ mu bàn tay tôi như trấn an.
Nhưng yên bình chẳng kéo dài được lâu.
Điện thoại trong túi quần tôi rung lên từng hồi gấp gáp, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Tôi rời khỏi vòng tay anh, rút điện thoại ra. Màn hình sáng lên một dòng tin nhắn khẩn từ Vân Tố:
“Gặp tôi ngay ở lab cũ. Về Người Thầy Thuốc – hắn ta đang ở rất gần.”
Tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Hơi thở tắc lại trong lồng ngực. Tôi quay sang nhìn Dung Từ Bạch. Ánh mắt anh cũng tối sầm lại trong tích tắc, mọi dịu dàng vừa rồi tan biến, thay vào đó là sự cảnh giác và cương quyết.
Không cần nói thêm lời nào. Chúng tôi cùng đọc được suy nghĩ của nhau.
Anh siết chặt tay tôi. Bàn tay anh ấm và cứng rắn, truyền cho tôi một sức mạnh vô hình. “Đi thôi.”
Chúng tôi rời sân thượng, bước vội xuống cầu thang. Tiếng giày vọng lên trong hành lang vắng lặng. Đêm đã khuya, khuôn viên trường chỉ còn vài ánh đèn vàng vọt hắt lên những tán cây đung đưa trong gió. Khi rẽ qua con đường nhỏ lát đá dẫn đến khu nhà thí nghiệm cũ, tôi bất chợt khựng lại.
Dưới gốc ngân hạnh già trước cổng lab cũ, một bóng người đứng lặng như pho tượng.
Ánh trăng mờ ảo phủ lên dáng hình ấy một lớp bàng bạc. Tôi không nhìn rõ mặt, nhưng dáng đứng ấy… cao gầy, hơi khom, một tay chống gậy. Có điều gì đó rất đỗi quen thuộc khiến tim tôi như ngừng đập.
Là ai?
Một đồng nghiệp cũ của thầy Hứa mà chúng tôi chưa từng biết? Hay chính là kẻ mà chúng tôi vẫn ngày đêm truy tìm – Người Thầy Thuốc?
Bàn tay Dung Từ Bạch siết chặt hơn, các ngón tay anh lồng vào tay tôi một cách bảo vệ. Tôi cảm nhận được sự căng cứng trong từng thớ cơ của anh. Nhưng anh không lùi bước. Và tôi cũng vậy.
Chúng tôi cùng bước vào màn đêm bí ẩn, về phía bóng người vẫn đứng đó như chờ đợi. Con đường phía trước tối đen, nhưng tôi biết, chỉ cần có anh bên cạnh, tôi sẽ không sợ hãi.
Bởi vì lần này, chúng tôi sẽ đối mặt với tất cả – cùng nhau.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện